Nguyễn Thị Ngọc Xuân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Một lời độc thoại trong văn bản: "Không, họ không thể bắt tội mình vì đã đúc ra tiền: mình là vua cơ mà!"
Câu 2.
Vua Lia nhận ra bản chất của hai cô con gái và sự ảo tưởng về quyền phép vạn năng của bản thân khi ông bị hai cô con gái phản bội, đẩy ra khỏi nhà trong một đêm giông bão, và ông hóa điên.
Câu 3.
Lời thoại của vua Lia có đặc điểm là ngôn ngữ rời rạc, không logic, thể hiện sự điên loạn, ảo tưởng của vua Lia.
Câu 4.
Các chỉ dẫn sân khấu trong văn bản:
- "(Lia ra, đeo quấn rất ngộ nghĩnh những hoa đồng cỏ nội.)"
- "(nói riêng)"
- "(Lia vùng chạy, bọn gia nhân đuổi theo.)"
*Tác dụng
+. giúp người đọc hình dung được hành động, cử chỉ, và tình huống của nhân vật,
+tạo nên một bức tranh sinh động về vở kịch.
+ ngoài ra mang đén một âm điệu hoà tan.
Câu 5.
Phần tóm tắt vở kịch và văn bản cho thấy bức tranh hiện thực đời sống là một thế giới đầy đau khổ, bất công, và sự phản bội. Vua Lia, một người quyền lực, bị phản bội bởi con gái mình, và cuối cùng ông hóa điên. Bá tước Glô-xtơ bị con trai phản bội, và bị móc mắt. Cor-đê-li-a bị giết hại một cách tàn nhẫn. Tất cả đều thể hiện sự tàn khốc và bất công của cuộc sống.
Truyện cổ tích "Thạch Sanh" là một tác phẩm đặc sắc của văn học dân gian Việt Nam, nổi bật với cả nội dung sâu sắc và nghệ thuật kể chuyện độc đáo
câu chuyện ca ngợi phẩm chất cao đẹp của người anh hùng dân gian, đại diện cho cái thiện, sự dũng cảm, trung thực và lòng nhân hậu. Thạch Sanh, một chàng trai mồ côi, nghèo khổ nhưng tài giỏi, luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác và chiến đấu chống lại cái ác (chằn tinh, đại bàng). Đối lập với Thạch Sanh là Lý Thông, kẻ đại diện cho cái ác, sự tham lam, xảo trá, vong ân bội nghĩa, cuối cùng phải nhận sự trừng phạt thích đáng. Truyện thể hiện niềm tin mãnh liệt của nhân dân về công lý xã hội, đạo đức truyền thống: "Ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác", đồng thời phản ánh ước mơ về một cuộc sống hòa bình, hạnh phúc. Tác phẩm sử dụng thành công các mô típ và yếu tố kỳ ảo đặc trưng của truyện cổ tích. Việc xây dựng hai tuyến nhân vật chính diện (Thạch Sanh) và phản diện (Lý Thông) đối lập gay gắt, từ hành động đến tính cách, làm nổi bật chủ đề tư tưởng. Các chi tiết hoang đường, kỳ ảo như Thạch Sanh được Ngọc Hoàng phái xuống, cây đàn thần biết nói, niêu cơm thần không bao giờ hết, vừa tạo sự hấp dẫn cho câu chuyện, vừa mang ý nghĩa tượng trưng sâu sắc, thể hiện sức mạnh phi thường và lòng nhân ái của nhân vật chính.Câu 2 :
Khi xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu của con người cũng ngày càng gia tăng. Và hình như cách sống của con người cũng ngày càng nhanh hơn, hối hả hơn, không còn thong dong, chậm rãi nữa.
