LÊ MINH HIẾU
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát (xen lẫn những câu thơ có độ dài khác như thơ tự do, tạo nhịp điệu kể chuyện và kịch tính).
câu2
Sự việc chính xảy ra trong văn bản là: Bà má già ở Hậu Giang đang nấu cơm trong túp lều thì bị một tên giặc ngoại xâm (Tây) xông vào đe dọa, tra khảo để buộc má khai ra nơi ẩn náu của du kích. Bà má đã kiên cường, thà chết chứ không khai, và cuối cùng đã đứng lên vạch mặt sự tàn bạo của kẻ thù.
câu 3
- Hành động độc ác của tên giặc:
- Xâm nhập thô bạo: "Gót giày đâu đã đạp rơi liếp mành," "Nghênh ngang một ống chân đầy lối đi!"
- Đe dọa và tra khảo: "Hắn rống hét... Khai mau, du kích ra vào nơi đâu? Khai mau, tao chém mất đầu!"
- Hành hạ thể xác và tinh thần: "Thằng kia bỗng giậm gót giày / Đạp lên đầu má," "Lưỡi gươm lạnh toát kề hông."
- Thái độ hống hách, coi thường: "Con bò cái chết!" (xưng hô vô văn hóa), "Như hổ mang chợt bắt được mồi."
- Nhận xét về nhân vật: Tên giặc là hiện thân cho sự hung bạo, tàn ác và bản chất cướp bóc, vô nhân đạo của quân xâm lược. Hắn ngông cuồng, khinh miệt người dân bản xứ và sử dụng bạo lực dã man nhằm đàn áp tinh thần và hủy diệt lực lượng kháng chiến của ta.
câu 4
Con tao, gan dạ anh hùng Như rừng đước mạnh, như rừng chàm thơm!
- Biện pháp tu từ: So sánh.
- Tác dụng:
- Nhấn mạnh và cụ thể hóa phẩm chất của người con/du kích (nhân dân kháng chiến).
- Sự "gan dạ anh hùng" được so sánh với "rừng đước mạnh, rừng chàm thơm" giúp hình tượng người chiến sĩ trở nên vững chãi, bất khuất (mạnh mẽ như rừng đước), đồng thời cao quý, đẹp đẽ và lan tỏa (thơm như rừng chàm).
- Thể hiện niềm tin mãnh liệt và tình yêu, niềm tự hào sâu sắc của bà má đối với con cái và lực lượng kháng chiến, khẳng định sức mạnh trường tồn, không thể bị hủy diệt của dân tộc.
câu 5
Hình tượng bà má Hậu Giang cho thấy tinh thần yêu nước của nhân dân ta là sâu sắc, kiên cường và bất khuất dù ở bất kỳ lứa tuổi nào. Tinh thần đó không chỉ thể hiện ở hành động trực tiếp cầm súng mà còn ở lòng trung thành tuyệt đối và sự hy sinh thầm lặng ("Má có chết, một mình má chết / Cho các con trừ hết quân Tây!"). Dù tuổi già sức yếu, bà má vẫn biến nỗi sợ hãi thành ý chí phản kháng mạnh mẽ, dùng lời lẽ để vạch trần tội ác và khẳng định niềm tin vào thế hệ con cháu. Điều này chứng minh rằng, tinh thần yêu nước là sức mạnh vĩ đại nhất, là "ngọn sóng trào" giúp nhân dân ta vượt qua mọi bạo tàn, là nguồn cội tạo nên sức mạnh tổng hợp để bảo vệ Tổ quốc.