Ngô Tuấn Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Tuấn Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý Chi-hon chuyển biến phức tạp và đầy dằn vặt. Ban đầu, cô tức giận khi biết mẹ bị lạc và trách các thành viên trong gia đình vì đã không đón bố mẹ. Nhưng ngay lập tức, cô lại rơi vào trạng thái tự trách mình, bởi chính cô cũng bốn ngày sau mới biết tin. Trở lại ga Seoul – nơi mẹ biến mất – cô bị ám ảnh bởi nỗi sợ và sự ân hận, hình dung cảnh mẹ hoang mang giữa dòng người tấp nập. Những ký ức tưởng như đã quên bỗng trỗi dậy, khiến cô nhận ra lâu nay mình vô tâm với mẹ biết bao. Cô nhớ về chiếc váy mẹ từng chọn cho mình và day dứt vì đã làm mẹ buồn. Từ đó, tâm trạng Chi-hon rơi vào bi thương và lo lắng: liệu mẹ có thể trở về nữa hay không? Tâm lý ấy đã khắc sâu tình cảm, sự gắn bó và nỗi ân hận muộn màng của người con dành cho mẹ.

Câu 2

Mỗi con người khi lớn lên đều rời xa vòng tay gia đình để bước vào cuộc sống rộng lớn hơn. Nhưng dù đi đâu, ký ức về những người thân yêu vẫn luôn là điểm tựa tinh thần bền vững, theo ta suốt cả cuộc đời.

Ký ức về người thân nhắc ta nhớ rằng ta được sinh ra từ tình thương. Đó là ký ức về những bữa cơm nhà ấm nóng, những lần cha mẹ thức trắng khi ta ốm, hay những lời dạy dỗ ân cần giúp ta bước qua vấp ngã. Chính những ký ức ấy tạo nên nền tảng đạo lí, nuôi dưỡng lòng biết ơn và sự tử tế trong tâm hồn mỗi người.

Cuộc đời không phải lúc nào cũng bình yên. Khi đối diện với cô đơn và mệt mỏi, chỉ cần nhớ đến người thân, ta lại thấy được vỗ về và tiếp thêm sức mạnh. Ký ức ấy giúp ta nhận ra mình không bao giờ đơn độc, đằng sau luôn có gia đình là nơi ta thuộc về. Ngay cả khi người thân không còn nữa, ký ức vẫn ở lại như một thứ ánh sáng dẫn đường, giúp ta sống tốt hơn để không phụ tình yêu mà họ từng dành trọn.

Đáng buồn thay, có lúc ta lại vô tình lãng quên tình cảm ấy. Mải theo đuổi công việc và đam mê, ta coi sự hi sinh của cha mẹ là điều đương nhiên. Chỉ đến khi họ rời xa – như người mẹ trong câu chuyện “Hãy chăm sóc mẹ” – ta mới thấm thía rằng những điều giản dị nhất lại là điều quý giá nhất trong đời.

Bởi vậy, điều quan trọng chính là biết trân trọng hiện tại và ghi nhớ những điều thân yêu bằng hành động cụ thể: dành thời gian cho gia đình, nói lời yêu thương, biết sẻ chia và quan tâm. Hãy để ký ức hôm nay trở thành niềm tự hào mai sau, chứ không phải là nỗi ân hận không thể sửa chữa.

Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá của mỗi con người. Nó giúp ta sống nhân ái hơn, mạnh mẽ hơn và luôn hướng về những giá trị tốt đẹp của cuộc đời. Đừng bao giờ để tình yêu thương trở thành những điều chỉ còn trong ký ức.

Câu 1

Ngôi kể : ngôi thứ 3

Câu 2

Điểm nhìn trong đoạn trích là Điểm nhìn của nhân vật Chi-hon (người con gái thứ ba) – những sự việc được kể chủ yếu theo dòng hồi ức, cảm xúc và suy nghĩ của cô.