Họ sống cho cuộc sống của mình, sống vội, ăn vội, yêu thương vội. Bởi vậy câu nói “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn” đặt trong hiện tại cuộc sống rất phù hợp.Đất nước đang phát triển toàn diện trên mọi mặt khiến cho nhịp sống của con người cũng bị cuốn vào vòng quanh đó. Sự gia tăng chóng mặt của các nhu cầu khiến cho việc con người không thể sống chậm, không thể bước đi thong thả được là điều mà chúng ta vẫn thấy hằng ngày.Mỗi buổi sáng ra đường, thấy những chiếc xe lao nhanh vun vút, không ai đợi ai, không ai chào hỏi ai. Kể cả là hàng xóm của nhau thì dường như câu chào cũng trở nên dư thừa và không cần thiết. Dần dà nó trở thành thói quen không tốt, khiến cho nhiều người trở nên xa cách nhau, không còn quan tâm đến sự tồn tại của nhau nữa.Cuộc sống trôi đi vội vàng, chúng ta đã quên mất xung quanh mình còn ai, còn những người cần được quan tâm và chia sẻ. Chiều nay, bạn đi vội vàng qua một con hẻm nhỏ. Có một cụ già và một bé gái đang đứng run run ở một góc và chìa cái non tơi rách ra. Bạn chỉ kịp liếc vội, rồi đi, không làm gì hết. Có lẽ bạn nghĩ rằng mình đang vội, không dừng lại để cho họ vài ba đồng bạc lẻ. Nhưng bạn có biết rằng chỉ cần dừng xe, mỉm cười và cho họ một cái gì đó, có thể không phải là tiền, là chiếc bánh mỳ họ cũng thấy ấm lòng và bạn cũng thấy ấm lòng. Nhưng vì bạn sống nhanh quá, vội quá nên bạn đã để yêu thương bỏ ngỏ ở đằng sau.Khi chúng ta sống chậm lại một chút, thì suy nghĩ chúng ta sẽ khác đi. Xung quanh mình còn rất nhiều người cần phải quan tâm, cần phải sẻ chia. Nhưng nếu sống vội vàng thì chúng ta không thể yêu thương được người khác như chúng ta muốn.Bởi vậy để có thể nghĩ cho bản thân và cho người khác thì sống chậm là cách bạn có thể làm được điều đó. Hằng ngày chúng ta vẫn vội vàng đi làm, đi học, tất tả ngược xuôi với công việc. Thời gian mà chúng ta giành cho nhau rất ít ỏi, thậm chí là không có, rồi dẫn đến quên lãng. Khi chậm lại, dù chỉ là một chút, chúng ta cũng đã có thể hiểu được rằng mình cần làm gì, nên làm gì, quan tâm những ai để cuộc sống này tốt đẹp hơn.Khi nghĩ được khác đi, nghĩ cho người khác nữa thì chắc chắn rằng tình yêu thương cũng sẽ lớn dần hơn. Có thể những ngày chúng ta sống vội, sống nhanh chúng ta ngay cả việc quan tâm đến bản thân mình cũng không có thì quan tâm đến người khác còn xa vời quá.Yêu thương nhiều hơn có nghĩa là dành tình yêu cho mọi người xung quanh, quan tâm họ một chút, có thể chỉ là mỉm cười với nhau thì cuộc sống cũng trở nên tốt đẹp. Chiều nay, bạn đi chợ về, gặp một bà cụ bị đánh rơi ví, thấy bà loay hoay. Có thể bạn đến bên cạnh, mua giúp bà một mớ rau hay gì đó. Cả hai nhìn nhau cười và ấm áp. Như thế bạn sẽ thấy rằng cuộc sống này nhiều ý nghĩa lắm.Ngược lại nếu bạn cứ sống vội, sống nhanh, không yêu thương những người xung quanh thì bạn sẽ trở thành người ích kỷ, sống chỉ vì bản thân mình.Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu chúng ta sống chậm lại, nghĩ khác đi và yêu thương nhiều hơn. Trân trọng những khoảnh khắc khi ở bên nhau bắt nguồn từ suy nghĩ đó.
Câu 1:
Thể thơ của văn bản là thơ lục bát (6-8).
