Trần Tuấn Kiệt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long, ra mắt năm 1921, không chỉ là phát súng mở đầu cho nền kịch nói Việt Nam mà còn là một bức tranh hiện thực sắc sảo về xã hội thành thị những năm đầu thế kỷ XX. Đoạn trích thể hiện đỉnh điểm của bi kịch gia đình khi nhân vật chính – cụ Thông – đứng trước bờ vực phá sản và cái chết. Ngòi bút của Vũ Đình Long rất thành công trong việc xây dựng xung đột kịch đầy kịch tính. Qua những lời thoại nửa mê nửa tỉnh, người đọc thấy rõ sự bế tắc của một tầng lớp tiểu tư thốn cũ đang tan rã dưới sức ép của lối sống hưởng thụ và sự suy đồi đạo đức. Hình ảnh "chén thuốc độc" không chỉ là một công cụ giải thoát tiêu cực mà còn là biểu tượng cho sự bế tắc tận cùng của nhân vật khi không tìm thấy lối thoát trong thực tại. Tác giả đã khéo léo sử dụng ngôn ngữ đời thường, gần gũi nhưng lại chứa đựng sức nặng nội tâm ghê gớm, bộc lộ sự cô độc của con người trong chính ngôi nhà của mình. Đoạn trích còn mang giá trị nhân văn sâu sắc: nó như một lời cảnh tỉnh về sự băng hoại truyền thống trước làn sóng đô thị hóa thực dân. Với bút pháp tả thực nghiêm ngặt và cách thắt nút, mở nút khéo léo, Vũ Đình Long đã khẳng định tài năng của mình trong việc tiếp thu tinh hoa kịch phương Tây để kể câu chuyện của người Việt, tạo nên một tác phẩm sống mãi với thời gian.
Câu 2
vở kịch Chén thuốc độc tan hoang vì lối sống phù phiếm, chúng ta nhìn thấy một tấm gương phản chiếu đầy nhức nhối vào thực tại. Một bộ phận giới trẻ hiện nay đang rơi vào cái bẫy của thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, một lối sống "vung tay quá trán" dẫn đến những hệ lụy khôn lường cho cả cá nhân và xã hội. Thói quen tiêu xài thiếu kiểm soát, hay còn gọi là văn hóa tiêu dùng bốc đồng, là việc cá nhân sử dụng tiền bạc vào những nhu cầu không thiết yếu, vượt quá khả năng tài chính của bản thân. Thay vì mua sắm dựa trên nhu cầu thực tế, nhiều bạn trẻ hiện nay mua sắm dựa trên cảm xúc nhất thời hoặc để thỏa mãn tâm lý "sợ bỏ lỡ" (FOMO). Họ sẵn sàng chi hàng tháng lương, thậm chí vay nợ để sở hữu những món đồ công nghệ mới nhất, những bộ trang phục hàng hiệu chỉ để nhận được vài lượt "thích" trên mạng xã hội hoặc để bằng bạn bằng bè. Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Trước hết là sự bùng nổ của mạng xã hội và chủ nghĩa tiêu dùng. Các chiến dịch quảng cáo hào nhoáng, những "influencer" bóng bẩy luôn tạo ra một ảo tưởng rằng: giá trị con người được đo bằng những thứ họ sở hữu. Bên cạnh đó, sự phát triển của các hình thức thanh toán trực tuyến, thẻ tín dụng và dịch vụ "mua trước trả sau" đã khiến việc tiêu tiền trở nên quá dễ dàng, làm mờ đi cảm giác xót xa khi nhìn thấy đồng tiền rời khỏi túi. Tuy