Câu 3 Biện pháp nghệ thuật:

  • Phép lặp cấu trúc (“Lúc mẹ bị… cô đang…”).
  • Đối lập giữa hai hành động của mẹ và con.
    → Tác dụng: nhấn mạnh sự vô tâm của Chi-hon khi mải theo đuổi công việc, đối lập với sự cô đơn – bấp bênh của mẹ trong giây phút bị lạc; đồng thời gợi cảm giác day dứt, ân hận trong lòng nhân vật

Câu 4

  • Hi sinh, tảo tần, luôn lo cho con cái.
  • Mạnh mẽ và kiên cường giữa cuộc đời khó khăn.
  • Giản dị nhưng yêu cái đẹp.

Dẫn chứng:
Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững…
hoặc
Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này… mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.

Câu 5

Trong cuộc sống, đôi khi những hành động vô tâm của chúng ta có thể khiến người thân bị tổn thương mà ta không nhận ra ngay lúc đó. Chỉ khi họ rời xa, hoặc khi một biến cố xảy ra, ta mới thấm thía tình thương họ dành cho mình lớn đến mức nào. Vì mải mê với cuộc sống, nhiều người dễ xem sự hi sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên. Sự vô tâm ấy có thể trở thành nỗi ân hận suốt đời. Bởi vậy, hãy yêu thương và trân trọng những người thân khi họ còn ở bên ta.



Câu 1

Bức tranh quê hiện lên trong đoạn thơ của Đoàn Văn Cừ vừa quen thuộc vừa yên bình, gợi cảm giác thư thái, nhẹ nhõm nơi tâm hồn người đọc. Tiếng võng kẽo kẹt, chú chó nằm ngủ lơ mơ đầu thềm gợi nên một nhịp sống chậm rãi, giản dị của thôn quê Việt Nam. Những hình ảnh “bóng cây lơi lả bên hàng dậu”, “đêm vắng, người im, cảnh lặng tờ” đã phác họa một không gian tĩnh lặng, mộc mạc nhưng đầy chất thơ. Trong ánh trăng mát lành, ông lão nằm chơi giữa sân và đứa trẻ đứng nhìn bóng mèo dưới chân càng làm bức tranh trở nên sống động và tràn đầy yêu thương. Đó là vẻ đẹp của cuộc sống bình yên, nơi con người hòa mình cùng thiên nhiên, cùng những điều nhỏ bé mà ấm áp. Đọc đoạn thơ, ta như được trở về với quê hương – nơi lưu giữ những kỉ niệm ngọt ngào của tuổi thơ, nơi ta tìm thấy sự bình yên sau những bộn bề, lo toan của cuộc sống. Bức tranh quê ấy không chỉ giàu chất nghệ thuật mà còn chạm đến trái tim người đọc bằng những cảm xúc thân thương và sâu lắng.

Câu 2

Tuổi trẻ là quãng thời gian tươi đẹp nhất của đời người, tràn đầy nhiệt huyết, hoài bão và khát vọng vươn lên. Nhưng để biến ước mơ thành hiện thực, tuổi trẻ hôm nay cần phải nỗ lực hết mình, không ngừng cố gắng trên hành trình khẳng định giá trị bản thân.

Nỗ lực là sự kiên trì vượt qua khó khăn, là tinh thần dám nghĩ, dám làm để theo đuổi mục tiêu đã đặt ra. Trong bối cảnh xã hội phát triển không ngừng, tri thức thay đổi từng ngày, nếu người trẻ không cố gắng, họ sẽ dễ dàng bị bỏ lại phía sau. Thực tế đã chứng minh rằng những người thành công luôn là những người bền bỉ, nỗ lực đến phút cuối cùng. Mỗi giọt mồ hôi rơi hôm nay sẽ trở thành trái ngọt trong tương lai. Nỗ lực chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của cơ hội và tự do lựa chọn cuộc sống mà mình mong muốn.

Tuy nhiên, không phải lúc nào con đường nỗ lực cũng bằng phẳng. Tuổi trẻ phải đối diện với áp lực học tập, việc làm, sự kì vọng của gia đình và xã hội. Nhưng chính những thử thách ấy rèn luyện bản lĩnh, giúp mỗi người trưởng thành hơn. Những tấm gương như các vận động viên thể thao miệt mài luyện tập, những nhà khoa học trẻ sáng tạo trí tuệ hay bao bạn trẻ làm nên thành tựu trong khởi nghiệp đã truyền cảm hứng mạnh mẽ: không điều gì là không thể khi ta cố gắng hết mình.

