NGUYỄN HOÀNG HẢI
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài thơ được viết được theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt Đường luật
Câu 2:
-Trợ từ: Thì, há
-Từ tượng hình: cheo leo: gợi tả một dáng đứng không vững chãi, dễ đổ.
Câu 3:
-Các từ ngữ miêu tả thái độ của nữ sĩ khi đi qua đền Sầm Nghi Đống là:" ghé mắt trông ngang", "kìa", "ví đây"," há bấy nhiêu?"
-Nhận xét: Thái độ của nữ sĩ quan thể hiện sự châm biếm, mỉa mai, khinh bỉ và hoàn toàn phủ nhận sự tôn vinh dành cho tên giặc Sầm Nghi Đống, một kẻ xâm lược thất bại. Điều này cho thấy lòng yêu nước, thái độ tự hào dân tộc rất mạnh mẽ.
Câu 4:
-Biện pháp tu từ ẩn dụ kết hợp với nhân hóa: "Đền Thái thú đứng cheo leo"
- Tác dụng:
+ Làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt và giúp cho sự vật được miêu tả trở nên sống động, gần gũi với con người hơn.
+ Nhấn mạnh sự mỉa mai, châm biếm của nữ sĩ khi đi qua đền Thái thú, đứng cheo leo ngụ ý châm biếm đến công danh sự nghiệp của Sầm Nghi Đống không vững vàng, dễ sụp đổ (như chính cái chết của ông).
+Qua đó, thể hiện tấm lòng yêu nước, yêu quê hương của tác giả và sự khinh bỉ, mỉa mai dành cho tên tướng giặc Sầm Nghi Đống.
Câu 5:
Thông điệp của bài thơ muốn gửi gắm là
- Ca ngợi, khẳng định ý chí chiến đấu quật cường của dân tộc ta, tự hào về truyền thống chống giặc ngoại xâm hào hùng và gợi nhớ đến chiến thắng oanh liệt của nghĩa quân Tây Sơn do Nguyễn Huệ lãnh đạo.
-Đồng thời, thể hiện khao khát về bình đẳng giới của nữ sĩ cũng như bao khát vọng của phụ nữ khi xưa phải sống trong sự trọng nam khinh nữ.
Giới trẻ là một lực lượng nòng cốt trong xã hội hiện nay của chúng ta, chúng không chỉ góp phần nâng cao đời sống cộng đồng mà còn giúp phát triển một xã hội tốt đẹp, bền vững. Bên cạnh những người trẻ có lí tưởng sống cao đẹp, hướng tới sự phát triển lâu dài của đất nước thì lại xuất hiện một bộ phận giới trẻ có lối sống vô trách nhiệm, gây ra nhiều hệ lụy đáng lo ngại.
Lối sống vô trách nhiệm là lối sống thiếu quan tâm, thờ ơ, vô cảm trước gia đình, cộng đồng và xã hội mà chỉ biết hưởng thụ, hướng đến những lợi ích riêng cho bản thân. Biểu hiện của lối sống này có thể dễ dàng nhận thấy trong đời sống hằng ngày: nhiều bạn trẻ lười học tập, học đối phó; thiếu kỷ luật, vi phạm nội quy; sống buông thả, chạy theo thú vui cá nhân mà không nghĩ đến tương lai lâu dài. Có người còn vô trách nhiệm với chính bản thân mình khi sa đà vào tệ nạn, sử dụng mạng xã hội thiếu kiểm soát, gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và nhân cách.
Thực trạng lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ đang diễn ra khá phổ biến. Không ít bạn trẻ coi nhẹ việc học, phó mặc cho tương lai sau này . Có người thờ ơ với các vấn đề chung của gia đình, cộng đồng, xã hội mà chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Hay khi tham gia giao thông họ va chạm với người khác nhưng lại cố gắng không nhận lỗi, né tránh trách nhiệm vàcòn đổ lỗi cho người khác rồi bỏ đi như chưa từng có gì xảy ra. Thậm chí ở trên mạng xã hội, một số bạn trẻ phát ngôn thiếu suy nghĩ, lan truyền thông tin sai lệch vô căn cứ, và còn hùa nhau công kích người khác coi đó là thú vui tiêu khiển để giải trí nhưng không chịu trách nhiệm về hậu quả. Những biểu hiện ấy tuy không phải của số đông, nhưng đủ để gióng lên hồi chuông cảnh báo về sự lệch chuẩn trong lối sống của giới trẻ hiện nay.
