Nguyễn Lê Thảo My
Giới thiệu về bản thân
Cuộc sống là tổng thể những hoạt động, trải nghiệm, cảm xúc và sự tồn tại của một con người hoặc một xã hội. Người có tính tự lập luôn chủ động trong học tập, công việc và biết cách tự đứng dậy sau những vấp ngã.
Sự tự lập giúp con người hình thành bản lĩnh vững vàng. Khi ta tự bước đi bằng đôi chân của mình, ta sẽ hiểu rõ từng hố sâu, từng khúc ngoặt trên đường đời. Mỗi khó khăn tự mình vượt qua sẽ trở thành một bài học quý giá, bồi đắp kinh nghiệm và sự tự tin. Người có tính tự lập thường không hoang mang trước sóng gió, họ coi thử thách là cơ hội để rèn luyện thay vì xem đó là gánh nặng. Chính vì thế, sự tự lập là "chìa khóa vàng" mở ra cánh cửa thành công, giúp cá nhân khẳng định được giá trị riêng biệt của mình giữa đám đông. Hơn nữa, tự lập là một ưu thế để bộc phát tài năng và sự sáng tạo. Khi bị đặt vào hoàn cảnh phải tự mình xoay sở, trí tuệ con người thường phát huy tối đa công suất. Những khó khăn khi đứng một mình sẽ tôi luyện cho ta một "hệ miễn dịch" tinh thần mạnh mẽ. Mỗi thử thách vượt qua được bằng chính sức mình sẽ bồi đắp niềm tin vào bản thân ta. Ngược lại, nếu thiếu đi sự tự lập, con người sẽ rơi vào trạng thái bị động. Những người sống dựa dẫm giống như những dây leo, chỉ có thể vươn cao khi có vật bám Vậy nên những người bị động khiquá ỷ lại vào người khác sẽ khiến họ trở nên lười nhác và sẽ sớm bị đào thải khỏi cá xã hội nếu không buông bỏ thói quenđộc hại này.
Tự lập là chiếc chìa khóa quý giá nhất để mở ra cánh cửa tự do và hạnh phúc. Chỉ khi tự đứng vững trên đôi chân của mình, chúng ta mới có thể nhìn thấy đường chân trời rộng lớn và cảm nhận được trọn vẹn giá trị ấy.
Trong bài thơ “tống biệt hành” của nhà thơ Thâm Tâm đã viết nên nhân vật là một li khách người nặng lòng, giàu tình cảm, mang trách nhiệm sâu sắc với gia đình, bước chân ra đi mà thẳm sâu trong lòng là biết bao lưu luyến ơi mà mình phả bước phải rờiđi cùng bao mong chờ, nỗi nhớ Nhung nhưng cũng đồng thời đau đớn, nghẹn ngào, không nỡ rời xa những người thân yêu. Hình tượng li khách được khắc hoạ qua sự thấu hiểu, đồng cảm của nhân vật trữ tình – người ở lại. Qua vẻ đối lập giữa thái độ bên ngoài trong buổi chia li và cảm xúc bên trong, qua sự giằng xé giữa chí lớn và trách nhiệm, tình cảm gia đình. Đó là một hình tượng cho thấy vẻ đẹp nhân văn của con người trong mối quan hệ giữa lí trí và tình cảm cá nhân.Tác giả đã rất tinh tế khi sử dụng các hình ảnh có ý nghĩa tượng trưng, các biện pháp tu từ đặc sắc Cho câu thơ thêm phần sinh động và ý nghĩa hơn.
Qua bài thơ cho em thông điệp vô cùng ý nghĩa, rằng mong ta hãy trân trọng những khoảnh khắc bên người thân, những người ta yêu mến để khi chia taysẽ không để lại sự tiếc nuối, phiền muộn.
“Tiếng sóng” trong câu thơ được ví như nỗi mất mát, sự chia li với những điều còn dở dang trong lòng chưa thể nói ra
Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường được thể hiện qua “sao đầu hoàng hôn trong mắt trong?” Có tác dụng tạo sự độc đáo, mới lạ, tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp người viết cái nà nhìn riêng của mình cho câu thơ.
Nhân vật trữ tình là “ta”
Không gian và thời gian là con đường khi hoàng hôn khi chia tay