Hoàng Yến Trâm
Giới thiệu về bản thân
Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé tên là Tấm. Tấm sống với dì ghẻ và Cám, em cùng cha khác mẹ. Dì ghẻ độc ác luôn bắt Tấm làm mọi việc nặng nhọc, còn Cám thì được nuông chiều. Một hôm, dì ghẻ bảo hai chị em đi bắt cá, ai bắt được nhiều hơn sẽ được thưởng yếm đỏ. Tấm chăm chỉ bắt đầy giỏ, còn Cám chỉ rong chơi. Khi Tấm sắp về, Cám lừa Tấm xuống ao rửa chân rồi trút hết cá của Tấm vào giỏ mình. Tấm ngồi khóc nức nở. Bụt hiện lên hỏi han. Tấm kể lại sự tình. Bụt bảo Tấm tìm con cá bống còn sót lại nuôi trong chum. Mỗi bữa, Tấm chắt cơm cho cá ăn. Cá bống lớn nhanh. Dì ghẻ và Cám biết chuyện, lừa Tấm đi chăn trâu xa rồi bắt cá bống ăn thịt. Tấm lại khóc. Bụt lại hiện lên, chỉ Tấm tìm xương cá chôn dưới gốc cây. Sau này, Tấm đào lên được một hũ vàng. Tấm dùng vàng may quần áo đẹp. Đến ngày hội làng, Tấm mặc đồ đẹp đi chơi. Dì ghẻ và Cám tức tối. Trên đường đi, Tấm đánh rơi chiếc hài thêu. Vua đi qua thấy hài đẹp, truyền người ướm thử. Cám thử không vừa. Tấm thử vừa như in. Vua biết Tấm là người hiền lành, xinh đẹp, liền cưới Tấm làm vợ. Tấm về cung sống hạnh phúc. Dì ghẻ và Cám ghen ghét, tìm cách hãm hại Tấm. Nhưng nhờ sự giúp đỡ của Bụt, Tấm nhiều lần thoát chết và cuối cùng trở về bên vua. Dì ghẻ và Cám phải chịu hình phạt thích đáng. Câu chuyện ca ngợi lòng tốt, sự chăm chỉ và đức tính hiền lành của Tấm, đồng thời phê phán thói độc ác, lười biếng của dì ghẻ và Cám. Câu chuyện cũng thể hiện niềm tin mãnh liệt vào công lý: người hiền sẽ gặp lành, kẻ ác sẽ bị trừng trị.
Nhân vật Đom Đóm và Giọt Sương được nhân hóa bằng cách tác giả gọi tên, dùng những từ ngữ miêu tả hành động, suy nghĩ, lời nói của con người (bay lượn, bắt rầy, hóng gió, nghĩ, nói, khen ngợi, khiêm tốn) để biến chúng thành những con người thu nhỏ, giúp câu chuyện trở nên sinh động, gần gũi và thể hiện được bài học về vẻ đẹp và sự khiêm tốn.
công dụng của dấu gạch ngang là : Đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật