Nguyễn Trương Thảo Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, chắc hẳn ai cũng có những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô ,những người đã tận tụy dìu dắt ta nên người. Với em, kỷ niệm đáng nhớ nhất thể hiện truyền thống “Tôn sư trọng đạo” là buổi lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm lớp 4 một sự việc tuy giản dị nhưng để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên.
Hôm đó, lớp em tổ chức một buổi tri ân bất ngờ dành cho cô giáo chủ nhiệm. Trước ngày 20/11, cả lớp âm thầm chuẩn bị: người trang trí bảng, người tập văn nghệ, người viết lời chúc. Em được phân công đại diện lớp phát biểu cảm nghĩ. Suốt mấy ngày liền, tôi vừa hồi hộp vừa lo lắng, chỉ sợ mình nói không tròn ý để bày tỏ hết lòng biết ơn đối với cô.
Khi tiết sinh hoạt bắt đầu, chúng tôi đồng loạt đứng dậy hát vang bài “Bụi phấn”. Cô giáo bước vào lớp, ánh mắt ngỡ ngàng rồi dần rưng rưng xúc động. Nhìn cô lau vội giọt nước mắt, em cảm thấy sống mũi cay cay. Đến lượt mình, em bước lên phía trước. Giọng em lúc đầu còn run, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trìu mến của cô, em lấy lại bình tĩnh và nói lên những lời chân thành nhất: cảm ơn cô vì đã luôn kiên nhẫn giảng bài cho chúng tôi, vì những lần cô ở lại sau giờ học để hướng dẫn từng bạn, vì những lời động viên khi chúng tôi vấp ngã.
Khoảnh khắc cả lớp đồng thanh nói: “Chúng em cảm ơn cô!” và trao tặng cô bó hoa tươi thắm, em cảm nhận rõ sự thiêng liêng của tình thầy trò. Cô không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng chia sẻ rằng niềm hạnh phúc lớn nhất của người giáo viên là thấy học trò trưởng thành, biết yêu thương và biết trân trọng những giá trị tốt đẹp.
Sự việc hôm ấy giúp em hiểu sâu sắc hơn về truyền thống “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc Việt Nam. Từ bao đời nay, ông cha ta luôn đề cao vai trò của người thầy. Câu tục ngữ “Không thầy đố mày làm nên” đã khẳng định công lao to lớn của thầy cô trong việc bồi dưỡng tri thức và nhân cách cho mỗi con người. Tôn trọng thầy cô không chỉ là lời chào lễ phép hay những món quà ngày 20/11, mà còn là sự cố gắng học tập, rèn luyện để không phụ công dạy dỗ.
Sau buổi lễ ấy, tôi tự nhủ phải chăm chỉ hơn, có ý thức hơn trong học tập. Em nhận ra rằng mỗi hành động nhỏ như chăm chú nghe giảng, làm bài đầy đủ, kính trọng thầy cô cũng chính là cách thiết thực để gìn giữ và phát huy truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
Kỷ niệm về buổi tri ân năm ấy sẽ mãi là một dấu ấn đẹp trong lòng em. Nó nhắc nhở tôi rằng, dù mai này có đi đâu, làm gì, em cũng sẽ luôn ghi nhớ công ơn thầy cô, những người đã thắp sáng ước mơ và nâng bước tôi trên con đường tương lai.
a. Xe hơi;xe tải đang đi trên con đường ngoằn nghèo b.Đi chợ, em đươcj mẹ mua cho một con búp bê rất xinh