NGUYỄN NGỌC DIỆP

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN NGỌC DIỆP
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

 Sau khi đọc bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng, em cảm thấy dâng trào những xúc cảm ấm áp và tươi mới. Bài thơ mở ra một thế giới đầy sức sống của những mầm non. Qua từng câu thơ, hình ảnh những mầm cây vươn lên từ mặt đất như đang khát khao ánh sáng, thể hiện sự mạnh mẽ và quyết tâm trong cuộc sống. em cảm nhận được tình yêu thương, sự chăm sóc của người mẹ thiên nhiên dành cho những hạt giống, đồng thời cũng là thông điệp về sự nuôi dưỡng ước mơ trong mỗi chúng ta. Âm điệu nhẹ nhàng, gợi cảm làm em như lạc vào một khu vườn xanh tươi, nơi mọi thứ đều còn nguyên vẹn sự trong trắng. Những hình ảnh sinh động cùng với cách so sánh tinh tế của nhà thơ khiến em hồi tưởng về tuổi thơ, những ngày còn thơ bé, khi em cũng từng vươn mình khám phá thế giới xung quanh. Qua bài thơ, em cảm nhận được rằng mỗi mầm non dù bé nhỏ nhưng đều mang trong mình sức sống dồi dào, ý chí vươn lên và tỏa sáng. Thơ ca của Võ Quảng khiến nhận ra rằng cuộc sống này đầy màu sắc và tươi đẹp, bất kể những khó khăn, thử thách. Em cảm thấy có thêm động lực để theo đuổi ước mơ của mình, như những mầm non kia, không ngừng vươn lên dù cho gặp phải bão táp. Cuối cùng,tác phẩm “Mầm non” không chỉ nói về thiên nhiên mà còn là bài học quý giá về sự kiên trì, hy vọng, và tình yêu thương, khơi gợi trong tôi niềm tin vào tương lai.
Câu 2:

Nếu được hỏi ai là người em yêu quý và kính trọng nhất trên đời, câu trả lời của em chắc chắn sẽ là mẹ. Mẹ không chỉ là người đã cho em cuộc sống, mà còn là nguồn động lực, là bến đỗ bình yên mỗi khi em mỏi mệt. Trong trái tim em, mẹ mãi mãi là người tuyệt vời nhất.

Nhắc đến mẹ, lòng em lại trào dâng những cảm xúc thật đặc biệt. Mẹ không chỉ là người sinh thành, dưỡng dục mà còn là điểm tựa tinh thần vững chãi, là 'ngọn đăng' soi sáng tâm hồn em mỗi bước đi. Trong trái tim em, hình bóng mẹ hiện lên thật giản dị nhưng cũng đầy cao quý. Mẹ không sở hữu vẻ đẹp đài các, sang trọng, nhưng ở mẹ luôn toát lên vẻ đẹp của sự nghị lực và lòng bao dung. Mỗi khi nhìn vào khuôn mặt tảo tần ấy, em lại cảm nhận được sự bình yên lạ kỳ. Đôi mắt mẹ chứa chan yêu thương, đôi lúc nghiêm nghị nhưng luôn đáng tin cậy. Nụ cười của mẹ như tia nắng ấm áp, xua tan mọi muộn phiền, mệt mỏi trong em. Mỗi buổi sáng, mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất để chuẩn bị chu đáo cho cả gia đình. Dáng vẻ gầy gò nhưng nhanh nhẹn, tháo vát của mẹ khiến em vừa ngưỡng mộ, vừa thương xót. Giọng nói của mẹ mới dịu dàng làm sao! Dù em có mắc lỗi, mẹ vẫn kiên nhẫn khuyên bảo bằng những lời nhẹ nhàng nhưng thấm thía, giúp em nhận ra sai lầm để sửa đổi.

