Trần Thanh Xuân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong vở kịch "Kim tiền" của Viết Huyền, nhân vật Trần Thiết Chung hiện lên như một điển hình của sự tha hóa nhân cách dưới sức mạnh ghê gớm của đồng tiền. Ban đầu, Chung có thể là một trí thức có lý tưởng, nhưng khi bước chân vào con đường kinh doanh và đối mặt với sức hút của lợi nhuận, anh ta dần biến thành một kẻ thực dụng và tàn nhẫn. Sự biến đổi này được thể hiện rõ qua thái độ coi thường các giá trị đạo đức và tình thân, chỉ coi trọng những con số và sự giàu sang. Chung không ngần ngại sử dụng thủ đoạn, sẵn sàng đánh đổi cả hạnh phúc gia đình và sự thanh thản trong tâm hồn để đạt được mục đích tài chính. Lời thoại của nhân vật thường mang đậm tính toán, lạnh lùng, phản ánh một thế giới quan lệch lạc khi cho rằng tiền bạc có thể mua được tất cả, kể cả lương tâm. Qua Trần Thiết Chung, tác giả không chỉ khắc họa một cá nhân lầm đường lạc lối mà còn đưa ra lời cảnh báo đanh thép về sự băng hoại giá trị nhân văn trong một xã hội đặt "kim tiền" lên trên hết. Nhân vật này chính là tấm gương phản chiếu mặt trái của khát vọng làm giàu bất chấp mọi giá trị nền tảng của con người.
Câu 1 : bi kịch
Câu 2:
Theo nhân vật Cự Lợi, Trần Thiết Chung thất bại trong sự nghiệp và các dự định là vì:
• Thiếu thực tế và quá lý tưởng hóa: Chung luôn theo đuổi những giá trị đạo đức, tinh thần cao đẹp mà quên đi quy luật của cuộc sống vật chất.
• Không hiểu sức mạnh của đồng tiền: Cự Lợi cho rằng Chung quá "thanh cao" đến mức ngây thơ, không biết dùng tiền để làm đòn bẩy cho quyền lực và sự nghiệp.
• Sự nhút nhát, thiếu quyết đoán: Cự Lợi xem sự tử tế của Chung là một loại yếu đuối, ngăn cản ông ta tiến xa trong xã hội thực dụng.
Câu 3.
• Ý nghĩa hình ảnh: Đây là một cách so sánh cực đoan và đầy tính mỉa mai. Cự Lợi coi tiền là thứ "uế tạp" nhưng lại là chất xúc tác cần thiết. Giống như phân bón làm cho cây cối tươi tốt, những thứ "bẩn thỉu" (tiền bạc phi nghĩa, thủ đoạn) lại là nền tảng để tạo nên vẻ bề ngoài lộng lẫy và thành công rực rỡ.
• Mục đích thuyết phục: Cự Lợi muốn thuyết phục Trần Thiết Chung hãy vứt bỏ liêm sỉ và sự thanh cao giả tạo. Ông ta muốn Chung hiểu rằng: Để có được "hoa thơm quả ngọt" (địa vị, quyền lực), người ta phải chấp nhận bàn tay vấy bẩn và chung sống với "rác rưởi".
Câu 4.
• Kết thúc: Cuộc trò chuyện kết thúc bằng sự lung lay và thỏa hiệp dần dần của Trần Thiết Chung trước những lý lẽ tinh vi, đầy cám dỗ của Cự Lợi. Chung bắt đầu chấp nhận đi vào con đường mà trước đó ông ta ghê tởm.
• Ý nghĩa đối với chủ đề: Kết thúc này làm nổi bật chủ đề về sự tha hóa của trí thức trước sức mạnh vạn năng của đồng tiền. Nó cho thấy tiền bạc không chỉ mua được vật chất mà còn có khả năng bẻ gãy nhân cách, biến một người có lý tưởng thành kẻ nô lệ cho tham vọng, khẳng định bi kịch của con người trong xã hội kim tiền.
Câu 5. Quan điểm cá nhân về câu nói của Trần Thiết Chung
tượng trưng cho nỗi buon mênh mang su bồn chồn xao xuyến của người tiễn đưa đối với người ra đi, hòa quyện với không khí bi tráng, lãng mạn của thời đại, thể hiện sự giằng xé giữa tình cảm cá nhân (mẹ già, em nhỏ) và chí lớn non sông, tạo nên một cảm xúc chia ly sâu sắc
Ta
Cuộc sống không bao giờ là dễ dàng, sẽ có rất nhiều khó khăn để thử thách ý chí con người. Để có thể vững bước trên con đường đó mỗi chúng ta cần rèn luyện cho mình đức tính tự lập. Đó là yếu tố quan trọng để đi đến thành công.
