Nguyễn Văn Hoàn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Văn Hoàn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 phương thức biểu đạt chính :tự sự

Câu 2 Cảm xúc, thái độ của người viết trong đoạn văn đó là:Sự ám ảnh/say mê và bâng khuâng, cô đơn trước bài thơ.

Câu3Nét khác biệt chính là:Thơ xưa: "Tĩnh vắng mênh mông" gắn với sự thanh thản, an nhiên.

Tràng giang: "Tĩnh vắng mênh mông" lại gợi lên nỗi cô đơn, trống trải đến tuyệt đối và nỗi nhớ nhà thường trực của cái tôi cá nhân.

Câu 4 Tác giả đã phân tích các yếu tố ngôn ngữ sau:

Từ láy: Gợi sự triền miên (điệp điệp, song song, lớp lớp, dợn dợn).

Cặp câu tương xứng, đuổi nhau: Gợi nhịp chảy trôi liên tục.

Cụm từ chỉ sự nối dài, liên tục (hàng nối hàng, tiếp bãi vàng).

Câu5 Đặc điểm em ấn tượng nhất là sự hòa quyện giữa vẻ đẹp cổ điển và tinh thần cô đơn hiện đại.

Vì Sự kết hợp này tạo nên một bài thơ vừa thâm trầm, u hoài (cổ điển qua thi liệu sông nước, hoàng hôn) vừa sâu sắc, rợn ngợp (hiện đại qua cảm thức vũ trụ và cái tôi cô đơn, lạc lõng). Đặc biệt là việc thể hiện nỗi buồn "sầu vũ trụ" độc đáo.