Phạm Thị Thanh Trúc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Luận đề của đoạn trích: Điều quyết định thành bại trong đời con người không phải ở việc sở hữu tiềm năng mà ở việc sử dụng nó.
Câu 2.
Theo tác giả: Con người rất khó đi lên khi đã ở mức lưng chừng.
Câu 3.
- Biện pháp tu từ so sánh: So sánh khả năng của con người giống như những cơ bắp.
- Tác dụng:
+ Làm cho câu văn sinh động, hấp dẫn, giàu hình ảnh, tăng giá trị biểu đạt.
+ Giống như cơ bắp phải rèn luyện mới rắn rỏi, khả năng của con người phải rèn giũa mỗi ngày mới phát triển. Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự cần thiết phải nỗ lực không ngừng để phát huy tiềm năng của con người.
Câu 4.
- Hội chứng "vừa đủ" là tâm lí hài lòng với mức tối thiểu ổn định, không cần phấn đấu dù bản thân có khả năng.
- Đây là tâm lí dễ nảy sinh khi con người ở mức lưng chừng, đã có một số thứ, có tí tài năng, có cái để mất, có cuộc sống thoải mái, dễ chịu.
- Hội chứng "vừa đi" biểu hiện ở xu hướng tận hưởng quá nhiều, không quý trọng thời gian và mất dần động lực để vươn lên tốt hơn. Điều này khiến con người không thể sống hết với tiềm năng
Câu 5.
Điểm tương đồng của 02 ngữ liệu:
- Cả 02 ngữ liệu đều đề cao vai trò chủ động rèn luyện, nỗ lực của con người. Theo Rosie Nguyễn sự mài giũa hằng ngày giúp khả năng của con người không bị mai một. Theo Nguyễn Đăng Tấn sự miệt mài và nghị lực mới đem đến những giá trị cho con người.
- Cả 02 ngữ liệu đều mang đến triết lí sâu sắc về cách sống chủ động, tích cực.
Câu 1
Luận đề của đoạn trích: Điều quyết định thành bại trong đời con người không phải ở việc sở hữu tiềm năng mà ở việc sử dụng nó.
Câu 2.
Theo tác giả: Con người rất khó đi lên khi đã ở mức lưng chừng.
Câu 3.
- Biện pháp tu từ so sánh: So sánh khả năng của con người giống như những cơ bắp.
- Tác dụng:
+ Làm cho câu văn sinh động, hấp dẫn, giàu hình ảnh, tăng giá trị biểu đạt.
+ Giống như cơ bắp phải rèn luyện mới rắn rỏi, khả năng của con người phải rèn giũa mỗi ngày mới phát triển. Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự cần thiết phải nỗ lực không ngừng để phát huy tiềm năng của con người.
Câu 4.
- Hội chứng "vừa đủ" là tâm lí hài lòng với mức tối thiểu ổn định, không cần phấn đấu dù bản thân có khả năng.
- Đây là tâm lí dễ nảy sinh khi con người ở mức lưng chừng, đã có một số thứ, có tí tài năng, có cái để mất, có cuộc sống thoải mái, dễ chịu.
- Hội chứng "vừa đi" biểu hiện ở xu hướng tận hưởng quá nhiều, không quý trọng thời gian và mất dần động lực để vươn lên tốt hơn. Điều này khiến con người không thể sống hết với tiềm năng
Câu 5.
Điểm tương đồng của 02 ngữ liệu:
- Cả 02 ngữ liệu đều đề cao vai trò chủ động rèn luyện, nỗ lực của con người. Theo Rosie Nguyễn sự mài giũa hằng ngày giúp khả năng của con người không bị mai một. Theo Nguyễn Đăng Tấn sự miệt mài và nghị lực mới đem đến những giá trị cho con người.
- Cả 02 ngữ liệu đều mang đến triết lí sâu sắc về cách sống chủ động, tích cực.
câu 1:Người kể chuyện xưng “tôi” và trực tiếp tham gia vào câu chuyện.Đây là dấu hiệu để xác định ngôi kể thứ nhất
câu 2:Không gian: vùng lũ xã Hải Hà, Phá Tam Giang.
+ Thời gian: khi “Trời đã sâm sẩm tối” trong lúc mưa lũ dâng cao
câu 3:Biện pháp tu từ trong câu văn là liệt kê: “ánh đèn pin, đèn bão lập lòe, nhấp nháy, loang loáng trên nóc nhà, sân thượng”.Gợi tả hình ảnh sinh động, chân thực về khung cảnh đêm lũ đầy mịt mù, tối tăm, rối loạn, bất trắc. Nhấn mạnh sự khó khăn, thiếu thốn trong công tác cứu hộ, tìm kiếm.Thể hiện nỗi lo lắng, bồn chồn của con người trong cảnh nguy nan.
cau 1 :vẻ đẹp bên trong tâm hồn và vẻ đẹp hài hòa giữa con người và thiên nhiên