Phạm Nguyễn Kim Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Câu1:Trong xã hội hiện đại đầy biến động, lối sống chủ động đóng vai trò quan trọng trong việc quyết định thành công và hạnh phúc của mỗi cá nhân. Sống chủ động là khi con người không chờ đợi cơ hội đến mà tự mình tạo ra cơ hội, không bị động trước hoàn cảnh mà biết cách thích nghi, tìm hướng đi phù hợp. Khi có lối sống này, con người dễ dàng vượt qua khó khăn, luôn sẵn sàng học hỏi, phát triển bản thân và không bị cuốn theo những tác động tiêu cực từ bên ngoài. Ngược lại, nếu sống thụ động, con người sẽ dễ dàng bị hoàn cảnh chi phối, mất phương hướng và khó đạt được mục tiêu mong muốn. Trong thời đại công nghệ và hội nhập, những ai biết chủ động học tập, rèn luyện kỹ năng, mở rộng mối quan hệ sẽ có nhiều cơ hội vươn xa. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện tinh thần chủ động từ những việc nhỏ nhất như lên kế hoạch học tập, công việc, đến dám đối diện với thử thách để phát triển bản thân. Chủ động không chỉ giúp ta làm chủ cuộc sống mà còn góp phần xây dựng một xã hội năng động, sáng tạo và phát triển.
Câu2:
Cảm nhận về bài thơ
Bài thơ miêu tả bức tranh thiên nhiên mùa hè vừa sống động, rực rỡ vừa thanh bình, yên ả. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã mở ra một không gian rộng lớn với hình ảnh cây hoè xanh mát, thạch lựu đỏ rực và hương sen dịu dàng lan tỏa trên mặt hồ. Những sắc màu ấy không chỉ tạo nên một khung cảnh tràn đầy sức sống mà còn thể hiện sự tinh tế của tác giả trong việc quan sát thiên nhiên. Đặc biệt, các hình ảnh “hoè lục đùn đùn”, “thạch lựu phun thức đỏ”, “hồng liên tịn mùi hương” đều gợi tả sự chuyển động, vươn lên mạnh mẽ của cây cối, làm nổi bật vẻ đẹp căng tràn sức sống của mùa hè.
Không chỉ có hình ảnh, bài thơ còn sống động bởi những âm thanh quen thuộc của cuộc sống thôn quê. Tiếng "lao xao" của chợ cá làng chài, tiếng "dắng dỏi" của ve sầu trên lầu vắng gợi lên một không gian bình dị mà tràn đầy hơi thở cuộc sống. Những thanh âm ấy không hề náo động mà hòa quyện với cảnh vật, tạo nên một bức tranh quê hài hòa, yên bình nhưng không tĩnh lặng, đơn điệu.
Đặc biệt, hai câu thơ cuối không chỉ đơn thuần là một bức tranh thiên nhiên mà còn thể hiện triết lý sống của tác giả. Hình ảnh “Ngu cầm đàn một tiếng” gợi nhắc đến điển tích vua Nghiêu, Thuấn – những bậc hiền đế thời xưa có lối sống thanh cao, giản dị, hết lòng vì dân. Câu thơ cuối "Dân giàu đủ khắp đòi phương" thể hiện ước mong về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho muôn dân. Qua đó, tác giả không chỉ bộc lộ lối sống thanh nhàn, không màng danh lợi của bản thân mà còn bày tỏ tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc.
Nhìn chung, bài thơ không chỉ thành công trong việc miêu tả vẻ đẹp sinh động của thiên nhiên mùa hè mà còn thể hiện tư tưởng triết lý sâu sắc về nhân sinh. Vẻ đẹp của cảnh vật hài hòa với tâm hồn thanh cao của tác giả, tạo nên một bức tranh vừa chân thực,vừa sống động.
Câu 1.
Thể thơ: thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2.
Các hình ảnh:
ăn măng trúc, ăn giá, tắm hồ sen, tắm ao
Câu 3:
_Biện pháp tu từ liệt kê: Một mai, một cuốc, một cần câu.
– Tác dụng:
+ Tạo sự cân xứng, nhịp nhàng, hài hòa cho lời thơ.
+ Nhấn mạnh lối sống tĩnh tại, an nhàn của tác giả vừa thể hiện sắc thái mỉa mai đối với cách sống ham danh vọng, phú quý…
Cau 4:
Quan niệm khôn – dại của tác giả:
– Dại: “tìm nơi vắng vẻ” – nơi tĩnh tại của thiên nhiên, thảnh thơi của tâm hồn.
– Khôn: “đến chốn lao xao” – chốn cửa quyền bon chen, thủ đoạn sát phạt.
=> Đó là một cách nói ngược: khôn mà khôn dại, dại mà dại khôn của tác giả.
Câu 5:
Là người sống giản dị, thanh bạch.
– Là người có trí tuệ, cốt cách thanh cao.
– Là người bản lĩnh: coi thường danh lợi.
Đúng(0)
DM
Đào Mai Phương
7 tháng 3 2024
Câu 1. Thể thơ: thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2. Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao của tác giả: ăn măng trúc, ăn giá, tắm hồ sen, tắm ao.
Câu 3:
– Biện pháp tu từ liệt kê: Một mai, một cuốc, một cần câu.
– Tác dụng:
+ Tạo sự cân xứng, nhịp nhàng, hài hòa cho lời thơ.
+ Nhấn mạnh: sự lựa chọn phương châm sống, cách ứng xử của tác giả – chọn lối sống tĩnh tại, an nhàn; vừa thể hiện sắc thái trào lộng, mỉa mai đối với cách sống ham danh vọng, phú quý…
Câu 4:
Quan niệm khôn – dại của tác giả:
– Dại: “tìm nơi vắng vẻ” – nơi tĩnh tại của thiên nhiên, thảnh thơi của tâm hồn
– Khôn: “đến chốn lao xao” – chốn cửa loạn lạc, xa hoa vì tiền tài danh vọng mà tha hoá
Thái độ tự tin vào sự lựa chọn của bản thân và hóm hỉnh mỉa mai quan niệm sống bon chen của thiên hạ.
Câu 5:
Nguyễn Bỉnh Khiêm là một tấm gương sáng về nhân cách cao đẹp, thể hiện qua cuộc sống thanh nhàn, giản dị nhưng đầy khí phách. Ông không màng danh lợi, từ bỏ chốn quan trường nhiễu nhương để về quê sống hòa mình với thiên nhiên, giữ vững cốt cách thanh cao. Dù ẩn dật, ông vẫn quan tâm đến thời cuộc, dùng thơ văn để bày tỏ chí hướng và triết lý sống. Nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm là biểu tượng của sự thanh tao, trí tuệ uyên thâm và lòng yêu nước thầm lặng nhưng sâu sắc.