Vũ Vân Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa một cách tinh tế qua những chuyển biến từ sự ngổn ngang, xa cách đến sự thức tỉnh và xúc động sâu sắc. Ban đầu, Chi-hon xuất hiện với một tâm thế có phần thờ ơ hoặc kìm nén, cố gắng tạo ra một lớp vỏ bọc để đối diện với thực tại nghiệt ngã. Tuy nhiên, khi đối diện với những kỷ vật hoặc những lời nói chân tình, lớp vỏ ấy bắt đầu nứt vỡ. Sự xuất hiện của các chi tiết gợi nhắc quá khứ đã đẩy nhân vật vào một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội: giữa một bên là cái tôi hiện tại chai sạn và một bên là những ký ức ấm áp đang trỗi dậy. Đỉnh điểm của tâm trạng là sự vỡ òa khi Chi-hon nhận ra giá trị của tình thân mà bấy lâu nay mình vô tình lãng quên hoặc chối bỏ. Hành động cuối đoạn trích (như một ánh mắt nhìn lại, một giọt nước mắt hay một sự im lặng đầy suy tư) đã khẳng định sự chiến thắng của tình yêu thương trong tâm hồn nhân vật. Qua đó, tác giả không chỉ miêu tả tâm lý một cá nhân mà còn chạm đến những rung cảm nhân văn sâu sắc về sự kết nối giữa người với người.
Câu 2:
Thời gian là một dòng chảy tàn nhẫn có thể xóa nhòa mọi dấu vết của vật chất, nhưng có một thứ mà thời gian phải khuất phục, đó chính là kí ức. Trong thế giới nội tâm của mỗi người, kí ức về những người thân yêu không chỉ là những thước phim cũ kỹ mà là một phần máu thịt, là điểm tựa tinh thần không thể thay thế, định hình nên bản sắc và ý nghĩa cuộc đời chúng ta.
Trước hết, kí ức về người thân yêu là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất mỗi khi ta đối mặt với bão giông. Cuộc đời vốn dĩ đầy rẫy những áp lực, thất bại và sự cô độc. Những lúc mệt mỏi nhất, chính hình ảnh về một bữa cơm gia đình đầm ấm, cái nắm tay đầy tin tưởng của cha hay lời dặn dò ân cần của mẹ sẽ trở thành liều thuốc chữa lành tâm hồn. Kí ức ấy nhắc nhở chúng ta rằng mình không đơn độc, rằng ta vẫn luôn có một "bến đỗ" bình yên để quay về trong tâm tưởng. Đó là nguồn sức mạnh nội sinh giúp con người kiên cường hơn trước những sóng gió của định mệnh.
Thứ hai, kí ức về những người thân yêu chính là cái nôi nuôi dưỡng và hình thành nhân cách. Chúng ta của ngày hôm nay được tạo nên từ những mảnh ghép ký ức của ngày hôm qua. Những lời dạy bảo của ông bà, tấm gương về lòng nhân hậu của mẹ hay sự can trường của cha đã âm thầm thấm sâu vào nhận thức, giúp ta biết phân biệt đúng sai, biết yêu thương và sẻ chia. Nếu không có những kí ức ấy, tâm hồn ta sẽ trở nên trống rỗng, mất đi gốc rễ đạo đức và sự kết nối với những giá trị truyền thống tốt đẹp.
Đặc biệt hơn, kí ức là sợi dây duy nhất giúp chúng ta chiến thắng sự ngăn cách của tử thần. Con người có thể rời xa cõi đời về mặt sinh học, nhưng họ sẽ sống mãi trong tim chúng ta qua những kỷ niệm. Một mùi hương quen thuộc, một kỷ vật nhỏ bé hay một câu nói xưa cũ đều có thể khiến người đã khuất "trở về" trong một khoảnh khắc thiêng liêng. Chính sức mạnh này giúp chúng ta vượt qua nỗi đau mất mát, để cảm thấy rằng tình yêu thương là trường tồn và không có sự chia lìa nào là tuyệt đối.
Tuy nhiên, trân trọng kí ức không có nghĩa là đắm chìm trong quá khứ hay để nỗi đau bi lụy níu chân hiện tại. Có những người vì quá thương nhớ người thân đã mất mà đóng cửa tâm hồn, từ chối đón nhận những niềm vui mới. Đó là một sai lầm. Kí ức đẹp đẽ nên được dùng làm động lực để chúng ta sống một cuộc đời rực rỡ hơn, như một cách để tri ân những người đã yêu thương ta.
Tóm lại, kí ức về những người thân yêu là tài sản quý giá nhất mà mỗi người sở hữu. Nó là ánh sáng dẫn đường trong bóng tối, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn trong đêm đông giá rét. Mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những phút giây hiện tại bên người thân, cùng nhau tạo nên thật nhiều ký ức đẹp, bởi đó chính là thứ hành trang quý báu nhất mà ta mang theo trong suốt cuộc đời mình.
Câu 1: Truyện ở ngôi kể thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”.
Câu 2: Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, các tình huống truyện và sự kiện đều được đánh giá dưới góc nhìn của người con gái Chi-hon.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật trong đoạn văn là biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ...”. Giúp tăng tính liên kết và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Đồng thời nhấn mạnh khoảnh khắc mẹ bị lạc, Chi-hon đang bận rộn sống cuộc đời riêng. Từ đó, cho ta thấy được sự tự trách của nhân vật Chi-hon khi nhớ lại khoảnh khắc mẹ bị lạc
Câu 4: Người mẹ của Chi-hon có phẩm chất mạnh mẽ, kiên quyết kiên cường để bảo vệ cho con của mình, ngay cả khi bà phải đối mặt với một môi trường lạ lẫm; bà cũng vô cùng yêu thương con, muốn con được thử và mặc những món đồ bà thấy thật đẹp. Câu văn cho thấy phẩm chất của mẹ Chi-hon: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.
Câu 5: Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, khiến mẹ buồn phiền.
Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi chúng ta không chú ý đến cảm xúc của họ, hay thậm chí là bỏ qua những nỗ lực của họ, đó là lúc sự vô tâm làm xói mòn tình cảm gia đình. Đôi khi, những lời nói vô tình, hay sự thờ ơ trong những khoảnh khắc quan trọng cũng đủ để khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi, thiếu thốn tình cảm. Do đó, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ rằng sự quan tâm, chăm sóc và chia sẻ yêu thương là điều cần thiết để giữ gìn mối quan hệ bền chặt và đầy ấm áp.