Vũ Minh Hằng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Trong những khoảnh khắc tưởng chừng khắc nghiệt và tuyệt vọng nhất của cuộc đời, sự sống vẫn âm thầm nảy mầm và cất tiếng nói của mình. Giữa mưa lũ cuồng nộ hay trong cơn đau sinh nở quặn thắt, con người vẫn chứng kiến giây phút thiêng liêng khi một sinh linh chào đời, mang theo hơi thở ấm nóng của hy vọng. Hai ngữ liệu trên, tuy khác nhau về không gian và hoàn cảnh, nhưng cùng gặp gỡ ở một ý nghĩa sâu xa: trong gian khó, sự sống không bị vùi lấp mà trái lại, càng hiện lên mạnh mẽ, bền bỉ và lay động lòng người. Ở đoạn trích Người trong mưa lũ của Sương Nguyệt Minh, sự sống ra đời giữa đêm mưa lũ dữ dội, trên một chiếc xuồng nhỏ chòng chành giữa dòng nước xiết. Bóng tối, mưa gió, hiểm nguy bủa vây, nhưng chính trong khoảnh khắc khắc nghiệt ấy, tiếng khóc “oe… oe…” của đứa bé vang lên như xé toạc màn đen đặc quánh của thiên nhiên hung dữ. Tiếng khóc ấy không chỉ báo hiệu một sinh linh vừa chào đời mà còn là âm thanh của hy vọng, của sự chiến thắng trước cái chết và nỗi bất lực của con người. Còn ở ngữ liệu thứ hai, sự sống xuất hiện trong nỗi đau quặn thắt của người mẹ và sự xúc động đến nghẹn ngào của người chứng kiến. Giữa nước mắt, giữa tiếng gào thúc giục và cảm giác đau đớn tột cùng, “một con người – đỏ hỏn” đã hiện hữu, giãy giụa, cất tiếng hét đầu tiên với đời. Hình ảnh đứa trẻ vừa ra đời, “chưa chi đã bất mãn với cuộc đời”, vừa ngây thơ vừa trần trụi, gợi ra sự mong manh nhưng cũng đầy bản lĩnh của sự sống con người. Điểm tương đồng nổi bật giữa hai ngữ liệu là ở chỗ: sự sống không đợi đến khi hoàn cảnh thuận lợi mới nảy sinh, mà thường bùng lên mạnh mẽ nhất trong nghịch cảnh. Dù là đêm mưa lũ hay giây phút sinh nở đầy đau đớn, sự sống vẫn khẳng định quyền tồn tại của mình bằng tiếng khóc, bằng nhịp thở, bằng sự hiện diện không thể chối từ. Qua đó, các tác giả gửi gắm một thông điệp nhân văn sâu sắc: cuộc đời có thể đầy bất trắc và khắc nghiệt, nhưng con người vẫn không ngừng sinh thành, không ngừng hy vọng; chính sự sống ấy là minh chứng bền vững nhất cho sức mạnh, niềm tin và khả năng vượt qua gian khó của con người.
Câu 1: Ngôi kể thứ 3
Cuộc sống luôn vận động không ngừng. Trong dòng chảy ấy, con người có hai lựa chọn: hoặc là trôi theo những gì đã sẵn có, hoặc là dũng cảm bơi ngược dòng để tạo nên lối đi riêng. Đặc biệt đối với người trẻ – những cá nhân mang trong mình hoài bão, khát vọng và nhiệt huyết – việc lựa chọn cách sống, cách nghĩ và cách hành động không chỉ quyết định tương lai cá nhân mà còn ảnh hưởng đến sự tiến bộ của xã hội. Nhân vật Howard Roark trong tiểu thuyết Suối nguồn của Ayn Rand từng nói: "Em không đứng ở điểm cuối của bất kỳ truyền thống nào. Em có thể đứng ở điểm khởi đầu của một truyền thống."
Câu nói ấy là một lời nhắn nhủ đầy cảm hứng, gợi mở nhiều suy ngẫm sâu sắc về tinh thần tiên phong, đổi mới điều mà thế hệ trẻ hôm nay rất cần gìn giữ và phát huy.
Trước hết, ta cần hiểu rằng truyền thống là những giá trị đã được tích lũy qua thời gian, là nền móng của một cộng đồng, một dân tộc. Tuy nhiên, không phải truyền thống nào cũng luôn phù hợp với bối cảnh hiện tại. Nếu chỉ chăm chăm đi theo những con đường cũ, chúng ta có thể đánh mất cơ hội phát triển bản thân và đóng góp vào sự thay đổi tích cực của xã hội. Câu nói của Howard Roark thể hiện một tinh thần độc lập, dám nghĩ khác, một tuyên ngôn mạnh mẽ về khát vọng làm chủ vận mệnh và sáng tạo ra những giá trị mới.
Là người trẻ trong thời đại số, chúng ta có trong tay nhiều cơ hội và công cụ để thay đổi thế giới. Nhưng bên cạnh đó, áp lực từ chuẩn mực truyền thống và sự sợ hãi khác biệt cũng khiến nhiều người chọn cách "an toàn"- sống theo lối mòn, ngại bứt phá. Chính vì thế, tinh thần dám khởi xướng một truyền thống mới lại càng trở nên quý giá. Đó không chỉ là sự sáng tạo trong học tập, công việc, mà còn là thái độ sống tích cực, nhân văn, sẵn sàng đặt câu hỏi, sẵn sàng thử thách bản thân và không ngại thất bại.
Tất nhiên, việc khởi đầu một truyền thống mới không đồng nghĩa với việc phủ nhận hay xem nhẹ quá khứ. Người trẻ cần học cách kế thừa có chọn lọc, trân trọng cái cũ nhưng luôn hướng đến cái mới. Sự kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại, giữa kinh nghiệm và sáng tạo chính là chìa khóa để phát triển bền vững và tạo nên dấu ấn riêng.
Tóm lại, câu nói của Howard Roark là một lời thức tỉnh cho người trẻ hôm nay: đừng chỉ đi trên con đường của người khác, hãy đủ can đảm để mở ra con đường của riêng mình. Bởi lẽ, chỉ khi dám bước những bước đầu tiên, ta mới có thể trở thành người viết nên truyền thống cho chính thế hệ mai sau.
Thông điệp có ý nghĩa sâu sắc nhất là Con người cần được sống là chính mình, có quyền tự do suy nghĩ và lựa chọn cuộc sống theo cách riêng. Trong xã hội hiện đại, không ít người vì áp lực gia đình, xã hội hay những định kiến lâu đời mà đánh mất chính mình, buộc phải sống trong" chiếc lồng " vô hình đó có thể là những công việc không yêu thích, những lựa chọn không xuất phát từ trái tim. Bài thơ gợi lên sự trăn trở về một nghịch lý" khi bị bóp nghẹt tự do lại trở thành điều bình thường.