Nguyễn Diệu Hương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Diệu Hương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Bài thơ "Đọc khán Thiên gia thi hữu cảm" (Cảm nhận khi đọc sách Thiên gia thi) của Hồ Chí Minh là một tác phẩm ngắn gọn nhưng chứa đựng tư tưởng nghệ thuật sâu sắc. Với thể thơ tuyệt cú, bài thơ thể hiện sự đối lập giữa cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp trong thi ca cổ và thực tại tàn khốc, qua đó khẳng định quan điểm nghệ thuật vị nhân sinh. Trong khi thiên nhiên được mô tả với "thiên, địa, phong, vân" (trời, đất, gió, mây) thơ mộng, thì con người lại "hàn, nguyệt, cấm, quân" (lạnh lẽo, trăng, cấm cung, vua) đầy bi kịch. Nhà thơ Hồ Chí Minh sử dụng nghệ thuật đối lập để phê phán thi ca cổ không chú trọng đến nỗi khổ của nhân dân, chỉ tập trung vào cảnh sắc hoài cổ. Qua đó, bài thơ nhấn mạnh nhà thơ cần phải mang hơi thở thời đại, phải "thiên gia thi" (thơ của nghìn nhà, thơ của nhân dân) và phản ánh tâm tư của con người. Đó chính là sự kết hợp hài hòa giữa chất thi sĩ và chiến sĩ, đặt giá trị con người lên trên hết.

Bài làm

Văn hóa truyền thống là mạch ngầm thiêng liêng, là cội rễ bền vững tạo nên bản sắc và linh hồn của mỗi dân tộc. Trong kỷ nguyên toàn cầu hóa, việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống không chỉ là trách nhiệm mà còn là mệnh lệnh từ trái tim đối với thế hệ trẻ - những người chủ tương lai của đất nước.

Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc có tầm quan trọng to lớn, giúp chúng ta không bị "hòa tan" giữa các nền văn hóa khác nhau. Đó là những giá trị vật chất và tinh thần được đúc kết qua hàng ngàn năm như phong tục tập quán, lễ hội, ngôn ngữ, di sản nghệ thuật, làng nghề truyền thống.... Thiếu đi cội rễ ấy, con người dễ trở nên lạc loài trong chính cộng đồng của mình.

Hiện nay, ý thức của giới trẻ về văn hóa truyền thống có nhiều chuyển biến tích cực nhưng cũng đầy thách thức. Một mặt, nhiều người trẻ đang chủ động tìm hiểu, phục dựng, và sáng tạo trên nền tảng văn hóa dân tộc, lan tỏa nét đẹp Việt ra thế giới. Họ đưa âm nhạc dân gian vào nhạc hiện đại, tôn vinh cổ phục, hay sử dụng mạng xã hội để quảng bá di sản. Tuy nhiên, một bộ phận khác lại đang lãng quên, thờ ơ, chạy theo các xu hướng văn hóa ngoại nhập, "sính ngoại", dẫn đến tình trạng mai một bản sắc. Việc lạm dụng tiếng nước ngoài, xa rời các phong tục tốt đẹp là biểu hiện đáng lo ngại của sự suy thoái văn hóa trong một bộ phận giới trẻ.

Nguyên nhân của tình trạng này một phần đến từ sự hấp dẫn của các trào lưu mới, phần khác do sự thiếu sâu sắc trong việc giáo dục và tiếp cận văn hóa truyền thống. Do đó, việc bảo tồn đòi hỏi sự chủ động: "uống nước nhớ nguồn", tích cực học tập, nghiên cứu và tôn trọng di sản. Chúng ta không khước từ văn hóa mới nhưng phải tiếp thu có chọn lọc, kết hợp hài hòa "truyền thống" và "hiện đại".

Tóm lại, ý thức bảo tồn văn hóa truyền thống là thước đo lòng yêu nước của thế hệ trẻ. Hãy để văn hóa dân tộc chảy mãi trong huyết quản, để mỗi bạn trẻ là một sứ giả văn hóa, tự tin bước ra thế giới với bản sắc riêng, như cha ông đã từng xây dựng và bồi đắp.