Trong gia đình, mẹ chính là người mà em kính phục và yêu thương nhất. Sự kính phục ấy bắt nguồn từ chính lối sống kỷ luật và sự hy sinh thầm lặng mà mẹ dành cho tổ ấm. Mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất để lo toan vẹn toàn mọi việc, từ bữa điểm tâm nóng hổi cho cả nhà đến việc dọn dẹp nhà cửa tươm tất. Dù công việc kế toán với những con số, sổ sách thuế đầy áp lực thường xuyên khiến mẹ phải thức khuya, nhưng chưa bao giờ mẹ bỏ bê việc rèn luyện nếp sống cho chúng em. Mẹ luôn nhắc nhở: "Thời gian không chờ đợi một ai, các con phải biết trân trọng từng phút giây để làm những điều có ích". Chính sự nghiêm khắc nhưng đầy tình thương ấy của mẹ đã giúp em học được cách làm việc khoa học và suy nghĩ tích cực hơn mỗi ngày.

Kỷ niệm khó quên và sự thấu hiểu của mẹ Trong hành trang trưởng thành của mình, em nhớ mãi một kỷ niệm vào năm lớp ba – thời điểm em vừa chuyển sang môi trường học tập mới. Khi ấy, vì chưa kịp thích nghi với bạn bè và thầy cô, kết quả học tập của em giảm sút đáng kể, khiến em rơi vào trạng thái áp lực và tự ti. Em đã rất sợ hãi khi phải đối mặt với mẹ về những điểm số không như ý. Thế nhưng, trái với sự lo lắng của em, mẹ không hề trách mắng. Tối hôm đó, mẹ ngồi lại bên em, dịu dàng bảo: "Mẹ không áp lực về điểm số, chỉ cần con luôn nỗ lực hết mình là được". Lời động viên ấm áp ấy như một luồng sáng giúp em rũ bỏ mọi mặc cảm. Chính nhờ sự thấu hiểu và tin tưởng của mẹ mà em đã có thêm động lực để phấn đấu, vươn lên trong học tập. Đối với em, mẹ không chỉ là mẹ, mà còn là người thầy, là điểm tựa vững chãi nhất trong cuộc đời.

Mẹ là người phụ nữ đảm đang, tần tảo, luôn lo toan cho gia đình. Dù mẹ bận rộn nhưng vẫn dạy em điều hay lẽ phải. Con tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trở thành người ngoan trò giỏi để đền đáp công ơn to lớn của mẹ.

Câu 1:

 Sau khi đọc bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng, em cảm thấy dâng trào những xúc cảm ấm áp và tươi mới. Bài thơ mở ra một thế giới đầy sức sống của những mầm non. Qua từng câu thơ, hình ảnh những mầm cây vươn lên từ mặt đất như đang khát khao ánh sáng, thể hiện sự mạnh mẽ và quyết tâm trong cuộc sống. em cảm nhận được tình yêu thương, sự chăm sóc của người mẹ thiên nhiên dành cho những hạt giống, đồng thời cũng là thông điệp về sự nuôi dưỡng ước mơ trong mỗi chúng ta. Âm điệu nhẹ nhàng, gợi cảm làm em như lạc vào một khu vườn xanh tươi, nơi mọi thứ đều còn nguyên vẹn sự trong trắng. Những hình ảnh sinh động cùng với cách so sánh tinh tế của nhà thơ khiến em hồi tưởng về tuổi thơ, những ngày còn thơ bé, khi em cũng từng vươn mình khám phá thế giới xung quanh. Qua bài thơ, em cảm nhận được rằng mỗi mầm non dù bé nhỏ nhưng đều mang trong mình sức sống dồi dào, ý chí vươn lên và tỏa sáng. Thơ ca của Võ Quảng khiến nhận ra rằng cuộc sống này đầy màu sắc và tươi đẹp, bất kể những khó khăn, thử thách. Em cảm thấy có thêm động lực để theo đuổi ước mơ của mình, như những mầm non kia, không ngừng vươn lên dù cho gặp phải bão táp. Cuối cùng,tác phẩm “Mầm non” không chỉ nói về thiên nhiên mà còn là bài học quý giá về sự kiên trì, hy vọng, và tình yêu thương, khơi gợi trong tôi niềm tin vào tương lai.
Câu 2:

Nếu được hỏi ai là người em yêu quý và kính trọng nhất trên đời, câu trả lời của em chắc chắn sẽ là mẹ. Mẹ không chỉ là người đã cho em cuộc sống, mà còn là nguồn động lực, là bến đỗ bình yên mỗi khi em mỏi mệt. Trong trái tim em, mẹ mãi mãi là người tuyệt vời nhất.