Vậy tại sao lối sống vô trách nhiệm này lại xuất hiện và lan truyền mạnh mẽ đến như vậy? Vâng, nó bắt nguồn từ rất nhiều nguyên nhân. Đầu tiên là từ chính bản thân người trẻ, họ vẫn chưa có ý thức rèn luyện, chưa thực sự ý thức được tầm ảnh hưởng của việc làm mình gây ra, cứ thấy khó khăn là buông xuôi, né tránh trách nhiệm khi hành động sai trái. Bên cạnh đó, sự nuông chiều từ chính gia đình khiến nhiều người hình thành thói quen ỷ lại, không chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Ngoài ra, sự tiếp cận mạng xã hội sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực đến đời sống của họ, làm cho cuộc sống trở nên thực dụng, hưởng thụ góp phần làm cho giới trẻ trở nên thờ ơ, sống thiếu trách nhiệm.
Lối sống vô trách nhiệm để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng. Trước hết, nó khiến chính người trẻ đánh mất cơ hội phát triển bản thân, làm mờ nhạt ước mơ và hoài bão. Về lâu dài, lối sống ấy ảnh hưởng tiêu cực đến gia đình và xã hội, làm suy giảm chất lượng nguồn nhân lực và các giá trị đạo đức. Một xã hội với nhiều cá nhân sống vô trách nhiệm sẽ khó có thể phát triển bền vững và văn minh.
Tuy nhiên, cần khẳng định rằng không phải toàn bộ giới trẻ đều sống vô trách nhiệm. Thực tế vẫn có rất nhiều bạn trẻ sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng, sẵn sàng cống hiến sức trẻ cho xã hội. Điều đó cho thấy lối sống vô trách nhiệm chỉ là hiện tượng của một bộ phận, nhưng nếu không được nhìn nhận và điều chỉnh kịp thời, nó sẽ lan rộng và gây hậu quả lâu dài.
Bản thân em nhận thấy trách nhiệm không phải là điều gì quá lớn lao, mà bắt đầu từ những việc nhỏ: học tập nghiêm túc, sống kỷ luật, biết quan tâm đến người khác và dám chịu trách nhiệm về hành động của mình. Chỉ khi mỗi người trẻ ý thức được vai trò của bản thân, xã hội mới có thể phát triển lành mạnh và bền vững.
Sống vô trách nhiệm là tự từ bỏ tương lai của chính mình. Khi người trẻ biết chịu trách nhiệm cho từng hành động, họ không chỉ trưởng thành hơn mà còn góp phần xây dựng một xã hội tiến bộ và đáng tin cậy.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2: Đối tượng trào phúng trong bài thơ chính là tác giả "Nguyễn Khuyến"
Câu 3: - Từ "làng nhàng" có nghĩa là tầm thường, không có gì nổi bật, không có vị trí đáng kể.
- Từ này góp phần thể hiện vẻ tự giễu, tự chê bản thân của tác giả, đồng thời bộc lộ tâm trạng buồn buồn, suy tư của tác giả.
Câu 4:
- Nghệ thuật trào phúng trong hai câu thơ: ẩn dụ để trào phúng
+ Cờ đương dở cuộc không còn nước: Ẩn dụ cho tình thế mất nước, mất nhà, thời thế bế tắc
+ Bạc chửa thâu canh đã chạy làng: ẩn dụ cho việc sự nghiệp làm quan chưa được trọn vẹn ( chưa " thâu canh"), đã phải từ quan và lui về ở ẩn ( đã "chạy làng")
-Tác dụng: + Tạo ra sự hài hước, dí dỏm khi dùng những thú vui tầm thường để nói về những chuyện lớn lao, hệ trọng của đời mình và vận mệnh đất nước.