Câu 1:Bài thơ "Đọc khán Thiên gia thi hữu cảm" (Cảm nhận khi đọc sách Thiên gia thi) của Hồ Chí Minh là một tác phẩm ngắn gọn nhưng chứa đựng tư tưởng nghệ thuật sâu sắc. Với thể thơ tuyệt cú, bài thơ thể hiện sự đối lập giữa cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp trong thi ca cổ và thực tại tàn khốc, qua đó khẳng định quan điểm nghệ thuật vị nhân sinh. Trong khi thiên nhiên được mô tả với "thiên, địa, phong, vân" (trời, đất, gió, mây) thơ mộng, thì con người lại "hàn, nguyệt, cấm, quân" (lạnh lẽo, trăng, cấm cung, vua) đầy bi kịch. Nhà thơ Hồ Chí Minh sử dụng nghệ thuật đối lập để phê phán thi ca cổ không chú trọng đến nỗi khổ của nhân dân, chỉ tập trung vào cảnh sắc hoài cổ. Qua đó, bài thơ nhấn mạnh nhà thơ cần phải mang hơi thở thời đại, phải "thiên gia thi" (thơ của nghìn nhà, thơ của nhân dân) và phản ánh tâm tư của con người. Đó chính là sự kết hợp hài hòa giữa chất thi sĩ và chiến sĩ, đặt giá trị con người lên trên hết.

Bài làm

Văn hóa truyền thống là mạch ngầm thiêng liêng, là cội rễ bền vững tạo nên bản sắc và linh hồn của mỗi dân tộc. Trong kỷ nguyên toàn cầu hóa, việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống không chỉ là trách nhiệm mà còn là mệnh lệnh từ trái tim đối với thế hệ trẻ - những người chủ tương lai của đất nước.

Giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc có tầm quan trọng to lớn, giúp chúng ta không bị "hòa tan" giữa các nền văn hóa khác nhau. Đó là những giá trị vật chất và tinh thần được đúc kết qua hàng ngàn năm như phong tục tập quán, lễ hội, ngôn ngữ, di sản nghệ thuật, làng nghề truyền thống.... Thiếu đi cội rễ ấy, con người dễ trở nên lạc loài trong chính cộng đồng của mình.

Hiện nay, ý thức của giới trẻ về văn hóa truyền thống có nhiều chuyển biến tích cực nhưng cũng đầy thách thức. Một mặt, nhiều người trẻ đang chủ động tìm hiểu, phục dựng, và sáng tạo trên nền tảng văn hóa dân tộc, lan tỏa nét đẹp Việt ra thế giới. Họ đưa âm nhạc dân gian vào nhạc hiện đại, tôn vinh cổ phục, hay sử dụng mạng xã hội để quảng bá di sản. Tuy nhiên, một bộ phận khác lại đang lãng quên, thờ ơ, chạy theo các xu hướng văn hóa ngoại nhập, "sính ngoại", dẫn đến tình trạng mai một bản sắc. Việc lạm dụng tiếng nước ngoài, xa rời các phong tục tốt đẹp là biểu hiện đáng lo ngại của sự suy thoái văn hóa trong một bộ phận giới trẻ.

Nguyên nhân của tình trạng này một phần đến từ sự hấp dẫn của các trào lưu mới, phần khác do sự thiếu sâu sắc trong việc giáo dục và tiếp cận văn hóa truyền thống. Do đó, việc bảo tồn đòi hỏi sự chủ động: "uống nước nhớ nguồn", tích cực học tập, nghiên cứu và tôn trọng di sản. Chúng ta không khước từ văn hóa mới nhưng phải tiếp thu có chọn lọc, kết hợp hài hòa "truyền thống" và "hiện đại".

Tóm lại, ý thức bảo tồn văn hóa truyền thống là thước đo lòng yêu nước của thế hệ trẻ. Hãy để văn hóa dân tộc chảy mãi trong huyết quản, để mỗi bạn trẻ là một sứ giả văn hóa, tự tin bước ra thế giới với bản sắc riêng, như cha ông đã từng xây dựng và bồi đắp.

