Trần Thị Thanh Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Thanh Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

Bài làm :

Di tích lịch sử là những dấu tích thiêng liêng ghi lại quá khứ hào hùng của dân tộc, là cầu nối giữa các thế hệ và là kho tàng văn hóa vô giá cần được gìn giữ. Tuy nhiên, nhiều di tích hiện nay đang đứng trước nguy cơ xuống cấp hoặc bị xâm hại bởi con người lẫn thiên nhiên. Vì vậy, việc bảo vệ và phát huy giá trị của di tích là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Trước hết, cần tăng cường công tác tuyên truyền, giáo dục để nâng cao nhận thức cộng đồng, đặc biệt là giới trẻ, về vai trò và ý nghĩa của các di tích lịch sử. Song song với đó, cần có các biện pháp bảo vệ cụ thể, như kiểm soát hoạt động tham quan, xử lý nghiêm các hành vi phá hoại, xâm phạm di tích. Ngoài ra, việc trùng tu, tôn tạo các di tích cần được tiến hành một cách khoa học, đúng kỹ thuật nhằm giữ nguyên giá trị lịch sử - văn hóa vốn có. Nhà nước nên đầu tư ngân sách hợp lý và kêu gọi xã hội hóa để hỗ trợ quá trình bảo tồn. Bảo vệ di tích không chỉ là bảo vệ quá khứ mà còn là gìn giữ tương lai dân tộc.

Câu 2 :

Bài làm :

Trong dòng chảy thi ca Việt Nam, hình ảnh quê hương luôn là đề tài thân thuộc, gợi bao cảm xúc lắng đọng. Đoạn thơ “Mùi cơm cháy” của Vũ Tuấn là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, đưa người đọc trở về với ký ức tuổi thơ giản dị, nơi tình yêu quê hương bắt đầu từ những điều rất đỗi thân quen.

Trước hết, đoạn thơ làm nổi bật hình ảnh “mùi cơm cháy” – không chỉ là một hương vị ẩm thực đơn sơ mà còn là biểu tượng của tuổi thơ, của quê hương nghèo với bao tình yêu thương, và sự hy sinh. “Mùi cơm cháy, con vẫn ăn ngày trước” gợi nhắc những bữa ăn đạm bạc nhưng đầy ấm áp bên gia đình. Dù “đôi chân con đi khắp miền Tổ quốc”, nhưng “chẳng nơi nào... có vị cơm năm xưa”, bởi không nơi đâu có thể thay thế được hương vị yêu thương, ký ức gắn với gia đình, với nơi mà ta được sinh ra và lớn lên.

Không chỉ dừng lại ở hình ảnh cá nhân, đoạn thơ còn mở rộng ra không gian quê nghèo với những hình ảnh giản dị mà sâu sắc: “nắng, mưa”, “lời mẹ ru”, “mồ hôi cha”, “rơm, cánh đồng”, “ánh trăng vàng”. Đó là bức tranh làng quê Việt Nam mộc mạc, gần gũi. Ẩn sâu trong từng hình ảnh là sự tần tảo, hi sinh âm thầm của cha mẹ, là hơi thở của thiên nhiên, là nhịp sống quen thuộc. Tình cảm gia đình hòa quyện cùng với tình yêu đất nước một cách rất đỗi tự nhiên: “Con yêu nước mình... từ những câu ca...”. Tình yêu nước không cần phải là những điều lớn lao, mà nó bắt đầu từ sự biết ơn, trân trọng những điều thân thuộc và giản dị ở trong cuộc sống hằng ngày.

Về nghệ thuật, đoạn thơ được viết theo thể thơ tám chữ không chỉ giúp cho dòng cảm xúc trữ tình được lan tỏa nhẹ nhàng mà còn khiến hình ảnh quê hương, gia đình, đất nước trở nên sống động và thấm đẫm tình người. Với lời thơ giản dị, dễ hiểu nhưng giàu sức gợi hình. Cùng hình ảnh quen thuộc như “mùi cơm cháy”, “nắng mưa”, “lời mẹ ru” tạo không gian gần gũi , thân thuộc . Ngoài ra , tác giả còn sử dụng biện pháp so sánh, liệt kê nhằm làm nổi bật chi tiết và tạo cảm xúc sâu lắng ở trong từng câu thơ.

Suy cho cùng, “Mùi cơm cháy” không chỉ là nỗi nhớ hương vị ngày xưa mà còn là biểu tượng cho tình yêu thương, sự gắn bó máu thịt với quê hương, gia đình. Bài thơ như một lời nhắc nhở đầy dịu dàng: hãy biết nâng niu những gì bình dị quanh ta, bởi đó chính là cội nguồn của tinhf yêu thương và lòng yêu nước bền bỉ.


Câu 1:

Văn bản trên thuộc kiểu văn bản thông tin giới thiệu về một di tích lịch sử

Câu 2:

Đối tượng thông tin được đề cập đến trong văn bản là Khu di tích cố đô Huế– một Di sản Văn hóa Thế giới.

Câu 3:

- Thông tin được trình bày theo trật tự nhân quả.

+ Nguyên nhân: "Ngày 6-12-1993, Cố đô Huế đã được Tổ chức UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa thế giới"

+ Kết quả: "do đó nơi đây trở thành một trong những di tích quan trọng nhất của Việt Nam và của nhân loại."

- Tác dụng: giúp người đọc hiểu rõ mối quan hệ giữa việc Huế được công nhận là Di sản Văn hóa thế giới và tầm quan trọng của di tích Cố đô Huế đối với Việt Nam và thế giới.


Câu 4:

Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng là hình ảnh “Hoàng Thành Huế”.Hình ảnh này giúp người đọc hình dung rõ hơn về vẻ đẹp di tích , từ đó tăng tính trực quan và sinh động cho văn bản.


Câu 5:

- Mục đích: Giới thiệu, cung cấp thông tin về Cố đô Huế – một di sản văn hóa đặc biệt của Việt Nam.  

- Nội dung: Trình bày giá trị lịch sử, văn hóa, kiến trúc và tầm quan trọng của Cố đô Huế; nhấn mạnh việc được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới và vai trò của Huế trong việc bảo tồn, phát huy các giá trị truyền thống.