Song, nỗ lực không chỉ là cố gắng mù quáng. Người trẻ cần có mục tiêu rõ ràng, kế hoạch phù hợp và biết tận dụng thời gian – tài sản quý giá nhất mà tuổi trẻ sở hữu. Đồng thời, phải giữ vững tinh thần lạc quan, biết đứng dậy sau mỗi thất bại. Bởi thất bại không phải là dấu chấm hết mà là bài học quý giá giúp ta tiến gần hơn đến thành công.

Trong cuộc sống hiện nay, nhiều bạn trẻ còn thiếu ý chí, dễ nản chí, sa vào lối sống thụ động, phụ thuộc. Điều này thực sự đáng lo ngại. Vì thế, mỗi người cần tự nhìn lại mình để sống xứng đáng với quãng đời đẹp nhất – sống có lí tưởng, có khát vọng và luôn nỗ lực không ngừng.

Tóm lại, nỗ lực là hành trang quan trọng nhất của tuổi trẻ. Khi chúng ta dám dấn thân, dám theo đuổi mục tiêu đến cùng, tuổi trẻ sẽ trở thành khoảng thời gian đáng nhớ và đáng tự hào nhất. Hãy biến những ước mơ hôm nay thành hiện thực bằng chính nỗ lực của bản thân, để mai này nhìn lại, ta không phải thấy tiếc nuối vì đã bỏ lỡ những cơ hội của tuổi trẻ.

Câu 1. Ngôi kể của người kể chuyện là ngôi thứ ba

Câu 2 một số chi tiết về cách ứng xử của chị Bớt Dương trong văn bản cho thấy chị không giận mẹ dù trước đó từng bị mẹ phân biệt đối xử là

  • Khi mẹ xuống ở cùng, Bớt rất mừng và còn “cố gặng mẹ cho hết lẽ”.
  • Lo lắng cho mẹ: “Chẳng sau này lại phiền bu ra, như chị Nở thì con không muốn…”.
  • Bớt ôm lấy mẹ, trấn an: “Con có nói gì đâu…”.
  • Luôn chăm sóc, tạo điều kiện để mẹ vui, giúp mẹ bớt cô đơn, buồn tủi

Câu 3

Qua đoạn trích, em thấy nhân vật Bớt là người

  • Hiếu thảo, yêu thương mẹ vô điều kiện dù từng bị đối xử bất công.
  • Chịu thương chịu khó, tần tảo lo cho gia đình và công tác.
  • Bao dung, vị tha, không để quá khứ ảnh hưởng đến tình cảm với mẹ.

Câu 4

Hành động ôm lấy vai mẹ và câu nói của chị Bớt: "- Ô hay! Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi thế nhỉ?" có ý nghĩa là Bớt muốn xóa bỏ mặc cảm trong lòng mẹ, giúp mẹ cảm thấy được yêu thương.

Câu 5

Thông điệp: Tình yêu thương và sự bao dung có thể chữa lành mọi vết thương trong gia đình.




Câu 1

Trong cuộc đời mỗi con người, điều quan trọng không chỉ là sống bao lâu mà là sống như thế nào cho thật ý nghĩa. Một cuộc sống có ý nghĩa trước hết cần được xây dựng từ những mục tiêu đúng đắn và thái độ sống tích cực. Mỗi người nên biết trân trọng hiện tại, nỗ lực học tập, lao động và không ngừng hoàn thiện bản thân để đóng góp cho gia đình và xã hội. Bên cạnh đó, sống có ý nghĩa không thể tách rời những giá trị nhân văn: biết yêu thương, sẻ chia, giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn; biết nói lời cảm thông, cư xử tử tế để lan tỏa điều tốt đẹp. Cuộc sống ý nghĩa còn là khi ta dám theo đuổi đam mê và sống đúng với chính mình, không buông xuôi, không để thời gian trôi vô ích. Đặc biệt, mỗi người cần trân trọng những gì đang có: gia đình, bạn bè, tuổi trẻ… vì mọi thứ đều hữu hạn và có thể mất đi bất cứ lúc nào. Khi chúng ta sống tốt từng ngày, sống vì mọi người và vì tương lai, thì từng khoảnh khắc đều trở nên đáng quý và cuộc đời sẽ ngập tràn giá trị.

