VŨ NGỌC ÁNH
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Văn bản trên được viết theo thể thơ song thất lục bát.
Câu 2: Sự việc xảy ra trong văn bản là cuộc gặp gỡ giữa người chiến sĩ và một bà má dân Nam Bộ.
Câu 3: Những hành động của tên giặc là tra tấn dã man,đánh đập ,giết hại của người dân . Em có nhận xét về nhân vật tên giặc rất độc ác và hung tợn lấy cái giết của người dân ra làm niềm vui.
Câu 4: Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai đoạn thơ trên là biện pháp tu từ so sánh. Trước hết so sánh nhầm tạo cách diễn đạt làm lời thơ trở nên sinh động gợi hình gợi cảm và làm tăng tính nhạc tạo sự nhịp nhàng cho lời thơ. Hơn nữa, còn nhấn mạnh sự mạnh mẽ dũng cảm của những người chiến sĩ và người Hậu Giang dù giá có tra tấn đánh đập cỡ nào cũng không nản lòng, tác giả cho ta thấy được sự anh dũng quyết liệt giữ gìn chữ tín vì dân vì nước Việt Nam.
Câu 5: Qua bài thơ “bà má Hậu Giang” của Tố hữu giúp em có suy nghĩ về tinh thần và lòng yêu nước của nhân dân ta tuy nhân dân ta không phải là anh em họ hàng ruột thịt với nhau nhưng luôn giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn ,gian nan ,thử thách như đợt Thái Nguyên bị một cơn bão càn quét dẫn đến ngập lụt nhưng không cần kêu gọi mọi người xung quanh thì ai cũng đồng lòng đồng sức giúp đỡ bà con ở Thái Nguyên đây cũng là một bằng chứng để chứng minh cho sự đồng lòng đồng sức của nhân dân và những con người Việt Nam vậy nên chúng ta cần phải biết gìn giữ và bảo vệ đất nước nhỏ bé này.
Trong bài thơ "Bà má Hậu Giang" của Tố Hữu đã thể hiện thành công hình ảnh người mẹ Việt Nam kiên cường, bất khuất. Dù bị tra tấn, bị đạp lên đầu, dù lưỡi gươm kề bên hông, bà vẫn một lòng quyết không khai. Trong cơn đau đớn, bà má lại vùng dậy, hét lớn những lời căm thù: “Tụi bay đồ chó! Cướp nước tao, cắt cổ dân tao!”. Những lời lẽ ấy không chỉ là tiếng nói của một cá nhân mà là tiếng gào thét thay cho bao kiếp người mất nước. Hành động “đứng dậy, ngó vào thằng Tây” như thể hiện một sức mạnh trỗi dậy từ cội nguồn, không dễ gì khuất phục. Bà má tin tưởng vào con cháu – những người anh hùng sẽ thay bà tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh ấy được nâng lên thành biểu tượng thiêng liêng về người mẹ Việt Nam trong kháng chiến: già nhưng không yếu, không dao gươm nhưng có trái tim thép và tinh thần bất khuất. Đoạn thơ, với giọng điệu hùng tráng xen lẫn xúc động, thể hiện rõ niềm tự hào sâu sắc của nhà thơ về vẻ đẹp của người mẹ Hậu Giang – một biểu tượng bất tử của dân tộc.
Câu 2: