Trương Gia Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Gia Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:


Lao động và ước mơ có mối quan hệ mật thiết, gắn bó với nhau, như hai mặt của một thực thể trong cuộc sống con người. Ước mơ là khát vọng, là mục tiêu cao đẹp mà mỗi người mong muốn đạt tới, là động lực thôi thúc ta vươn lên. Nhưng ước mơ chỉ tồn tại trong suy nghĩ nếu không có lao động – hành động cụ thể, sự nỗ lực, cố gắng và cống hiến. Lao động chính là con đường, là phương tiện duy nhất để biến những điều mong muốn thành hiện thực. Mỗi thành quả lao động, dù nhỏ bé, đều là bước tiến gần hơn tới ước mơ. Ngược lại, ước mơ định hướng cho lao động, giúp ta làm việc có mục đích, có ý nghĩa và trọn vẹn hơn. Không có lao động, ước mơ chỉ là giấc mơ viển vông; thiếu ước mơ, lao động trở nên vô vị, thiếu hướng đi. Chính vì vậy, để sống có giá trị, con người cần biết kết hợp khát vọng với sự chăm chỉ, kiên trì trong lao động.

Câu 2:


"Nhớ" là một trong những bài thơ tình đặc sắc của Nguyễn Đình Thi, được sáng tác trong những năm kháng chiến chống Pháp gay go. Với ngôn ngữ thơ tự do, giàu hình ảnh và cảm xúc, tác giả đã khắc họa thành công tâm trạng nhớ thương tha thiết, sâu nặng của người chiến sĩ, đồng thời gắn tình yêu cá nhân với tình yêu đất nước, tạo nên giá trị nhân văn và ý nghĩa lớn lao cho tác phẩm.


Tâm trạng nhớ thương được thể hiện ngay từ những câu thơ đầu, bằng cách lấy hình ảnh thiên nhiên làm biểu tượng: "Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh / Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây", "Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh / Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây". Ngôi sao lấp lánh, ngọn lửa bùng cháy không chỉ là hình ảnh của tự nhiên mà còn là sự hóa thân cho nỗi nhớ. Nỗi nhớ ấy không hề mờ nhạt, ngược lại, nó tỏa sáng, sưởi ấm, trở thành nguồn động viên, sức mạnh tinh thần giúp người chiến sĩ vượt qua khó khăn, gian khổ trên đường chiến đấu. Từ đó, nỗi nhớ không còn là cảm xúc riêng tư mà đã hòa nhập vào cuộc sống chiến đấu, trở thành một phần không thể thiếu trong tâm hồn người lính.


Đặc biệt, tình yêu và nỗi nhớ được khẳng định với sự thiêng liêng, cao quý qua câu thơ: "Anh yêu em như anh yêu đất nước". Đây là điểm nhấn quan trọng, thể hiện tư duy và cảm nhận mới mẻ của Nguyễn Đình Thi. Tình yêu với người yêu cũng chính là tình yêu với quê hương, đất nước; tình cảm riêng và tình cảm chung hòa quyện vào nhau, làm cho nỗi nhớ càng thêm sâu nặng, thiêng liêng. Nỗi nhớ hiện hữu trong mọi khoảnh khắc của cuộc sống: "mỗi bước đường anh bước", "mỗi tối anh nằm", "mỗi miếng anh ăn". Nỗi nhớ không rời xa, bám sát từng hành động, từng suy nghĩ, thể hiện sự gắn bó, trung thành và tình yêu vô bờ bến. Dù phải trải qua "vất vả đau thương tươi thắm vô ngần", nhưng tình yêu và nỗi nhớ ấy vẫn không thay đổi, thậm chí càng trở nên mãnh liệt hơn.


Đoạn thơ cuối khẳng định sự bền vững, vĩnh cửu của tình yêu: "Ngôi sao trong đêm không bao giờ tắt / Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời". Nỗi nhớ và tình yêu không chỉ tồn tại trong hiện tại mà còn kéo dài suốt cuộc đời, gắn liền với lý tưởng chiến đấu, bảo vệ đất nước. Hình ảnh "ngọn lửa trong rừng bập bùng đỏ rực" là biểu tượng cho tình yêu mãnh liệt, không bao giờ tắt, và niềm tự hào khi được yêu nhau, được sống và chiến đấu vì lý tưởng cao đẹp. Tình yêu ở đây không chỉ là hạnh phúc cá nhân mà còn là niềm tự hào, là động lực để sống xứng đáng với tư cách con người.


Tóm lại, tâm trạng nhớ thương trong "Nhớ" là nỗi nhớ tha thiết, sâu nặng, vừa mang đậm dấu ấn tình cảm riêng tư, vừa gắn bó mật thiết với tình yêu đất nước và lý tưởng cách mạng. Nguyễn Đình Thi đã thành công trong việc khắc họa tâm trạng này bằng hình ảnh thơ đẹp, gợi cảm và ngôn ngữ giàu nhạc điệu, làm nổi bật giá trị của tình yêu trong hoàn cảnh chiến tranh, khẳng định vẻ đẹp tâm hồn và nhân cách cao quý của người chiến sĩ cách mạng.

Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là phương thức nghị luận, kết hợp với biểu cảm và giải thích, nhằm trình bày quan điểm, ý kiến về lao động và ý nghĩa của lao động đối với con người và xã hội.


Câu 2:

Văn bản bàn về ý nghĩa của lao động, giá trị của lao động đối với bản thân mỗi người và cộng đồng xã hội, đồng thời khẳng định lao động chính là ý nghĩa của cuộc sống con người, là yếu tố quyết định hạnh phúc.


Câu 3:

Lưu ý: Nội dung văn bản trong ảnh không có phần đề cập đến ý kiến: "Mọi động vật đều lao động, trước hết là để duy trì sự sống", nên không thể xác định các bằng chứng tác giả đã dùng. Dựa vào nội dung hiện có, tác giả chứng minh lao động có ý nghĩa cao hơn: lao động không chỉ có lợi cho bản thân mà còn cho xã hội, mang lại niềm vui và hạnh phúc.


Câu 4:

Câu nói giúp em nhận ra rằng: lao động không chỉ là cách để tồn tại, kiếm sống mà còn là nguồn gốc của niềm vui và hạnh phúc. Khi làm việc với sự yêu thích, tâm huyết, ta sẽ tìm thấy giá trị bản thân, cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Ngược lại, nếu xem lao động là gánh nặng, cưỡng ép thì cuộc sống sẽ trở nên mệt mỏi, thiếu hạnh phúc. Nhận thức đúng về lao động giúp ta sống tích cực, có trách nhiệm hơn với công việc và cuộc sống.


Câu 5:


• Biểu hiện: Một số người xem lao động chỉ là nghĩa vụ, là cách kiếm tiền, cố gắng làm việc cho xong, không đầu tư tâm huyết, không tìm hiểu, sáng tạo trong công việc. Hoặc có người còn có tư tưởng ỷ lại, muốn hưởng thụ mà không muốn lao động, coi lao động là việc thấp kém.


• Phân tích: Đây là nhận thức sai lầm, vì chưa hiểu rằng lao động giúp phát triển bản thân, đóng góp cho xã hội và tạo ra giá trị thực sự cho cuộc sống.