Câu 2

Trong dòng chảy của thơ ca Việt Nam hiện đại, Lưu Quang Vũ là một tên tuổi lớn với nhiều tác phẩm thấm đượm tình người, đặc biệt là tình mẫu tử. Bài thơ “Áo cũ” là một minh chứng tiêu biểu, thể hiện tình yêu thương sâu nặng và lòng biết ơn của người con dành cho mẹ thông qua hình ảnh chiếc áo đã cũ theo năm tháng.

Ngay từ khổ thơ đầu, hình ảnh “áo cũ” được nhắc đến với sự trân trọng:
“Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai”
Chiếc áo cũ không chỉ phai màu theo thời gian mà còn gắn với sự trưởng thành của người con: áo ngắn dần chứng minh con lớn lên mỗi ngày. Từ đó, nhà thơ xem áo như một phần ký ức, một chứng nhân cho tuổi thơ, khiến “mắt phải cay cay” mỗi khi nghĩ đến. Đó là cảm xúc chân thành, mộc mạc nhưng lại vô cùng sâu sắc.

Khổ thơ thứ hai mở ra hình ảnh người mẹ lam lũ:
“Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn
Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”
Từng đường kim mũi chỉ mẹ khâu gửi gắm biết bao yêu thương và hy sinh âm thầm. Câu thơ “thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm” cho thấy nhận thức của người con đã trưởng thành: tình yêu dành cho chiếc áo chính là tình yêu dành cho mẹ – người đã đặt cả tấm lòng vào đó.

Sang khổ thơ thứ ba, người con vẫn gắn bó với chiếc áo cũ dù thời gian đã trôi:
“Áo đã ở với con qua mùa qua tháng
Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương”
Tình cảm ấy không chỉ bởi ký ức tuổi thơ mà còn bởi con đã hiểu rằng: mẹ càng già áo càng trở nên thiêng liêng. Câu thơ “Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn” vừa là lời nói đùa hóm hỉnh, vừa ẩn chứa nỗi xót xa trước quy luật thời gian. Càng lớn lên, con càng thấy mẹ yếu dần đi, và áo trở thành biểu tượng của sự hy sinh vô bờ bến.

Khổ cuối bài thơ mang giá trị khái quát và lời nhắn nhủ ý nghĩa:
“Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
Để càng thương lấy mẹ của ta”
Áo cũ là những điều bình dị quanh ta: đồ vật cũ, kỷ niệm xưa, những con người đã yêu thương ta. Trân quý áo cũ là cách nuôi dưỡng lòng biết ơn, sống nghĩa tình và trân trọng quá khứ – điều mà bất cứ ai cũng cần ghi nhớ.

Bài thơ “Áo cũ” với ngôn từ giản dị, cảm xúc chân thành đã gợi mở trong lòng người đọc bài học sâu sắc về tình mẫu tử và đạo hiếu. Hình ảnh chiếc áo cũ đã trở thành biểu tượng của tình yêu lớn lao mà mẹ dành cho con và sự biết ơn của con đối với mẹ. “Áo cũ” không chỉ gợi nhớ về tuổi thơ mà còn thức tỉnh mỗi người: hãy yêu thương và chăm sóc mẹ khi mẹ còn ở bên ta, vì thời gian không bao giờ trở lại.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích là nghị luận

Câu 2. Nội dung chính của đoạn trích là từ sự ra đi của con người khỏi thế gian, tác giả suy ngẫm về cách sống giữa con người với nhau, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng nhau khi còn sống, sống nhân văn, bớt ích kỉ và yêu thương, cảm thông với người khác hơn.

Câu 3.

Biện pháp tu từ so sánh “đời sống là một cánh đồng”

Tác dụng :

+) Làm cho câu thơ trở nên sinh động, gợi hình gợi cảm

+) Nhấn mạnh niềm tin rằng nếu sống tốt ở “cánh đồng hiện tại”, khi sang “cánh đồng bên cạnh” sẽ được thanh thản

+) Gợi ra cách nhìn mới mẻ, nhẹ nhàng hơn về cái chết, giúp người đọc giảm bớt sự sợ hãi.

Câu 4.

Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở đối với những người còn sống: hãy sống tốt hơn, nhân ái hơn, trân trọng nhau hơn, đừng để đến khi mất đi mới hối tiếc.