Câu 1

Khổ thơ cuối bài thơ "Thợ cắt dây thép gai" thể hiện rõ nét cảm xúc mãnh liệt, dâng trào của người chiến sĩ. Sau bao năm tháng gian khổ, vất vả cắt từng sợi dây thép gai, ngăn cách đất nước, giờ đây, công việc đã hoàn thành. Cảm xúc ấy được thể hiện qua câu thơ "Đã cắt đến hàng rào cuối cùng", giọng điệu dứt khoát, mạnh mẽ, khẳng định sự kết thúc của một chặng đường dài. Niềm vui chiến thắng, niềm tự hào dân tộc trào dâng, được bộc lộ qua câu gọi hào hùng "Các đồng chí ơi, xung phong!". Hình ảnh "đứng dậy nghe đất nước núi sông mình" cho thấy sự chuyển biến mạnh mẽ trong tâm trạng người chiến sĩ, từ lao động vất vả đến sự thư thái, tự hào khi được hưởng trọn vẹn vẻ đẹp quê hương, đất nước đã được thống nhất. Câu thơ cuối cùng "Bao năm cắt chia đang liền lại" khẳng định ý nghĩa to lớn của công việc, sự đoàn tụ, liền mạch của đất nước sau chiến tranh, mang đến niềm hạnh phúc, tự hào sâu sắc. Toàn bộ khổ thơ thể hiện sự thăng hoa của cảm xúc, từ căng thẳng, mệt mỏi đến niềm vui chiến thắng, niềm tự hào dân tộc mãnh liệt.Cuộc sống càng hiện đại và phát triển thì đi cùng nó cũng là sự bận bịu lo toan cho cuộc sống khiến con người ta mệt mỏi, và một lúc nào đó tự đánh mất sự nghiêm khắc với chính bản thân, nhiều người trở nên vô trách nhiệm với chính việc mình đã làm. Ở một khía cạnh khác, công nghệ dần thống trị cuộc sống, để rồi ta tự tách mình ra khỏi cộng đồng chung, ta trở nên ích kỉ hơn, vô trách nhiệm hơn. Nếu mỗi cá nhân cứ tiếp diễn như vậy, có lẽ chỉ một khoảnh khắc thôi nó sẽ bám rễ trong cuộc sống của ta, của cả thế hệ sau nữa. Vậy chúng ta còn chờ đợi gì mà không thay đổi, để sống có tinh thần trách nhiệm, không phải vì xã hội mà là vì chính bản thân bạn đã.

Vậy để hiểu rõ hơn về vấn đề này trước tiên chúng ta phải biết và hiểu về thế nào là trách nhiệm, thế nào là tinh thần trách nhiệm? Câu trả lời không hề khó khăn như bạn nghĩ, nó đơn giản vô cùng, trách nhiệm là nhiệm vụ, nghĩa vụ mà ta phải hoàn thành khi được người khác giao cho, người có tinh thần trách nhiệm sẽ luôn sẵn sàng dốc hết sức lực và nhiệt huyết để hoàn thành công việc, dù có khó khăn đến mấy nhưng họ vẫn cố gắng hoàn thành. Kể cả khi họ phạm lỗi, họ cũng dám đứng ra sửa sai và nhận lỗi lầm đó về mình.

Nếu bạn là một người học sinh, bạn cần có tinh thần trách nhiệm không? Tất nhiên ai cũng cần phải có đức tính này và học sinh cũng không ngoại lệ. Học tập là một quá trình khó khăn và đầy thử thách, nếu mỗi chúng ta không tự có trách nhiệm với bản thân mình thì sẽ không thể đạt được kết quả tốt trong học tập. Cùng là học sinh, cùng nhận thức chung một nền giáo dục nhưng tại sao lại có những em học sinh giỏi và những em học sinh cá biệt yếu kém. Câu trả lời là những em học sinh giỏi đã sớm rèn luyện cho mình phải có tinh thần trách nhiệm trong việc học tập của bản thân.

