Nguyễn Đức Bách
Giới thiệu về bản thân
Cau 1
Trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa qua một hành trình nội tâm đầy đau đớn, đi từ sự bực dọc nhất thời đến nỗi ân hận thấu xương. Ban đầu, khi mới nhận tin mẹ lạc, tâm lý Chi-hon bị bao phủ bởi sự bực tức và phòng thủ; cô đổ lỗi cho mọi người để che lấp sự hốt hoảng của chính mình. Tuy nhiên, khi đối diện với thực tại tại ga tàu điện ngầm Seoul, thái độ ấy nhanh chóng chuyển thành sự thấu cảm muộn màng. Đứng giữa dòng người xô bồ, cô bắt đầu hình dung ra sự nhỏ bé, cô độc của mẹ, từ đó khơi dậy những ký ức bị lãng quên. Nỗi đau lên đến đỉnh điểm khi cô đối diện với sự dằn vặt (mặc cảm tội lỗi): cô nhớ về chiếc váy xếp nếp từng từ chối mẹ và nhận ra sự đối lập nghiệt ngã giữa thành công cá nhân tại triển lãm sách với sự hoảng loạn của mẹ lúc bị lạc. Tâm lý Chi-hon là sự đan xen giữa yêu thương và hối lỗi, một sự thức tỉnh đau đớn khi nhận ra mình đã quá vô tâm trước sự già nua và những hy sinh thầm lặng của mẹ. Qua đó, tác giả không chỉ khắc họa nỗi đau của một cá nhân mà còn chạm đến nỗi lòng chung của những đứa con đã vô tình "lạc" mất mẹ ngay khi bà vẫn còn bên cạnh.
Cau2
Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, con người thường mải mê kiếm tìm những giá trị vật chất hay những đỉnh cao danh vọng. Thế nhưng, khi bão giông ập đến hoặc khi đứng trước những mất mát, thứ duy nhất còn lại làm điểm tựa cho tâm hồn chính là ký ức về những người thân yêu. Ký ức không chỉ là những gì đã qua, mà còn là sợi dây thiêng liêng kết nối quá khứ với hiện tại, định hình nên bản sắc và giá trị đạo đức của mỗi cá nhân.
Trước hết, ký ức về người thân chính là nguồn an ủi và sức mạnh tinh thần vô tận. Cuộc sống vốn đầy rẫy những áp lực và thất bại; những lúc như vậy, một kỷ niệm về vòng tay ấm áp của mẹ, một lời động viên của cha hay những bữa cơm sum vầy gia đình sẽ trở thành "vùng an toàn" để ta tìm về. Như nhân vật Chi-hon trong tác phẩm của Shin Kyung Sook, chính những ký ức về chiếc váy xếp nếp hay hình ảnh mẹ dắt tay đi giữa phố phường đã đánh thức phần trắc ẩn, giúp cô nhận ra giá trị thực sự của gia đình sau những ngày dài mải mê với hào quang sự nghiệp.
Bên cạnh đó, ký ức còn đóng vai trò như một la bàn đạo đức, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn và lòng biết ơn. Những kỷ niệm về sự hy sinh, tần tảo của ông bà, cha mẹ dạy ta cách yêu thương và sống có trách nhiệm hơn. Một người biết trân trọng ký ức gia đình sẽ khó có thể sống ích kỷ hay vô cảm, bởi họ hiểu rằng bản thân mình là kết quả của tình yêu và sự nuôi dưỡng từ những người đi trước. Ký ức giữ cho tâm hồn ta không bị chai sạn trước sự lạnh lùng của xã hội hiện đại.