Em đồng ý với ý kiến ấy vì cái chết khiến con người nhận ra sự hữu hạn của đời sống, giúp ta thức tỉnh khỏi ích kỉ, biết yêu thương và cư xử tử tế với nhau khi còn có thể.

Câu 5 Thông điệp ý nghĩa:
Hãy sống nhân ái, sẻ chia và trân trọng những người đang sống bên cạnh mình, đừng để đến khi họ rời xa mới nhận ra giá trị của họ .

Câu 1

Bài làm

Trong những năm gần đây, biến đổi khí hậu đã và đang trở thành mối đe dọa lớn đối với sự sống trên Trái Đất. Không chỉ làm băng tan ở hai cực, gây cháy rừng, hạn hán, lũ lụt, mà nó còn tạo ra những tổn thương sâu sắc trong đời sống tinh thần của con người, như hiện tượng “tiếc thương sinh thái”. Điều đó cho thấy việc bảo vệ môi trường quan trọng đến mức nào đối với cả sự tồn tại và hạnh phúc của nhân loại. Môi trường là nơi cung cấp nguồn sống, nuôi dưỡng văn hoá, và gắn bó mật thiết với mỗi cộng đồng. Khi thiên nhiên bị tàn phá, chúng ta không chỉ mất đi hệ sinh thái phong phú mà còn đánh mất bản sắc, truyền thống và sự bình yên trong tâm hồn. Vì vậy, mỗi người cần tự ý thức bảo vệ môi trường từ những việc nhỏ như hạn chế rác thải nhựa, trồng thêm cây xanh, tiết kiệm tài nguyên và lan tỏa lối sống xanh đến cộng đồng. Bảo vệ môi trường chính là bảo vệ ngôi nhà chung của nhân loại, bảo vệ tương lai của thế hệ mai sau. Hãy hành động ngay hôm nay trước khi quá muộn!

Câu 2

Bài làm

Trong văn học trung đại Việt Nam, hình tượng người ẩn sĩ là một trong những kiểu nhân vật quen thuộc, thể hiện khát vọng sống thanh cao, hòa hợp với thiên nhiên và giữ gìn nhân cách. Hai bài thơ “Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm và bài thơ thu của Nguyễn Khuyến (bài “Thu vịnh”) đều khắc họa rõ nét hình tượng người ẩn sĩ, nhưng mỗi tác giả lại có cách thể hiện riêng, phản ánh tâm thế và quan niệm sống khác nhau.

Trong bài “Nhàn”, Nguyễn Bỉnh Khiêm xây dựng hình ảnh một bậc trí sĩ chủ động rời chốn quan trường để tìm cuộc sống an nhiên chốn thôn dã. Cuộc sống lao động giản dị với “một mai, một cuốc, một cần câu” hiện lên như niềm vui đủ đầy của người ẩn dật. Sự đối lập “Ta dại” – “Người khôn” thể hiện bản lĩnh khước từ danh lợi, xem thường chốn “lao xao” đầy thị phi. Thiên nhiên trong bài thơ hiện ra gần gũi, thân quen qua những sinh hoạt bốn mùa: “Thu ăn măng trúc, đông ăn giá/ Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao”. Đó là một thế giới thanh đạm mà phong lưu, nơi con người được sống hài hòa, tự do và chủ động định đoạt cuộc đời mình. Hình tượng người ẩn sĩ trong “Nhàn” biểu hiện quan niệm nhân sinh tích cực: lấy nhàn để giữ đạo, giữ mình, hướng tới lối sống thuận theo tự nhiên và đề cao phẩm giá cá nhân.

Ngược lại, trong bài thơ thu của Nguyễn Khuyến, hình ảnh nhà thơ hiện lên với những cảm xúc nội tâm sâu lắng, có phần u hoài. Thiên nhiên mùa thu được miêu tả tinh tế với bầu trời cao xanh, cần trúc lay trong gió, làn nước biếc mờ sương, ánh trăng len qua song cửa. Giữa không gian ấy, con người như chìm vào nỗi cô tịch và suy ngẫm về thời thế. Những biểu tượng như “hoa năm ngoái”, “tiếng ngỗng nước” gợi sự đổi thay, phôi pha gợi nỗi buồn nhân thế. Cảm hứng muốn “cất bút” viết nên điều gì lớn lao liền dừng lại khi thi nhân nghĩ đến Đào Tiềm – bậc ẩn sĩ nổi tiếng của Trung Hoa – và cảm thấy “thẹn”. Đó không chỉ là sự khiêm nhường mà còn là nỗi đau thời vận: muốn cống hiến nhưng bất lực trước thực tại suy vong của đất nước cuối thế kỉ XIX.