nhiên, nguyên nhân sâu xa nhất vẫn nằm ở lỗ hổng trong giáo dục tài chính và sự thiếu hụt bản lĩnh cá nhân trước những cám dỗ vật chất. Hậu quả của lối sống này không chỉ dừng lại ở những con số nợ nần. Khi chi tiêu vượt mức, người trẻ tự đặt mình vào trạng thái áp lực tâm lý nặng nề, luôn sống trong lo âu và căng thẳng. Về lâu dài, nó triệt tiêu khả năng tích lũy cho những mục tiêu lớn hơn như học tập, khởi nghiệp hay đối phó với những rủi ro trong cuộc sống. Nguy hiểm hơn, thói quen này có thể dẫn đến sự lệch lạc về đạo đức; khi không còn khả năng tài chính để duy trì lối sống xa hoa, một số người có thể tìm đến những hành vi tiêu cực, thậm chí vi phạm pháp luật để có tiền. Để khắc phục tình trạng này, điều cốt lõi là mỗi người trẻ cần phải thay đổi tư duy về giá trị hạnh phúc. Hạnh phúc không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu món đồ xa xỉ, mà nằm ở sự tự do và làm chủ cuộc đời mình. Việc học cách lập ngân sách, phân biệt giữa "cái mình cần" và "cái mình muốn" là kỹ năng sinh tồn thiết yếu trong xã hội hiện đại. Gia đình và nhà trường cũng cần chú trọng hơn vào việc giáo dục kỹ năng quản lý tài chính cá nhân thay vì chỉ tập trung vào điểm số. Tiền bạc vốn là một công cụ tuyệt vời để phục vụ cuộc sống, nhưng nó sẽ trở thành một "ông chủ" tàn nhẫn nếu chúng ta không biết kiểm soát. Giới trẻ cần hiểu rằng, sự sang trọng thực sự đến từ tri thức và tâm hồn, chứ không phải từ những món đồ phù phiếm bên ngoài. Đừng để bản thân trở thành một "Thông Thu thời hiện đại", để rồi khi chén thuốc độc của sự khánh kiệt đã kề môi mới bắt đầu hối hận.
Trong bài thơ "Tống biệt hành", Thâm Tâm đã xây dựng thành công hình tượng "ly khách" mang vẻ đẹp hào hùng xen lẫn bi tráng của những người chí lớn thời đại cũ. Hình tượng này trước hết hiện lên qua tư thế dứt khoát, mạnh mẽ: "Một giã gia đình, một dửng dưng". Từ "dửng dưng" ở đây không phải là sự vô tình, mà là sự kìm nén tình cảm mãnh liệt để quyết tâm ra đi vì nghĩa lớn. Sự đối lập giữa cái "không" ở ngoại cảnh (không đưa qua sông, không có tiếng sóng) với cái "có" ở tâm tưởng (tiếng sóng ở trong lòng, hoàng hôn trong mắt trong) đã khắc họa một tâm hồn đầy biến động nhưng vô cùng kiên định. Ly khách ra đi trong sự đơn độc, không có nghi thức rình rang nhưng lại mang theo một chí khí ngất trời, dám từ bỏ sự ấm êm của gia đình để dấn thân vào nơi gió bụi. Dù lòng còn nặng nề nỗi đau chia biệt và sự day dứt về mẹ già, em nhỏ, nhưng vẻ đẹp của ly khách vẫn tỏa sáng ở tinh thần "nhất khứ bất phục hoàn". Tóm lại, bằng bút pháp lãng mạn hóa, Thâm Tâm đã tạc vào lòng người đọc hình ảnh một người đi đầy bản lĩnh, đại diện cho khát vọng lên đường của cả một thế hệ thanh niên lúc bấy giờ.