Việc cố gắng học tập, tìm tòi các phương pháp mới sẽ khiến việc học trở lên lý thú hơn. Không phải học nhồi nhét là tốt, mà học phải đi đôi với hành, vận dụng những kiến thức được học vào đời sống để làm cuộc sống ý nghĩa hơn mới gọi là học. Nhưng nhiều em học sinh vẫn còn lười biếng, ngại khó không dám học, hoặc học vẹt, học tủ một cách qua loa. Việc vô trách nhiệm trong học tập đó đã khiến một số bạn ngày càng bỏ bê việc học, làm kết quả học tập dần thụt lùi, thua kém bạn bè.

Không chỉ trong học tập, học sinh chỉ cần những hành động nhỏ như không đi học muộn, chấp hành luật an toàn giao thông, không xả rác, không hút thuốc, uống rượu, giữ gìn vệ sinh chung... cũng là đóng góp cho xã hội, giúp xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

Trái ngược với những người có tinh thần trách nhiệm, chúng ta cũng có thể bắt gặp sự vô trách nhiệm ở bất kì ai, bất cứ đâu và trong bất kỳ lĩnh vực nào. Nhà nước và các tổ chức vẫn thường hay tuyên truyền về việc bảo vệ môi trường sống xung quanh chúng ta, thế nhưng tại sao môi trường vẫn không được cải thiện, thậm chí ngày càng trở nên trầm trọng. Câu trả lời là vì cái lợi trước mắt, với một số người thì họ chỉ vứt vài mẩu rác bừa bãi; hay công ty, xí nghiệp thì cho rằng đổ nước thải chưa qua xử lý ra các con sông rộng lớn vừa nhanh lại không tốn chi phí tái chế, và sẽ thu được nhiều lợi nhuận hơn. Thế nhưng một người, hai người rồi mọi người đều làm như thế, cả một cộng đồng thiếu ý thức trách nhiệm thì chỉ khiến cho vấn đề trở ô nhiễm trở nên nghiêm trọng và rất khó để cứu vãn được

Vậy để sống có tinh thần trách nhiệm thì ta phải làm gì? Trước tiên mỗi chúng ta hãy học cách sống có trách nhiệm trước đã. Sống có trách nhiệm với bản thân mình rồi mới sống có trách nhiệm với người xung quanh. Có trách nhiệm với bản thân chính là việc bạn phải tự hoàn thiện bản thân mình sao cho tốt, không để những thói hư tật xấu, những tệ nạn xã hội cám dỗ bạn, không trở thành một học sinh có lối sống lệch lạc về tư tưởng và đạo đức. Bạn hãy đặt ra yêu cầu với chính bản thân từ những việc nhỏ nhất diễn ra hàng ngày như dậy đúng giờ đi học, giúp đỡ cha mẹ việc nhà, ôn lại bài cũ, chấp hành đúng nội quy của nhà trường, của lớp ….đó chính là một cách đơn giản để thể hiện bạn là một người có tinh thần trách nhiệm.

Là một học sinh, em cũng nhận ra trách nhiệm của mình không chỉ có mỗi việc học mà còn phải giúp đỡ bố mẹ việc nhà, trở thành một người con ngoan trò giỏi, góp phần xây dựng đất nước phồn thịnh hơn. Em sẽ cố gắng trở thành một người có tinh thần trách nhiệm, có ích cho xã hội.


Câu1:Tự sự

Câu2: Hoàng Nhuận Cầm

Câu 3:

Văn bản được viết dưới dạng đoạn văn xuôi, với ngôn ngữ trong sáng, dễ hiểu, cung cấp thông tin một cách mạch lạc. 

Câu4:Mạch cảm xúc của văn bản là sự trân trọng, ngưỡng mộ đối với tài năng và đóng góp của Hoàng Nhuận Cầm trong lĩnh vực điện ảnh và văn học nghệ thuật

Cảm xúc này được thể hiện qua việc nêu bật những thành tựu của ông, đặc biệt là sự yêu mến của độc giả trẻ tuổi đối với thơ tình của ông.