Như vậy, cả hai bài thơ đều khắc họa người ẩn sĩ xem thường danh lợi, hướng về thiên nhiên để giữ trọn khí tiết. Tuy nhiên, hình tượng người ẩn sĩ của Nguyễn Bỉnh Khiêm mang vẻ chủ động, tự tin, ung dung với quan niệm “nhàn” là triết lí sống. Còn người ẩn sĩ trong thơ Nguyễn Khuyến lại mang tâm trạng day dứt, nặng lòng với thời cuộc, dù rời bỏ quan trường nhưng trái tim vẫn đau đáu nỗi lo dân nước.

Có thể thấy, hình tượng người ẩn sĩ trong hai bài thơ không chỉ thể hiện vẻ đẹp nhân cách của các tác giả mà còn phản chiếu hiện thực lịch sử khác nhau. Nguyễn Bỉnh Khiêm chọn nhàn để giữ đạo giữa thời loạn, còn Nguyễn Khuyến tìm về thiên nhiên mà lòng vẫn không nguôi nỗi trăn trở với vận mệnh dân tộc. Cả hai đều để lại dấu ấn sâu sắc về một lối sống thanh cao, giàu chí khí và đầy nhân văn trong văn học dân tộc.

Câu 1. Theo bài viết trên hiện tượng sinh thái là nỗi đau khổ trước những mất mát về sinh thái mà con người đã trải qua hoặc tin rằng sẽ xảy ra trong tương lai do biến đổi khí hậu; nó có thể tác động sâu sắc đến tâm lí giống như khi con người mất đi người thân.

Câu 2. Bài viết trên trình bày thông tin theo trình tự diễn dịch kết hợp nêu – phân tích – minh họa: Giới thiệu khái niệm → giải thích → đưa dẫn chứng cụ thể → mở rộng ảnh hưởng → nêu cảnh báo.

Câu 3. Tác giả đã sử dụng những bằng chứng để cung cấp thông tin cho người đọc là

+ Nguồn khoa học: Khái niệm của Ashlee Cunsolo và Neville R. Ellis (2018).

+ Dẫn chứng thực tiễn: Người Inuit (Canada), nông dân Australia, các tộc người bản địa ở Brazil.

+Số liệu khảo sát: Cuộc thăm dò ở 10 quốc gia do Caroline Hickman và cộng sự thực hiện (2021).

Câu 4. Em có nhận xét về cách tiếp cận vấn đề biến đổi khí hậu của tác giả trong văn bản là tác giả tiếp cận vấn đề biến đổi khí hậu từ khía cạnh tâm lí – tinh thần của con người, nhấn mạnh những tổn thất vô hình nhưng sâu sắc mà môi trường bị hủy hoại gây ra

Câu 5. Thông điệp sâu sắc nhất mà em nhận được từ bài viết trên là biến đổi khí hậu không chỉ tàn phá môi trường mà còn đe dọa sự tồn tại văn hóa, bản sắc và sức khỏe tinh thần của con người

câu 1

bài làm

Bài thơ Ca sợi chỉ của Hồ Chí Minh là một ẩn dụ sâu sắc về sức mạnh của sự đoàn kết. Nhân vật trữ tình là một sợi chỉ vốn nhỏ bé, mỏng manh, yếu ớt, dễ đứt khi đứng riêng lẻ, tượng trưng cho từng cá nhân đơn lẻ trong xã hội. Tuy nhiên, khi nhiều sợi chỉ kết hợp thành “tấm vải mỹ miều”, chúng trở nên bền chắc, khó phá vỡ, tượng trưng cho sức mạnh của cộng đồng khi mọi người biết đồng lòng, gắn bó. Tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa khi sợi chỉ biết “họp nhau” và dệt nên vải, cùng với phép ẩn dụ, phóng đại để nhấn mạnh sức mạnh tiềm ẩn trong sự đoàn kết. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình làng nghĩa xóm, mà còn gửi gắm thông điệp cách mạng: mỗi người, dù nhỏ bé, khi chung sức cùng đồng bào, sẽ tạo nên sức mạnh to lớn, không gì có thể khuất phục. Thông điệp này khẳng định giá trị của tinh thần đoàn kết và trách nhiệm mỗi cá nhân trong tập thể, trở thành bài học ý nghĩa cho mọi thế hệ.