Câu 2 :
Văn bản sử dụng các phương thức biểu đạt:
- Tự sự (kể chuyện Thạch Sanh và Lý Thông)
- Miêu tả (miêu tả cảnh, tình huống, nhân vật)
- Biểu cảm (thể hiện cảm xúc, thái độ của tác giả)
Câu 3:
Tóm tắt:
- Thạch Sanh giết Chằn tinh, cứu công chúa.
- Lý Thông cướp công, hãm hại Thạch Sanh.
- Thạch Sanh bị oan, bị giam vào ngục.
- Tiếng đàn của Thạch Sanh giúp công chúa nhớ lại, giải oan cho Thạch Sanh.
- Thạch Sanh được minh oan, cưới công chúa, trừng phạt Lý Thông.
—Văn bản thuộc mô hình cốt truyện "thiện thắng ác bại".
Câu 4:
– Chi tiết kì ảo: Tiếng đàn của Thạch Sanh giúp công chúa nhớ lại, giải oan cho Thạch Sanh.
- Tác dụng:
- Thể hiện sức mạnh của thiện (Thạch Sanh).
- Tạo nên sự công bằng, trừng phạt ác (Lý Thông).
- Tăng tính hấp dẫn, thú vị cho truyện.
Câu 5 :
-* Giống:
- Cả hai văn bản đều kể về cuộc đời Thạch Sanh, sự thiện lương của Thạch Sanh và sự trừng phạt Lý Thông.
- Đều thuộc mô hình cốt truyện "thiện thắng ác bại".
–* Khác:
- Văn bản thơ lục bát tập trung vào việc kể chuyện, miêu tả tình huống, cảm xúc.
- Truyện cổ tích Thạch Sanh có thêm nhiều chi tiết, sự kiện, nhân vật khác.
- Văn bản thơ lục bát có tính biểu cảm, trữ tình hơn.
Câu 1 :
Phóng sự, khác với các thể loại văn học khác, luôn hướng đến sự phản ánh chân thực, khách quan về hiện thực đời sống. Trong tác phẩm "Một thoáng chèo quê tôi" của Vũ Hữu Sự, đặc điểm này được thể hiện rõ nét qua việc tác giả miêu tả chi tiết, tỉ mỉ không gian, thời gian và con người trong lễ hội chèo. Từ khung cảnh làng quê náo nhiệt, rộn ràng đến hình ảnh những người dân say mê với trò chơi dân gian, tất cả đều được khắc họa sống động, chân thực, khiến người đọc như được sống cùng không khí lễ hội.Vũ Hữu Sự không chỉ dừng lại ở việc ghi chép lại những gì diễn ra mà còn đi sâu phân tích, bình luận về ý nghĩa văn hóa, xã hội của lễ hội chèo. Ông không chỉ đơn thuần miêu tả các động tác, lời ca trong vở chèo mà còn nhấn mạnh vào giá trị tinh thần, sự gắn kết cộng đồng mà nó mang lại. Qua ngòi bút tài hoa, tác giả đã làm sống dậy một nét đẹp văn hóa truyền thống, khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào về bản sắc dân tộc.Sự kết hợp giữa miêu tả chân thực và phân tích sâu sắc đã tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt cho tác phẩm. "Một thoáng chèo quê tôi" không chỉ là một bài phóng sự ghi chép đơn thuần mà còn là một bức tranh sinh động về đời sống văn hóa Việt Nam, góp phần lưu giữ và phát huy những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Đó chính là thành công của tác giả trong việc thể hiện đặc điểm hiện thực và chân thực của thể loại phóng sự.
Câu2
Sophia Loẻn đã từng nói rằng: “Vượt lên phía trước là công việc đòi hỏi lòng tin tưởng khát khao vào bản thân. Đó là vì sao vài người tài năng tầm thường nhưng có chí tiến thủ lớn lao lại đi xa hơn nhiều những người với tài năng vượt trội hơn hẳn”. câu nói đã khẳng định giá trị của bản thân không phải do thiên bẩm, hay người khác định lượng mà chính sự kiên cường, bền bỉ của mỗi chúng ta quyết định.
