Nguyễn Ngọc Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1 (2,0 điểm) Động lực để người trẻ nỗ lực mỗi ngày không chỉ đến từ mong muốn thành công cá nhân, mà cao đẹp hơn, nó xuất phát từ khát khao khẳng định giá trị bản thân và trách nhiệm đối với cộng đồng. Trong bối cảnh thế giới biến động, sự chủ động “làm tốt nhất trong khả năng của mình ở hiện tại” là nền tảng để biến ước mơ thành hiện thực, vượt qua sự lười biếng và tư duy máy móc. Nỗ lực mỗi ngày—dù là nhỏ nhất—giúp người trẻ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, tạo ra sự tỏa sáng tích cực và không trở thành gánh nặng cho xã hội. Đó là cách thế hệ trẻ chiếm lấy tương lai bằng ý chí và nghị lực. [1, 2, 3, 4, 5] Câu 2 (4,0 điểm) Bài làm tham khảo Nguyễn Phan Quế Mai là tiếng thơ nặng tình với đất nước, quê hương, nơi những ký ức chiến tranh và hơi thở đời thường hòa quyện. Đoạn thơ trong tác phẩm “Thời gian trắng” (in trong tập Tổ quốc gọi tên mình) đã khắc họa sâu sắc cuộc gặp gỡ xúc động giữa nhà thơ và người lính già Trường Sơn, qua đó thể hiện trăn trở về việc ghi nhớ lịch sử và những hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại. Mở đầu đoạn thơ là không khí hoài niệm khi nhân vật trữ tình “ngồi sau xe” nghe kể chuyện, tạo nên một sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại:
“Tôi ngồi sau xe / Lắng nghe ông kể chuyện / Nghe gió Trường Sơn thổi về từ mái tóc bồng bềnh điểm bạc / Nghe nắng miền Trung hát trên đôi vai gầy guộc / Nghe tiếng súng xuyên về từ ngày tôi chưa sinh”
Biện pháp điệp từ “nghe” gợi ra sự thấu cảm sâu sắc, không chỉ nghe bằng tai mà nghe bằng cả tâm hồn. Hình ảnh “mái tóc bồng bềnh điểm bạc” và “đôi vai gầy guộc” của người lính già xe ôm hôm nay đối lập với sự khốc liệt của “gió Trường Sơn”, “nắng miền Trung” và “tiếng súng” năm xưa, làm nổi bật những dấu ấn thời gian và sự hy sinh vĩnh viễn ghi lại trên thân thể họ. Người lính già không chỉ kể chuyện, ông còn mang “giọt mưa xa” về – một hình ảnh ẩn dụ đầy đắt giá:
“Giọt mưa mang vị ngọt chiến thắng, vị đắng cuộc chiến đã xa / ông vĩnh viễn ghi tên mình vào nó / Vị mặn trăn trở – "rồi có ai còn nhớ tới Trường Sơn"”
Giọt mưa ấy là tổng hòa của lịch sử: vị ngọt của niềm vui thống nhất, vị đắng của mất mát, và vị mặn của sự lo âu, trăn trở. Câu hỏi tu từ “rồi có ai còn nhớ tới Trường Sơn” như một nốt lặng đau đớn, thể hiện nỗi lo âu của thế hệ đi trước về sự lãng quên của thế hệ hôm nay. Câu thơ “vĩnh viễn ghi tên mình vào nó” khẳng định sự hy sinh không chỉ tính bằng thời gian, mà bằng cả cuộc đời. Sự đối lập giữa quá khứ thiêng liêng và cuộc sống đời thường tấp nập được đẩy lên cao trào:
“Và, vị cay của cuộc sống đời thường / tấp nập chảy quanh tôi / như chỉ biết vươn mình về phía trước / về phía trước / phía trước…”
“Vị cay” tượng trưng cho những khó khăn, lo toan cơm áo gạo tiền thời bình, khiến con người dễ cuốn theo nhịp sống hối hả (“phía trước”) mà quên đi quá khứ. Nhịp thơ nhanh, gấp gáp cùng sự điệp lại từ “phía trước” thể hiện sự hối hả, vội vã. Đoạn thơ khép lại bằng những dòng thơ đầy ám ảnh về sự quên lãng:
“Mà quên đi / Quên đi / Những người lính và những câu chuyện cần được kể / Quên đi / Người lính già bé nhỏ / Cạnh ngã tư đường thời gian trắng qua đôi bàn tay.”