câu 2

bài làm

“Một cây không làm nên non,

Ba cây chụm lại thành núi cao”.

Thực tế chứng minh, sức mạnh của ba cây chụm lại có thể tạo ra những đồi núi ấn tượng. Một cọng rơm không thể tạo ra ngọn lửa, nhưng một bó rơm có thể trở thành ngọn đuốc trong đêm tối. Câu chuyện về bó đũa mà cha dạy con vẫn giữ nguyên giá trị ngày nay như một lời nhắc nhở rằng chúng ta cần phải đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau để có thể đối mặt với những thách thức lớn. Điều này cũng là truyền thống mà ông bố, bà mẹ đã truyền đạt cho con cái về tình yêu thương, lòng nhân ái và đặc biệt là tinh thần đoàn kết, gắn bó.

Đoàn kết là gì? Đoàn kết là khi những cá nhân khác nhau hợp sức với nhau, đặt lợi ích của cộng đồng trên lợi ích cá nhân, tạo ra một sức mạnh vững mạnh cho cả tập thể và từ đó cho bản thân. Đoàn kết tồn tại ở khắp mọi nơi, trong gia đình với sự hiểu biết, tôn trọng và chia sẻ khó khăn, trong trường học, nơi mà mọi người hỗ trợ lẫn nhau để đạt được tiến bộ, hợp sức để cùng đi lên; trong xã hội, khi mọi người đoàn kết ủng hộ nhau, chung tay giúp đỡ những người cần trợ giúp, tổ chức các sự kiện như Hội khỏe Phù Đổng, Olympic để tạo ra không khí đoàn kết mạnh mẽ…

Đoàn kết là yếu tố chính để đạt được thành công; sống mà luôn tách rời khỏi tập thể, tự mình một mình thì yếu đuối, biết đoàn kết sẽ tạo ra sức mạnh to lớn. Tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam được thể hiện qua hàng ngàn năm lịch sử xây dựng và bảo vệ đất nước. Từ thời Hùng Vương đến hàng nghìn năm chống lại kẻ thù phương Bắc, những cuộc khởi nghĩa liên tục để giành lại độc lập tự do, nhân dân ta đã đoàn kết, 'tướng sĩ một lòng phụ tử, hòa nước sông chén rượu ngọt ngào' để cùng nhau tạo nên những chiến tích lớn lao.

Trong hai cuộc chiến tranh giành độc lập chống thực dân, đế quốc, mặc dù đối mặt với nhiều khó khăn, nhưng lúc đó tinh thần đoàn kết, sự hỗ trợ và chung lòng là những sợi dây kết nối tất cả mọi người, mọi tầng lớp với nhau. Mỗi người dân trở thành một chiến sĩ, mỗi làng là một pháo đài. Mọi người không tiếc công, sẵn sàng hỗ trợ vận chuyển lương thực, thực phẩm đến chiến trường, đóng góp vật dụng để làm đường cho xe quân sự, tích cực tham gia các phong trào như áo ấm tặng chiến sĩ, hũ gạo nuôi quân… để đạt được những chiến thắng vĩ đại, khiến cả thế giới phải trầm trồ, kính phục.