Hiểu một cách đơn giản, giá trị bản thân là những yếu tố, năng lực vốn có trong mỗi người tạo nên một thành quả nào đó. Giá trị bản thân không phân lớn nhỏ, ít nhiều mà nó để khẳng định cốt cách của chính mình với cuộc đời. Vì sao giá trị của mỗi người lại do chính chúng ta quyết định? Mỗi chúng ta sinh chưa, chưa ai định sẵn một giá trị, chúng ta sinh ra đều giống nhau. Bạn đừng nghĩ rằng mình sinh ra trong một gia đình giàu có, gia thế hiển hách thì khi ấy giá trị của bạn đã được định lượng. Cùng đừng nghĩ khi bạn sinh ra trong một gia đình nghèo khó thì vĩnh viễn bạn sẽ không có giá trị. Đó đều là những suy nghĩ sai lầm. Bởi vốn sinh ra bạn chưa xác lập giá trị, mà giá trị của mỗi người được xác lập qua thời gian, qua trải nghiệm, qua nỗ lực và cố gắng.Mỗi chúng ta ai chẳng có khuyết điểm chẳng có lỗi lầm. Bạn có thể không xinh đẹp, không thông minh, không giỏi giang,… nhưng bạn lại có tấm lòng đôn hậu, lại có trái tim nồng nhiệt, sẵn sang giúp đỡ mọi ngươi. Đó chính là giá trị của bạn. Nếu bạn giỏi giang, thành đạt, lại đem những điều mình làm được phục vụ cho cộng đồng, xã hội, ấy chính là giá trị của bạn. Giá trị của bạn không phân biệt nhỏ bé, hay to lớn, chỉ cần nó do bạn tạo ra, làm cho tâm bạn hạnh phúc, thanh thản, làm cho người khác có cuộc sống tốt hơn. Đó chính là giá trị lớn nhất của mỗi con người. Khi chúng ta hiểu được ưu điểm, nhược điểm của bản thân, biết chế ngự, khắc phục những nhược điểm, phát huy những ưu điểm, điều đó cũng khiến cho chúng ta thêm phần tự tin vào chính mình. Chỉ khi bạn tin vào chính mình, tin vào những điều mình làm thì khi ấy bản thân mới thực sự có giá trị.Trong cuộc sống, khi trưởng thành, khao khát khẳng định giá trị bản thân ngày càng mãnh liệt hơn. Bởi khi khẳng định được mình chính là lúc bạn là người có vị thế, chỗ đứng trong xã hội. Và trên hành trình tìm kiến câu trả lời về giá trị bản thân chúng ta sẽ có vô vàn câu hỏi đặt ra: giá trị bản thân là gì? Làm thế nào để khẳng định giá trị bản thân? Làm thế nào để mọi người tôn trọng?... mỗi người sẽ có những cách thức khác nhau để khẳng định mình. Có thể là học tập thật giỏi, mang tài năng để thi cử, để phục vụ đất nước. Có người lại đem tấm lòng của mình để giúp đỡ mọi người. Có rất nhiều cách khác nhau để khẳng định giá trị của mình.Nhưng chúng ta cũng cần thấy rằng không nên tự tin thái quá về chính mình. Có rất nhiều người rơi vào thói tự tin thái quá vào bản thân. Luôn cho rằng mọi việc mình là là đúng, mọi quyết định mình đưa ra là chính xác mà không tham khảo những ý kiến của người khác. Bởi quá tự tin vào mình, luôn cho rằng mình đứng trên đỉnh vinh quang, nên họ sẽ có những nhận thức sai lầm về những người xung quanh, đánh giá thấp năng lực của họ, không thích kết hợp làm việc với người khác. Ngược lại một số người lại quá tự ti với mình, luôn cho rằng bản thân mình kém cỏi nên chưa bao giờ dám