Bùi Thu Uyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Thu Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1:

Lao động và ước mơ có mối quan hệ chặt chẽ với nhau trong cuộc sống con người. Ước mơ là mục tiêu, là điều con người muốn hướng tới, còn lao động chính là con đường giúp biến những ước mơ ấy thành hiện thực. Không có lao động, ước mơ sẽ chỉ mãi là những suy nghĩ viển vông. Muốn trở thành bác sĩ, giáo viên hay doanh nhân thành công, con người cần phải học tập, rèn luyện và làm việc chăm chỉ mỗi ngày. Lao động không chỉ giúp con người đạt được thành công mà còn giúp ta trưởng thành, hiểu được giá trị của sự cố gắng và biết trân trọng thành quả mình có được. Trong thực tế, nhiều người tuy xuất phát điểm khó khăn nhưng nhờ kiên trì lao động đã thực hiện được ước mơ của mình. Ngược lại, nếu chỉ biết mơ ước mà lười biếng, ngại khó khăn thì sẽ không thể đạt được điều gì. Vì vậy, mỗi người cần nuôi dưỡng những ước mơ đẹp và cố gắng lao động, học tập không ngừng để chạm tới tương lai mà mình mong muốn.

Câu 2:

Trong nền thơ ca kháng chiến chống Pháp, bài thơ Nhớ của Nguyễn Đình Thi là một tiếng nói giàu cảm xúc về tình yêu đôi lứa hòa quyện cùng tình yêu đất nước. Qua hình tượng người chiến sĩ nơi chiến trường, tác giả đã thể hiện sâu sắc tâm trạng của nhân vật trữ tình: nỗi nhớ da diết, tình yêu thủy chung và niềm tin mãnh liệt vào cuộc chiến đấu vì Tổ quốc.


Mở đầu bài thơ là nỗi nhớ được gợi lên qua những hình ảnh thiên nhiên quen thuộc mà giàu sức gợi:


“Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh
Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây
Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh
Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây”


Điệp từ “nhớ ai” được lặp lại như một câu hỏi vang lên từ đáy lòng người chiến sĩ. Nỗi nhớ ấy không nói trực tiếp nhưng thấm vào cảnh vật, khiến “ngôi sao”, “ngọn lửa” cũng mang tâm trạng con người. Giữa không gian núi rừng rộng lớn, lạnh lẽo của chiến khu, ánh sao và ngọn lửa trở thành nguồn sáng, nguồn hơi ấm nâng đỡ tinh thần người lính. Qua đó, ta cảm nhận được tâm trạng cô đơn nhưng không bi lụy của nhân vật trữ tình. Trong gian khổ chiến tranh, người chiến sĩ vẫn hướng trái tim mình về người yêu bằng một tình cảm thiết tha, sâu nặng.


Đến khổ thơ thứ hai, nỗi nhớ được bộc lộ trực tiếp và mãnh liệt hơn:


“Anh yêu em như anh yêu đất nước
Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần”


Đây là câu thơ đẹp và giàu ý nghĩa nhất của bài thơ. Tình yêu đôi lứa được đặt song hành với tình yêu đất nước. So sánh “anh yêu em như anh yêu đất nước” cho thấy tình yêu cá nhân đã hòa làm một với tình yêu Tổ quốc. Đất nước hiện lên vừa “vất vả đau thương” bởi chiến tranh gian khổ, vừa “tươi thắm vô ngần” bởi vẻ đẹp và niềm hi vọng lớn lao. Người chiến sĩ yêu người con gái cũng giống như yêu quê hương mình: chân thành, sâu sắc và đầy trách nhiệm. Qua đó, tâm trạng nhân vật trữ tình không chỉ là nỗi nhớ người yêu mà còn là tình yêu lớn lao dành cho đất nước đang kháng chiến.


Nỗi nhớ ấy luôn thường trực trong mọi khoảnh khắc đời sống:


“Anh nhớ em mỗi bước đường anh bước
Mỗi tối anh nằm mỗi miếng anh ăn”


Điệp từ “mỗi” được lặp lại liên tiếp cho thấy nỗi nhớ trải dài theo thời gian và gắn với từng hoạt động hằng ngày của người lính. Dù hành quân gian khổ hay nghỉ ngơi giữa núi rừng, hình bóng người yêu vẫn luôn hiện diện trong tâm trí anh. Nỗi nhớ ở đây không yếu mềm mà trở thành nguồn động viên tinh thần giúp người chiến sĩ vượt qua khó khăn, thiếu thốn.


Khổ thơ cuối khép lại bằng âm hưởng mạnh mẽ, lạc quan:


“Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt
Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời
Ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực
Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người.”


Nếu ở đầu bài thơ, ngôi sao và ngọn lửa gợi nỗi nhớ thì ở cuối bài, chúng trở thành biểu tượng của niềm tin và lí tưởng sống. Tình yêu của người chiến sĩ không tách rời nhiệm vụ chiến đấu. Chính tình yêu ấy đã tiếp thêm sức mạnh để họ “chiến đấu suốt đời”, sống “kiêu hãnh làm người”. Tâm trạng của nhân vật trữ tình lúc này không còn chỉ là nỗi nhớ riêng tư mà đã nâng lên thành vẻ đẹp của con người thời đại kháng chiến: yêu thương sâu nặng, giàu lí tưởng và đầy niềm tin vào tương lai.


Bằng giọng thơ tha thiết, hình ảnh giàu tính biểu tượng và cảm xúc chân thành, Nguyễn Đình Thi đã khắc họa thành công tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ “Nhớ”. Đó là nỗi nhớ người yêu da diết hòa quyện với tình yêu quê hương đất nước và ý chí chiến đấu kiên cường. Bài thơ không chỉ cho thấy vẻ đẹp tâm hồn của người lính thời kháng chiến mà còn khẳng định sức mạnh lớn lao của tình yêu trong cuộc sống con người.



Câu1

Trả lời: Phương thức nghị luận.

Câu hỏi 2: Nội dung chính của đoạn văn trên là gì?

Trả lời: Khẳng định vai trò cốt lõi và giá trị vô giá của lao động đối với sự sinh tồn, phát triển của con người và xã hội.

Câu hỏi 3: Vì sao tác giả cho rằng "Nếu không có lao động thì không có sự tiến bộ"?

Trả lời: Vì lao động giúp tạo ra của cải vật chất, cải thiện đời sống, thúc đẩy tư duy sáng tạo và là động lực duy nhất biến thế giới hoang dã thành thế giới văn minh.

Câu 4.
Câu nói: “Việc con người có cảm nhận được niềm vui trong lao động hay không sẽ có ý nghĩa lớn lao, quyết định cuộc đời của người đó hạnh phúc hay không.” khiến em nhận ra rằng:

Lao động không chỉ để kiếm sống mà còn giúp con người cảm thấy có ích và có giá trị.

Khi yêu thích công việc mình làm, con người sẽ có động lực, tinh thần tích cực và dễ đạt được hạnh phúc hơn.

Ngược lại, nếu làm việc trong sự chán nản, miễn cưỡng thì cuộc sống sẽ trở nên mệt mỏi, mất ý nghĩa.


Câu 5.
Một biểu hiện cho thấy hiện nay vẫn có người nhận thức chưa đúng về ý nghĩa của lao động là:

Có những người lười biếng, chỉ muốn hưởng thụ mà không muốn cố gắng học tập hay làm việc, thậm chí xem thường những công việc lao động chân tay.