Điệp ngữ “Quên đi” nhấn mạnh nỗi lo về sự vô tâm. “Ngã tư đường thời gian trắng” là hình ảnh nhân hóa đầy tính biểu tượng, nơi thời gian trôi qua không dấu vết, và người lính năm xưa giờ trở nên “bé nhỏ”, dễ bị lãng quên trong dòng đời tấp nập. “Đôi bàn tay” ấy—từng cầm súng, nay cầm lái—là nơi kết nối, chứng kiến sự vô tâm của hiện tại đối với quá khứ. Về nghệ thuật, Nguyễn Phan Quế Mai đã sử dụng thể thơ tự do, ngôn ngữ thơ giàu cảm xúc, hình ảnh ẩn dụ, đối lập và điệp cấu trúc, tạo nên một bản nhạc hoài niệm sâu lắng. Tóm lại, đoạn thơ là tiếng lòng nhắc nhở thế hệ hôm nay không được phép quên đi những người lính, những câu chuyện chiến tranh, và những hi sinh thầm lặng của thế hệ đi trước. Cuộc sống dù có vội vã đến đâu cũng cần những nốt lặng để tri ân và ghi nhớ.
Câu 1. Luận đề của đoạn trích:
Tầm quan trọng của việc rèn luyện, sử dụng tiềm năng bản thân và nỗ lực không ngừng nghỉ để phát triển, tránh rơi vào bẫy "vừa đủ" và sự trì trệ. [1]
Câu 2. Theo tác giả, con người rất khó đi lên khi:
  • Đã ở mức lưng chừng (đã có một số thứ, chút tài năng, chút vật chất).
  • Đã có cuộc sống thoải mái, dễ chịu.
  • Mất dần động lực để vươn lên mức tiếp theo. [1]
Câu 3. Hiệu quả nghệ thuật của biện pháp tu từ so sánh:
  • So sánh: "Khả năng của con người cũng giống như những cơ bắp vậy".
  • Tác dụng:
    • Cụ thể hóa: Làm cho khái niệm trừu tượng ("khả năng") trở nên cụ thể, dễ hình dung ("cơ bắp").
    • Nhấn mạnh: Khẳng định năng lực không phải là thứ cố định mà cần được "rèn luyện", "sử dụng", "mài giũa" hàng ngày. Nếu không, nó sẽ yếu đi và mai một (giống như cơ bắp không tập luyện sẽ teo đi).
    • Tăng sức thuyết phục: Làm câu văn sinh động, ấn tượng và giàu tính triết lý về sự nỗ lực. [1]
Câu 4. Hội chứng “vừa đủ”:
  • Là trạng thái thỏa mãn, bằng lòng với những gì mình đang có (tiền bạc, tài năng, mức sống hiện tại).
  • Người mắc hội chứng này thường lười biếng, chìm đắm trong tận hưởng, không còn động lực phấn đấu, sợ thay đổi và bỏ lỡ cơ hội phát triển tối đa tiềm năng bản thân. [1]
Câu 5. Sự tương đồng về ý nghĩa giữa hai ngữ liệu:
  • Cả hai đều nhấn mạnh giá trị của sự nỗ lực, rèn luyện và kiên trì không ngừng nghỉ.
  • Khẳng định tài năng hay kết quả tốt đẹp không tự nhiên tồn tại vĩnh viễn hay tự đến, mà đòi hỏi con người phải "mài giũa hằng ngày" và sử dụng "đôi tay và nghị lực" để giữ vững hoặc tạo ra nó. [1]
Câu nói trên báo Quân đội Nhân dân: "Thời đại này không chờ đợi những tâm hồn ngủ quên mà cần những khối óc biết dùng sức trẻ để gieo hạt giống cho tương lai. Và trong những trận bão lũ, thanh niên cũng là lực lượng xung kích gieo hạt giống hồi sinh" là lời khẳng định mạnh mẽ về vai trò, sứ mệnh của thế hệ trẻ. Trong những thời khắc khó khăn nhất khi thiên tai, lũ lụt ập đến, tuổi trẻ Việt Nam đã và đang phát huy tinh thần xung kích, trở thành hạt nhân tạo nên sức mạnh cộng đồng to lớn.  Sức mạnh cộng đồng trong mưa lũ không tự nhiên mà có, nó được kết tinh từ sự đồng lòng, và tuổi trẻ là lực lượng tiên phong kết nối sự đồng lòng đó. Khi bão dữ càn quét, hình ảnh những đoàn viên, thanh niên không quản hiểm nguy, lao mình vào tâm lũ để di dời người già, trẻ nhỏ đến nơi an toàn đã trở nên quen thuộc. Đó là sự dũng cảm, là "gieo hạt giống" của tình người và sự sống. Họ không chỉ "ngủ quên" trong sự bình yên mà chọn cách sống cống hiến, biến sức trẻ thành hành động thiết thực.