Tuy nhiên, trong thực tế, không ít người trẻ đang dần đánh mất đi những ký ức quý giá này. Sự lên ngôi của công nghệ và lối sống thực dụng khiến chúng ta dành thời gian cho thế giới ảo nhiều hơn là trò chuyện cùng người thân. Để rồi khi những người thân yêu không còn nữa, chúng ta mới bàng hoàng nhận ra mình chẳng có mấy kỷ niệm để mang theo. Sự vô tâm ấy không chỉ làm tổn thương người ở lại mà còn làm nghèo nàn đi thế giới tâm hồn của chính chúng ta.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là tài sản quý giá nhất mà không tiền bạc nào mua được. Chúng là hành trang giúp ta vững bước giữa đời, là ánh sáng sưởi ấm tâm hồn trong những đêm đông cô độc. Vì vậy, ngay từ hôm nay, khi người thân vẫn còn hiện hữu, hãy sống sâu sắc và trọn vẹn để cùng nhau tạo nên những ký ức thật đẹp. Bởi suy cho cùng, "Người ta chỉ thực sự chết đi khi không còn sống trong lòng người khác nữa", và ký ức chính là cách để tình yêu thương trở nên bất tử.
Đây là bài làm được trình bày theo cấu trúc của một BÀI THI NGỮ VĂN chuẩn (bao gồm hai phần: Đọc hiểu và Viết đoạn văn), giúp bạn đạt điểm tối đa bằng cách trình bày khoa học và đủ ý.
Câu 1: Văn bản trên sử dụng ngôi kể thứ ba. Người kể chuyện ẩn mình, gọi tên các nhân vật là "cô", "mẹ", "bố", giúp cái nhìn về sự việc trở nên khách quan nhưng vẫn len lỏi được vào nội tâm nhân vật.
Câu 2: Điểm nhìn nghệ thuật trong đoạn trích được đặt vào nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba). Toàn bộ sự việc mẹ bị lạc và những ký ức quá khứ đều được tái hiện thông qua dòng cảm xúc, sự quan sát và nỗi ân hận của nhân vật này.
Câu 3:
Biện pháp nghệ thuật: Phép điệp cấu trúc (Điệp ngữ) qua cụm từ "Lúc mẹ bị... cô đang..." kết hợp với nghệ thuật đối lập (tương phản).Tác dụng Nhấn mạnh sự trái ngược nghiệt ngã giữa hai tình cảnh: mẹ đang hoảng sợ, cô độc giữa đám đông hỗn loạn, còn con gái lại đang ở giữa hào quang của sự nghiệp và thành công.Về biểu cảm: Làm đậm nét nỗi dằn vặt, hối lỗi của nhân vật "cô". Qua đó, tác giả kín đáo phê phán sự vô tâm của những đứa con khi mải mê chạy theo danh vọng mà quên mất sự tồn tại yếu ớt của cha mẹ.
- Sự đảm đang, mạnh mẽ: Mẹ từng là trụ cột tinh thần, là người dẫn dắt các con.
- Dẫn chứng: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lững lững..."
- Sự hy sinh và tình yêu thương con vô điều kiện: Mẹ luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho con, dẫu bản thân phải chịu thiệt thòi.
- Dẫn chứng: "Mẹ nói: 'Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được'." (Mẹ thích cái đẹp nhưng cả đời chỉ dùng chiếc khăn cũ kỹ để dành tiền mua váy cho con)
- .Câu 5:
Trong cuộc sống, những hành động vô tâm đối với người thân thường là những "vết cắt" âm thầm nhưng để lại nỗi đau sâu sắc nhất. Khi nhớ về mẹ, Chi-hon đã đau đớn hối tiếc vì sự thờ ơ trước sở thích của mẹ và sự thiếu sâu sát trước tình trạng sức khỏe của bà. Thực tế, chúng ta thường mặc định tình yêu thương của cha mẹ là điều hiển nhiên mà quên mất rằng họ cũng có những nhu cầu được thấu hiểu và sẻ chia. Sự vô tâm đôi khi chỉ là một lời từ chối gắt gỏng, một lần quên gọi điện hoặc sự ưu tiên công việc trên cả gia đình, nhưng nó khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi trong chính ngôi nhà của mình. Những hành động ấy tích tụ lại thành nỗi tổn thương lớn, và khi biến cố xảy ra, nó sẽ biến thành sự hối tiếc muộn màng không thể cứu vãn. Vì vậy, thay vì để sự vô tâm chiếm chỗ, chúng ta cần học cách trân trọng từng phút giây bên cạnh người thân khi còn có thể.