Sống tự lập là gì? Đó là sống mà không dựa dẫm vào người khác, tự quyết định, tự hành động, tự lựa chọn con đường cho bản thân. Ai trong chúng ta cũng cần có tính tự lập để trưởng thành.Tự lập được thể hiện từ trong suy nghĩ đến hành động. Đó là những người độc lập về suy nghĩ. Họ không phụ thuộc quá nhiều vào lời nói của người khác mà có quan điểm của riêng mình. Ngoài ra, còn dám nghĩ dám làm, dám đương đầu với những khó khăn, thách thức. Không chỉ vậy, trong học tập còn không cần sự nhắc nhở của cha mẹ, tự giác lĩnh hội tri thức. Bên cạnh đó, họ biết tự chăm lo cho bản thân, tự dọn dẹp vệ sinh, tự nấu cơm,...Tự lập mang đến nhiều ý nghĩa cho con người. Đầu tiên, điều này giúp chúng ta luôn tự chủ động trong mọi việc. Hơn nữa, tự lập giúp chúng ta làm chủ được suy nghĩ và dám chịu trách nhiệm với những việc mình làm, với cuộc sống của chính mình. Từ đó, khi ta sống trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng có thể cố gắng vượt qua. Xung quanh chúng ta có rất nhiều người tài giỏi và thành công. Arianna Huffington là nữ doanh nhân, nhà báo và là người phụ nữ quyền lực nhất ngành truyền thông. Tuy vậy, trước khi đạt được thành công đó bà đã trải qua rất nhiều thất bại. Thế nhưng, không vì thế mà bà nản lòng. Với tinh thần tự lập, quyết tâm vươn lên mà bà đã đạt được những thành tựu rực rỡ, trở thành nhân vật truyền cảm hứng cho bao người khác.
Tuy nhiên, trên thực tế còn tồn tại những trường hợp sống dựa dẫm, phụ thuộc vào người khác. Nhiều bạn học sinh ham chơi, không có ý thức tự học. Họ không quan tâm đến tương lai, sống thờ ơ với chính mình. Điều này không chỉ gây ảnh hưởng đến bản thân những người đó mà còn kéo lùi sự phát triển của xã hội. Vậy nên mỗi cá nhân cần nhanh chóng rèn luyện sự tự lập, loại bỏ những yếu tố tiêu cực ra khỏi cuộc sống.Tự lập không phải tự dưng mà có. Đó là cả một quá trình dài trau dồi kiến thức, rèn luyện bản thân. "Dựa vào núi, núi sẽ đổ. Dựa vào sông, nước sẽ chảy. Dựa vào người, người bỏ ta đi mất". Vì vậy, sống trên đời ta nên dựa vào chính mình. Chỉ có như vậy mới có thể đạt được thành công. Mỗi chúng ta chỉ sống một lần vậy nên hãy sống sao để mỗi phút giây trôi qua thật ý nghĩa
Hình tượng "li khách" trong "Tống biệt hành" là người tráng sĩ dứt khoát ra đi vì nghĩa lớn, mang vẻ đẹp bi tráng, lãng mạn của tinh thần hiệp sĩ thời đại mới, sẵn sàng gạt tình riêng, theo đuổi lý tưởng cách mạng cao cả, tạo nên một hình ảnh vừa cổ kính vừa hiện đại, vừa xa lạ vừa gần gũi, để lại ấn tượng sâu sắc về lòng quả cảm và chí lớn phi thường trước thời cuộc biến động,hình tượng "li khách" hiện lên thật hào hùng và bi tráng, là hiện thân của người tráng sĩ mang lý tưởng cách mạng, sẵn sàng dấn thân vì nghĩa lớn trong bối cảnh xã hội Việt Nam đầu những năm 1940. Người li khách ấy không chỉ là một người ra đi đơn thuần, mà là một "khách chinh phu" với ý chí sắt đá, “Dấn bước truân chuyên khắp hải hồ”, quen phong trần, dẹp bỏ mọi lo âu cá nhân. Sự dứt khoát thể hiện ở thái độ "một giã gia đình", không hẹn ngày về, một lời chia tay đầy trọng đại, cho thấy sự lựa chọn cao cả giữa tình riêng và chí lớn, hòa quyện tinh thần hiệp sĩ với lãng mạn cách mạng. Dù có chút bâng khuâng, vương vấn ("sao đầy hoàng hôn... sao khuya vắng tiếng") nhưng nỗi buồn ấy là "lành mạnh", chính đáng của người có trái tim biết sống đẹp. Thâm Tâm đã khéo léo dựng lên một không khí cổ kính, thiêng liêng qua ngôn từ và nhạc điệu, ca ngợi vẻ đẹp của người ra đi, dù có thể chưa thấu tỏ hết con đường cách mạng nhưng đã chạm đến cái hồn tráng liệt, cao quý của người chiến sĩ tiền khởi nghĩa. Hình ảnh người li khách ấy là một nét vẽ độc đáo, bi tráng trong thi ca lãng mạn, để lại dư âm mãi mãi trong lòng người đọc.
tượng trưng cho nỗi buồn mênh mang, sự xao xuyến, bồn chồn và nỗi nhớ thương vô bờ của người tiễn đưa đối với người ra đi, hòa quyện với không khí bi tráng, lãng mạn của thời đại, thể hiện sự giằng xé giữa tình cảm cá nhân (mẹ già, em nhỏ) và chí lớn non sông, tạo nên một cảm xúc chia ly sâu sắc
"ta" – người đưa tiễn và "người" – người ra đi.