Nhắc đến mẹ, lòng em lại trào dâng những cảm xúc thật đặc biệt. Mẹ không chỉ là người sinh thành, dưỡng dục mà còn là điểm tựa tinh thần vững chãi, là 'ngọn đăng' soi sáng tâm hồn em mỗi bước đi. Trong trái tim em, hình bóng mẹ hiện lên thật giản dị nhưng cũng đầy cao quý. Mẹ không sở hữu vẻ đẹp đài các, sang trọng, nhưng ở mẹ luôn toát lên vẻ đẹp của sự nghị lực và lòng bao dung. Mỗi khi nhìn vào khuôn mặt tảo tần ấy, em lại cảm nhận được sự bình yên lạ kỳ. Đôi mắt mẹ chứa chan yêu thương, đôi lúc nghiêm nghị nhưng luôn đáng tin cậy. Nụ cười của mẹ như tia nắng ấm áp, xua tan mọi muộn phiền, mệt mỏi trong em. Mỗi buổi sáng, mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất để chuẩn bị chu đáo cho cả gia đình. Dáng vẻ gầy gò nhưng nhanh nhẹn, tháo vát của mẹ khiến em vừa ngưỡng mộ, vừa thương xót. Giọng nói của mẹ mới dịu dàng làm sao! Dù em có mắc lỗi, mẹ vẫn kiên nhẫn khuyên bảo bằng những lời nhẹ nhàng nhưng thấm thía, giúp em nhận ra sai lầm để sửa đổi.

Trong gia đình, mẹ chính là người mà em kính phục và yêu thương nhất. Sự kính phục ấy bắt nguồn từ chính lối sống kỷ luật và sự hy sinh thầm lặng mà mẹ dành cho tổ ấm. Mẹ luôn là người thức dậy sớm nhất để lo toan vẹn toàn mọi việc, từ bữa điểm tâm nóng hổi cho cả nhà đến việc dọn dẹp nhà cửa tươm tất. Dù công việc kế toán với những con số, sổ sách thuế đầy áp lực thường xuyên khiến mẹ phải thức khuya, nhưng chưa bao giờ mẹ bỏ bê việc rèn luyện nếp sống cho chúng em. Mẹ luôn nhắc nhở: "Thời gian không chờ đợi một ai, các con phải biết trân trọng từng phút giây để làm những điều có ích". Chính sự nghiêm khắc nhưng đầy tình thương ấy của mẹ đã giúp em học được cách làm việc khoa học và suy nghĩ tích cực hơn mỗi ngày.

Kỷ niệm khó quên và sự thấu hiểu của mẹ Trong hành trang trưởng thành của mình, em nhớ mãi một kỷ niệm vào năm lớp ba – thời điểm em vừa chuyển sang môi trường học tập mới. Khi ấy, vì chưa kịp thích nghi với bạn bè và thầy cô, kết quả học tập của em giảm sút đáng kể, khiến em rơi vào trạng thái áp lực và tự ti. Em đã rất sợ hãi khi phải đối mặt với mẹ về những điểm số không như ý. Thế nhưng, trái với sự lo lắng của em, mẹ không hề trách mắng. Tối hôm đó, mẹ ngồi lại bên em, dịu dàng bảo: "Mẹ không áp lực về điểm số, chỉ cần con luôn nỗ lực hết mình là được". Lời động viên ấm áp ấy như một luồng sáng giúp em rũ bỏ mọi mặc cảm. Chính nhờ sự thấu hiểu và tin tưởng của mẹ mà em đã có thêm động lực để phấn đấu, vươn lên trong học tập. Đối với em, mẹ không chỉ là mẹ, mà còn là người thầy, là điểm tựa vững chãi nhất trong cuộc đời.

Mẹ là người phụ nữ đảm đang, tần tảo, luôn lo toan cho gia đình. Dù mẹ bận rộn nhưng vẫn dạy em điều hay lẽ phải. Con tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật giỏi, trở thành người ngoan trò giỏi để đền đáp công ơn to lớn của mẹ.