Đinh Ngọc Tân

Giới thiệu về bản thân

hello mình là tân.mình lớp 4a3.mình học trường minh khai, ,thái nguyên.nhà mình ở Phường đức xuân,tổ 4c số nhà 15a
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những câu chuyện em đã đọc, em rất khâm phục Trần Quốc Toản – một thiếu niên anh hùng chống giặc ngoại xâm. Dù còn nhỏ tuổi, ông đã sớm có lòng yêu nước nồng nàn và ý chí quyết tâm đánh giặc cứu nước. Hình ảnh bóp nát quả cam vì không được dự bàn việc nước khiến em vô cùng xúc động và khâm phục. Em cảm nhận được tinh thần dũng cảm, lòng tự trọng và khát vọng cống hiến của ông. Tấm gương của Trần Quốc Toản nhắc nhở em phải luôn cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước.

Câu 7 (0,5 điểm):
Sau khi hiểu được ý nghĩa việc mình làm, Thanh cảm thấy vui vẻ, thanh thản và phấn chấn, không còn khó chịu hay hối hận nữa.

Câu 8 (0,5 điểm):
Một câu văn có trạng ngữ chỉ thời gian trong bài là: “Kể từ ngày hôm đó, Thanh cảm nhận được sự quan tâm của mình đến mọi người có giá trị như thế nào.”

Câu 9 (1,0 điểm):
Thanh là một người tốt bụng, biết quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ người khác. Ban đầu Thanh có chút hối hận, nhưng sau khi hiểu ra ý nghĩa việc làm của mình, Thanh đã nhận ra giá trị của sự sẻ chia và sống vị tha hơn.

Câu 10 (1,0 điểm):
Sự sẻ chia giúp con người xích lại gần nhau hơn và làm cho cuộc sống trở nên ấm áp.
Sự sẻ chia là một nghĩa cử cao đẹp trong cuộc sống.
Nhờ biết quan tâm và giúp đỡ người khác, chúng ta sẽ cảm thấy vui vẻ và ý nghĩa hơn.

Trong suốt quãng thời gian đi học, em đã chứng kiến nhiều việc làm đẹp thể hiện truyền thống “Tôn sư trọng đạo”. Nhưng sự việc khiến em nhớ mãi là lần cả lớp em tổ chức chúc mừng thầy cô nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20–11.

Hôm đó, từ rất sớm, chúng em đã có mặt đầy đủ để trang trí lớp học. Bạn thì lau bảng, bạn thì treo bóng bay, còn em cùng một số bạn chuẩn bị những tấm thiệp nhỏ xinh. Khi thầy chủ nhiệm bước vào lớp, tất cả chúng em đồng loạt đứng dậy, hát vang bài hát chúc mừng thầy. Gương mặt thầy lúc ấy thật bất ngờ rồi dần dần rạng rỡ niềm vui. Đại diện lớp đã lên tặng hoa và gửi lời tri ân chân thành đến thầy. Thầy xúc động cảm ơn và dặn dò chúng em phải luôn cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô.

Sự việc tuy nhỏ nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em cảm thấy rất tự hào vì lớp mình biết đoàn kết, biết kính trọng và biết ơn thầy cô. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn dạy cách làm người. Từ đó, em tự nhủ sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi và lễ phép với thầy cô để góp phần giữ gìn truyền thống tốt đẹp “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc.

Nếu được đứng trong một khu vườn tươi đẹp như trong bài đọc, em sẽ cảm thấy vô cùng thích thú và thư thái. Không gian tràn ngập hương hoa và màu sắc rực rỡ khiến em như lạc vào một thế giới cổ tích. Em muốn hít thật sâu để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp dịu dàng của khu vườn ấy.


a. Câu có trạng ngữ chỉ nơi chốn:
Trên cánh đồng quê yên bình, những bông hoa cải vàng nở rực rỡ, tỏa hương dịu nhẹ làm say lòng người.

b. Câu có trạng ngữ chỉ thời gian:
Vào mỗi độ xuân về, hoa đào khoe sắc hồng tươi thắm, mang đến vẻ đẹp ấm áp và tràn đầy sức sống.