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có một thời điểm ta nhận ra rằng vòng tay của cha mẹ không thể che chở ta suốt đời. Đúng như nhận định: "Ở một thời điểm nào đó trong hành trình của cuộc đời, ta sẽ phải độc lập tự mình bước đi." Lời khẳng định ấy đã nhấn mạnh tầm quan trọng của tính tự lập – một trong những phẩm chất vàng quyết định sự thành công và bản lĩnh của tuổi trẻ trong xã hội hiện đại. Tự lập không phải là sự tách biệt hay cô lập bản thân, mà là khả năng tự mình giải quyết công việc, tự đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm về cuộc đời mình mà không dựa dẫm, ỷ lại vào người khác. Đối với người trẻ, tự lập bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như tự chăm sóc bản thân, tự học tập, cho đến những quyết định lớn lao như chọn nghề nghiệp hay đối mặt với những biến cố trong cuộc sống. Ý nghĩa của sự tự lập đối với tuổi trẻ là vô cùng to lớn. Trước hết, tự lập giúp chúng ta trở nên chủ động và tự tin. khi không còn tâm thế chờ đợi sự giúp đỡ, người trẻ sẽ buộc phải tư duy, sáng tạo và tìm tòi lối đi riêng. Sự chủ động này giúp ta tích lũy kinh nghiệm, rèn luyện kỹ năng sống và dễ dàng thích nghi với mọi hoàn cảnh khắc nghiệt. Một người trẻ tự lập sẽ không run sợ trước thất bại, bởi họ hiểu rằng mỗi lần ngã là một lần học cách đứng lên bằng chính đôi chân của mình. Thứ hai, tự lập là chìa khóa để khẳng định giá trị bản thân. Khi tự mình đạt được một thành quả nào đó, dù nhỏ bé, ta sẽ cảm thấy tự hào và trân trọng giá trị của lao động. Điều này tạo nên lòng tự trọng và sự nể trọng từ những người xung quanh. Ngược lại, những người sống dựa dẫm thường rơi vào trạng thái thụ động, yếu ớt và dễ dàng gục ngã khi mất đi "điểm tựa" là gia đình hay người thân. Tuy nhiên, trong thực tế hiện nay, vẫn còn một bộ phận giới trẻ mắc hội chứng "ám thị phụ thuộc". Có những bạn sinh viên đã trưởng thành nhưng vẫn để cha mẹ lo từng bữa ăn, cái mặc, thậm chí là quyết định thay cả tương lai. Lối sống "tầm gửi" này không chỉ làm thui chột ý chí phấn đấu mà còn khiến họ trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội. Cần lưu ý rằng, tự lập không đồng nghĩa với cô lập hay bảo thủ. Một người trẻ thông minh là người biết tự mình bước đi nhưng cũng biết lắng nghe lời khuyên và sẵn sàng hợp tác với người khác để đạt được mục tiêu chung. Tự lập là để vững vàng hơn, chứ không phải để trở nên kiêu ngạo hay từ chối mọi sự gắn kết xã hội. Tóm lại, tự lập là một bài học bắt buộc mà ai cũng phải hoàn thành để thực sự trưởng thành. Là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, chúng ta cần rèn luyện tính tự lập ngay từ hôm nay qua việc tự giác học tập và giúp đỡ gia đình. Hãy nhớ rằng: "Chiếc thuyền ở trong cảng thì an toàn, nhưng người ta không đóng tàu vì mục đích đó." Hãy can đảm rời khỏi bến đỗ an toàn để tự mình chèo lái con thuyền đời mình ra biển lớn.
Qua văn bản,em rút ra được thông điệp ý nghĩa nhất với cuộc sống là : thông điệp về sự trân trọng những khoảng khắc hiện tại và tình cảm con người
Ý nghĩa tượng trưng của hình ảnh 'tiếng sóng' trong văn bản là một ẩn dụ nghệ thuật đặc sắc,lột tả thành công sự xáo động dữ dội,nỗi buồn mênh mang và sự cô đơn của người ở lại trong khoảng khắc chia biệt đầy bi thương
Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ:thay đổi trật tự từ trong câu ( đảo ngữ)
Tác dụng:để nhấn mạnh sự đối lập giữa vẻ đẹp trong trẻo của đôi mắt và nỗi buồn của cảnh hoàng hôn.
Tạo ra sự mới lạ , độc đáo bộc lộ tâm trạng cô đơn,bi kịch của nhân vật trữ tình trước cuộc đời.
Không gian trong việc chia tay:không xác định
Thời gian:trong chiều hôm nay
Nhân vật trữ tình là li khách