+ Tiếng cười nhẹ nhàng này càng làm nổi bật sự bất lực, chán chường kín đáo của nhà thơ.
Câu 5: Hai câu thơ trên thể hiện sự phức tạp trong nội tâm của nhà thơ:
Tự giễu, tự trách móc cuộc đời mình vì dù có tài năng (đỗ đạt cao) nhưng lại không thể làm gì cho đất nước, cho đời mà phải ở ẩn như một kẻ "làng nhàng". Đây là một sự đối lập cay đắng nhưng đã cho thấy sự tỉnh táo, nhận thức được rõ thực tại của bản thân tác giả, có tài năng nhưng lại bị phung phí.
Câu 6: Qua nội dung, thông điệp của bài thơ để cống hiến, xây dựng đất nước thì giới trẻ cần:
- Có ý thức tự giác, tự rèn luyện cho bản thân: Cố gắng trau dồi tri thức, kỹ năng sống để bản thân không bao giờ trở nên "làng nhàng", bất lực.
-Có trách nhiệm với đất nước, với cuộc sống: Không để mình rơi vào tình thế bế tắc, không né tránh và luôn sống với trách nhiệm trên vai.
- Phát huy được hết tài năng: Không được bỏ dở, lãng phí tài năng của bản thân mà hãy mài dũa, rèn luyện nó để ta trở nên có ích.
Tình bạn là một trong những tình cảm đáng quý của con người. Bởi vậy mà có người đã từng khẳng định rằng: “Không thể sống thiếu tình bạn” để cho thấy giá trị của tình bạn.
Hiểu đơn giản rằng tình bạn là tình cảm yêu mến, gắn bó giữa bạn bè - những con người có cùng chung sở thích, lí tưởng, hoàn cảnh. Họ cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Con người không thể sống trong cô đơn. Dù là ai cũng cần có một người bạn ở bên cạnh. Bởi vậy, con người không thể sống thiếu tình bạn.
Tình bạn tồn tại giữa cuộc đời như một nguồn sống, một chỗ dựa, một động lực tinh thần cho con người. Chúng ta có thể gặp gỡ, quen biết rất nhiều người bạn. Nhưng không phải người bạn nào cũng trở nên thân thiết, tình bạn nào cũng đáng trân trọng. Chỉ có những người sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ chúng ta trong mọi hoàn cảnh mới là tình bạn chân chính.
Thử tưởng tượng nếu không có bạn bè. Một mình học tập, làm việc hay ăn uống, vui chơi sẽ thật nhàm chán, cô đơn. Những niềm vui hay nỗi buồn không có người cùng chia sẻ, thấu hiểu. Khi gặp khó khăn, mỗi người phải tự mình vượt qua, không ai giúp đỡ. Cuộc sống dường như trở nên vô nghĩa hơn.
Chúng ta đã bắt gặp rất nhiều những tình bạn vĩ đại trong cuộc sống. Đó có thể là tình bạn tâm giao giữa Dương Lễ và Lưu Bình. Một tình bạn tri kỷ giữa Bá Nha và Tử Kỳ. Cả tình bạn tri tâm giữa tô Đông Pha và Phật Ấn. Hay tình bạn sinh tử chi giao giữa ba người Lưu Bị, Quan Công và Trương Phi. Đó còn là tình đồng chí hướng giữa C. Mác và Ăngghen… Tất cả những tình bạn ấy đã trở thành tượng đài vĩnh cửu về những tình bạn chân chính trong cuộc sống thực tại.
Còn với một học sinh như tôi, tình bạn là một thứ tình cảm thực sự thiêng liêng. Chúng tôi cùng nhau học tập, vui chơi và chia sẻ những câu chuyện buồn vui trong cuộc sống. Tình bạn của chúng tôi, không đến với nhau vì lợi ích, mà đến với nhau bằng tình cảm yêu thương và sự đồng điệu về tâm hồn. Đó quả thật là những người bạn đáng trân trọng.
Tình bạn là viên ngọc mà mọi người cần bảo vệ và giữ gìn. Chúng ta cần trân trọng và yêu mến những người bạn chân chính, cũng như tránh xa những người bạn xấu xa. Hãy biết trân trọng tình bạn đẹp đẽ của mình.