Trong cuộc sống hiện đại, các hoạt động đoàn kết và hỗ trợ xã hội diễn ra tự nguyện và tích cực ở khắp mọi nơi. Khi 'khúc ruột miền Trung' chịu đựng trong cảnh tang thương do bão lụt năm 2010, mọi người trên khắp đất nước đồng lòng quyên góp, ủng hộ, chia sẻ và động viên. Nhiều tổ chức và cá nhân đã thành lập các quỹ như Vì người nghèo, Vì trẻ em chịu ảnh hưởng từ chất độc màu da cam, Trái tim cho em… để giúp đỡ những người gặp khó khăn, trẻ em nghèo và bị ảnh hưởng bởi chất độc màu da cam từ chiến tranh. Mỗi chương trình không chỉ mang lại giá trị về mặt vật chất mà còn chứa đựng ý nghĩa lớn lao, từ tâm huyết và sự chia sẻ của mọi người đối với từng số phận, từng đứa trẻ mang theo căn bệnh tim bẩm sinh, từng đứa trẻ nhiễm chất độc màu da cam do chiến tranh gây ra. Mỗi hành động đều thể hiện tinh thần đoàn kết, sẻ chia và lòng yêu thương của cả nước đối với những người gặp khó khăn.

Khi tất cả cùng đồng lòng để đạt được mục tiêu chung, chúng ta sẽ tạo ra một sức mạnh lớn, cao quý. Điều này giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, thách thức mà nếu chỉ một mình sẽ khó có thể vượt qua. Sống đoàn kết không chỉ giúp chúng ta xây dựng các mối quan hệ xã hội tích cực, mà còn làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa và đáng sống hơn. Không chỉ thế, chúng ta còn được mọi người xung quanh yêu thương, tôn trọng và chúng ta trở thành một phần quan trọng của cộng đồng. Đoàn kết quan trọng nhưng nhiều người vẫn chưa thực sự hiểu rõ về ý nghĩa thực sự của nó. Có những người lợi dụng tinh thần đoàn kết không để tạo ra sức mạnh, giúp đỡ lẫn nhau mà để tạo ra sự chia rẽ, ganh đua, che giấu lẫn nhau các điểm yếu, hỗ trợ lẫn nhau trong những hành vi tiêu cực. Trong trường học hiện nay, nhiều nhóm học sinh phân chia thành phe phái, loại trừ các bạn khác để làm suy giảm tinh thần đoàn kết trong lớp học. Có những người chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân mà không để ý đến tập thể lớp. Điều này là do lòng đố kỵ, ganh đua, tính ích kỷ cá nhân, gây ảnh hưởng xấu đến toàn bộ cộng đồng. Những hành vi đó đáng lên án.

Rõ ràng rằng, tinh thần đoàn kết là một thước đo cho phẩm chất đạo đức của từng người và đóng vai trò quan trọng trong quá trình hình thành, rèn luyện và hoàn thiện nhân cách. Hiểu được điều này, mỗi cá nhân chúng ta hãy hiểu và thực hành tinh thần đoàn kết, quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau để cùng phát triển; anh em trong gia đình hãy luôn thể hiện tình yêu thương và sẵn sàng chia sẻ những khó khăn với nhau; trong xã hội, hãy tích cực tham gia các hoạt động giúp đỡ những người gặp khó khăn như thiên tai lụt lội, người nghèo, người già cô đơn hoặc khuyết tật... Hãy nhớ 'Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết' để tiến tới 'Thành công, thành công, đại thành công'.

câu 1 phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong bài thơ là biểu cẩm

câu 2 nhân vật''tôi'' trong bài thơ đã trở thành sợi chỉ từ vật bông

câu 3 biện pháp tu từ - Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ là ẩn dụ và so sánh.

- Phân tích:

+ Làm cho bài thơ trở nên sinh động hơn, gợi sức gợi cảm

+ So sánh tấm vải với lụa và da để nhấn mạnh sự bền chắc của đoàn kết.

+ “Dệt nên tấm vải mỹ miều” là ẩn dụ cho một tập thể gắn kết và vững mạnh.

câu 4

sợi chỉ cho những đặc tính

+ Yếu, dễ đứt, dễ rời.

+ Nhưng khi đan vào thì lại rất chắc chắn và bền bỉ.

theo em sức mạnh sợi chỉ nằmsự đoàn kết tạo thành một khối vững chắc, giống như sức mạnh của cộng đồng, tập thể khi cùng nhau chung tay hành động.

câu 5 bài học ý nghĩa nhất là tinh thần đoàn kết chúng ta đoàn kết với những người khác, họ có thể tạo nên sức mạnh phi thường, giúp tập thể phát triển vững mạnh.