Em đã được nghe kể rất nhiều câu chuyện hay, nhưng câu chuyện để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất là Sự tích cây khế.

Ngày xưa, có hai anh em mồ côi cha mẹ từ nhỏ. Khi lớn lên, người anh tham lam chiếm hết tài sản, chỉ cho em trai một túp lều nhỏ và một cây khế. Người em hiền lành, chăm chỉ nên ngày ngày chăm sóc cây khế rất cẩn thận.

Một hôm, có một con chim lạ bay đến ăn khế. Người em buồn bã nói: “Chim ăn hết khế của tôi thì tôi biết sống bằng gì?” Chim liền trả lời: “Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.” Người em làm theo lời chim. Chim chở anh ra đảo vàng, anh chỉ lấy vừa đủ rồi trở về, từ đó sống sung túc.

Nghe chuyện, người anh liền đổi hết gia tài để lấy cây khế. Khi chim đến ăn, người anh cũng làm theo nhưng may túi thật to để lấy nhiều vàng. Khi ra đảo, anh tham lam lấy đầy túi. Trên đường bay về, túi vàng quá nặng khiến chim không chở nổi, người anh rơi xuống biển.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng không nên tham lam, phải biết sống hiền lành và biết đủ. Em rất thích người em vì tính cách tốt bụng, chăm chỉ. Câu chuyện giúp em rút ra bài học quý giá để áp dụng vào cuộc sống hằng ngày.

a. Bấy giờ, những đứa trẻ trong xóm xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm.

  • Chủ ngữ: những đứa trẻ trong xóm
  • Vị ngữ: xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm

b. Những dòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến.

  • Chủ ngữ: những dòng sáp nóng
  • Vị ngữ: đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến

Trong câu văn:
“Thế là ruộng ngô, ruộng đỗ, ruộng vừng hoặc một ruộng mạ mới gieo… đã có một người bảo vệ, một người lính gác: một anh bù nhìn.”

👉 Dấu hai chấm (:) có tác dụng:

  • Báo hiệu phần đứng sau dùng để giải thích, làm rõ cho phần đứng trước.

Cụ thể ở đây:

  • “một người bảo vệ, một người lính gác” là cách nói chung
  • “một anh bù nhìn” là cách nói cụ thể để giải thích rõ “người bảo vệ, lính gác” đó là ai.

✅ Vì vậy, dấu hai chấm giúp câu văn rõ ràng hơn, nhấn mạnh hình ảnh anh bù nhìn chính là “người lính gác” của ruộng đồng.

Hôm đó là ngày Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, cả lớp em ai cũng háo hức. Từ sáng sớm, chúng em đã đến trường thật đông đủ để chuẩn bị chào mừng thầy cô. Lớp em cùng nhau trang trí bảng thật đẹp, viết những lời chúc ý nghĩa và chuẩn bị một bó hoa tươi thắm.

Khi cô giáo bước vào lớp, cả lớp đồng thanh nói: “Chúng em chào cô ạ!” rồi cử bạn lớp trưởng lên tặng hoa. Cô rất bất ngờ và xúc động. Nhìn nụ cười hiền của cô, em thấy lòng mình thật ấm áp. Sau đó, chúng em còn biểu diễn một tiết mục văn nghệ để tặng cô. Dù giọng hát chưa thật hay nhưng ai cũng cố gắng hết mình.

Cuối buổi, cô nhẹ nhàng nói lời cảm ơn và dặn chúng em chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng thầy cô. Nghe cô nói, em cảm thấy rất xúc động và hiểu hơn về công lao dạy dỗ của thầy cô.

Qua sự việc đó, em càng thêm yêu quý và kính trọng thầy cô giáo của mình. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, luôn lễ phép và vâng lời để thể hiện truyền thống “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta.

a. nhờ xe đạp,tối đến được trường

b.ở nhà,tôi phụ giúp mẹ làm việc