Tuổi trẻ góp phần tạo sức mạnh cộng đồng thông qua tinh thần sáng tạo và tình nguyện. Không chỉ tham gia trực tiếp tại hiện trường, thanh niên còn lan tỏa tinh thần đoàn kết qua mạng xã hội, kêu gọi quyên góp nhu yếu phẩm, hỗ trợ người dân vùng lũ. Họ là những người nhanh nhạy nhất trong việc tận dụng công nghệ để điều phối cứu trợ, đảm bảo sự giúp đỡ đến đúng người, đúng thời điểm. Những chiến dịch tình nguyện, những chuyến xe "nối vòng tay lớn" từ khắp mọi miền đất nước mang theo nhu yếu phẩm, áo phao, và cả sự ấm lòng được kết nối bởi nhiệt huyết tuổi trẻ. 

Hơn thế nữa, thanh niên là lực lượng xung kích "gieo hạt giống hồi sinh" sau bão lũ. Khi nước rút, họ lại tiếp tục hành trình giúp dân dọn dẹp trường học, bệnh viện, vệ sinh môi trường, và dựng lại nhà cửa. Sự hiện diện của họ mang lại hy vọng, giúp cộng đồng vững tin, nhanh chóng ổn định cuộc sống. Chính tinh thần "đâu cần thanh niên có, việc khó có thanh niên" đã biến những thiệt hại to lớn thành động lực để cộng đồng vươn lên mạnh mẽ hơn.

Tóm lại, tuổi trẻ Việt Nam không chỉ là người thừa hưởng mà là người kiến tạo tương lai. Trong mưa lũ, thiên tai, họ đã chứng minh được giá trị của mình thông qua sự dũng cảm, sáng tạo và tinh thần tình nguyện. Đó chính là những "hạt giống hồi sinh" quý báu, góp phần quan trọng vào việc tạo nên sức mạnh cộng đồng, giúp Việt Nam vững vàng vượt qua mọi khó khăn.

câu 1 : dấu hiệu nhận biết ngôi kể trong văn bản là người kể chuyện xưng tôi đó là dấu hiệu của ngôi kể thứ nhất

câu 2:

không gian :vũng lũ xã hải hà

thời gian : khi "trời đã sâm sầm tối" trong lúc mưa lũ dâng cao

câu 3 : trong câu văn :"Thỉnh thoảng ánh đèn pin, đèn bão lập loè, nhấp nháy, loang loáng trên nóc nhà, sân thượng trong màn mưa giăng giăng" tác giả đã sử dụng biện pháp tư từ liệt kê : ánh đèn pin ,đèn bão lập lòe ,nhấp nháy loang loáng trên nóc nhà , sân thượng giúp tạo nhịp điệu tăng sức gợi hình gợi cảm làm câu văn trở nên sinh động hấp dẫn lôi cuốn. Khắc họa rõ hình ảnhmuwa lũ khắc nghiệt đồng thời làm nổi dayaj tinh thần nghị lực của cong người khi nỗ lực giữu lấy sự sống mỏng manh trong hiểm cảnh

câu 4:

những quân nhân đồn điền biên phòng không chỉ dũng cảm cứu hộ trong điều kiện khó khăn mà vẫn chủ động giúp đỡ những bà con nhaan dân không ngại xử lí các tiinhf huống khẩn cấp. Thể hiện tình yêu thương và sự tận tụy sâu sắc với nhân dân không ngại giúp đỡ người phụ nữ sinh con an toàn coi nhiệm vụ bảo vệ tính amngj người dân là nhiệm vụ cấp bách thiêng liêng

câu 5 :

tình người trong nghịch cảnh là sự yêu thương , đùm bọc , sẵn sàng giúp đỡ nhau khi hoạn nạ n. chính tình người giúp con người vượt qua khó khăn , làm ấm lên cuộc sống giữa hoàn cảnh khắc nghiệt . mỗi người cần biết sống nhân ái , sẻ chia để góp phần xây đắ , lan tảo những giá trị tốt đẹp trong cuộc đời