Câu chuyện về con lừa già tự nghĩ cách thoát khỏi giếng sâu để cứu bản thân trong khi bị ông chủ “bỏ rơi” là một câu chuyện ý nghĩa, rút ra được những kỹ năng cần thiết trong cuộc sống cho mỗi người. Trong chuyện, con lừa già đã rũ bỏ lớp bùn đất và bước lên chúng để thoát khỏi giếng sâu trong sự kinh ngạc của ông chủ. Trong cuộc sống cũng vậy, mọi người trong xã hội có thể chà đạp lên bạn, khiến bạn rơi xuống “vực thẳm” nhưng những lúc khó khăn đó, đừng từ bỏ, đừng trông chờ vào sự giúp đỡ từ bất cứ ai, chính bạn hãy trút bỏ những “bùn đất” mà tiếp tục bước lên tự cứu chính bản thân mình. Khi bị rơi vào nghịch cảnh, đừng bỏ cuộc hãy bình tĩnh để tự cứu chính mình.
- Suy nghĩ của người nông dân: Con lừa đã già và cái giếng cũng cần được lấp lại và không ích lợi gì khi cứu con lừa lên cả.
→ Suy nghĩ bi quan
- Suy nghĩ của con lừa: luôn kêu cứu, ngọn lửa khát vọng sống luôn rực cháy trong lòng, Mong chờ được cứu sống, mỗi khi bị một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên.
→ Suy nghĩ lạc quan
Một trong những vị anh hùng dân tộc đáng ngưỡng mộ phải kể đến là Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông được coi là người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Võ Nguyên Giáp, tên khai sinh là Võ Giáp, bí danh là Văn. Ông sinh năm 1911, mất năm 2013. Quê tại làng An Xá, nay là xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình.
Có rất nhiều mẩu chuyện kể về vị tướng huyền thoại của nhân dân. Truyện kể rằng, cụ Võ Quang Nghiêm, thân sinh của Đại tướng là liệt sĩ. Sau khi tìm được mộ cụ và đưa từ Huế về (1977), hài cốt cụ được đưa vào nghĩa trang liệt sĩ huyện. Khi thiết kế nghĩa trang, huyện đã chừa hai ô ở khu các anh hùng, có ý sẽ an táng song thân Đại tướng ở đó. Nhưng lúc biết chuyện, Đại tướng nói:
- Cảm ơn thiện ý của lãnh đạo huyện, nhưng ông thân tôi là liệt sĩ bình thường nên không thể đặt ở khu vực dành cho các anh hùng. Còn thân mẫu tôi là người dân, không thể đặt vào nghĩa trang liệt sĩ
Vì vậy, theo lời Đại tướng, cụ thân sinh được đặt ở cạnh khu vực các anh hùng liệt sĩ, còn thân mẫu được an táng phía ngoài nghĩa trang, cách khuôn viên vài chục mét.
Từ câu chuyện nhỏ này, có thể thấy rằng Đại tướng đã nghiêm túc thực hiện lời dạy của Bác Hồ: Người cách mạng phải “dĩ công vi thượng”! Quả là người học trò gương mẫu của Bác.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng. Không chỉ vậy, ông còn là tấm gương về một nhân cách lớn cho thế hệ sau noi theo.
Xoay quanh chuyện làm nhà cũng như đi tìm kiếm thức ăn dự trữ cho mùa đông của Kiến và Ve Sầu. Nhờ tính chăm chỉ, cần cù, biết lo xa mà Kiến sống ấm áp, đủ đầy. Còn Ve Sầu thì lười biếng, chỉ biết coi thường, chê bai bạn nên không có thức ăn để sống và bị trừng trị thích đáng.
Truyện Kiến và Ve Sầu đã để lại cho em bài học là: Chúng ta không nên ngồi không hưởng thụ, coi thường, chế nhạo người khắc mà hãy biết coi trọng tình bạn, chăm chỉ, biết lo xa và đề phòng những trường hợp xấu như Kiến. Tránh bị trừng trị và bỏ đói như nhân vật Ve Sầu.