làm, dám nghĩ bất cứ điều gì. Cuộc sống của họ trở nên thụ động, mặc kệ sự sắp đặt của người khác cho số phận của chính mình. Bản thân mỗi người là một giá trị, sự e dè, sợ hãi, hay tự tin thái quá chỉ khiến cho giá trị của bản thân bị hạ thấp. Giá trị của mỗi con người không nằm ở việc bạn được sinh ra ở đâu, do ai sinh ra, mà là ở chính các bạn. Nếu ta không ngừng nỗ lực chăm chỉ, kiên trì dù không quá thông minh, nhưng chắc chắn cũng sẽ đạt được ước nguyện. Dù bạn còn nhiều khuyết điểm, đôi khi còn phạm sai lầm nhưng chỉ cần bạn nhận ra khuyết điểm và sửa chữa lỗi lầm sẽ giúp bản thân mình có giá trị. Giá trị thực sự của bản thân là không ngừng nỗ lực, cố gắng, kiên gan. Giá trị của chúng ta do chính chúng ta tạo nên, không có muộn, không có sớm, chỉ có bắt đầu và không bao giờ kết thúc. Giá trị của mỗi người đôi khi không được bộc lộ, bởi vậy khi nhìn nhận đánh giá bất cứ ai cũng càn có cái nhìn sâu sắc, toàn diện.
Hiểu được giá trị của mình, những sai lầm, khuyết thiếu sẽ giúp chúng ta không ngừng nỗ lực cố gắn. Đừng quá tự kiêu, cũng đừng quá tự ti, hãy tự tin bộc lộ cá tính của chính mình, nhưng cũng phải biết lắng nghê và thấu hiểu những người xung quanh. Hãy sống một cuộc đời đầy bản, đầy yêu thương và vị tha.
Câu 1: Người kể trong văn bản là nhân vật "tôi", tức là người em trong truyện, đang kể lại trải nghiệm của mình khi bị bắt làm phu chèo thuyền vượt biển ở cõi âm.
Câu 2. Hình ảnh “biển” hiện ra trong văn bản có đặc điểm là :
+> Hình ảnh "biển" trong văn bản mang đặc điểm dữ dội, nguy hiểm, đầy thách thức. Biển được miêu tả với các rạn nước hung dữ, sóng gió, bão tố, và những nguy hiểm như quỷ dữ, nước xoáy, nước thét gào. Biển là một thử thách lớn mà người phu chèo thuyền phải vượt qua.
Câu 3. Chủ đề của văn bản là phản ánh cuộc đời khổ cực, đầy thử thách của người lao động nghèo (đại diện là người em) khi phải đối mặt với những bất công, oan ức và những khó khăn trong cuộc sống.
Câu 4: Các rán nước trong văn bản là biểu tượng cho những khó khăn, thử thách, và nguy hiểm mà người lao động (người em) phải trải qua trong cuộc đời, đặc biệt là khi đối mặt với những áp bức, bất công.
Câu 5 :
- Những âm thanh được thể hiện trong đoạn thơ là:
+ "nước sôi gầm réo": tiếng nước dữ dội, như đang gầm thét, tạo cảm giác nguy hiểm, đáng sợ.
+ "Biển ơi, đừng giết tôi,/ Nước hỡi, đừng lôi lấy thuyền": tiếng kêu cứu, van xin, thể hiện sự sợ hãi, lo lắng của người phu chèo thuyền.
- những am thanh ấy gợi cho e cảm xúc lo âu , sợ hãi và sự mong đc bình an , thoát khỏi nguy hiểm .
Câu 1: Người kể trong văn bản là nhân vật "tôi", tức là người em trong truyện, đang kể lại trải nghiệm của mình khi bị bắt làm phu chèo thuyền vượt biển ở cõi âm.
Câu 2. Hình ảnh “biển” hiện ra trong văn bản có đặc điểm là :
+> Hình ảnh "biển" trong văn bản mang đặc điểm dữ dội, nguy hiểm, đầy thách thức. Biển được miêu tả với các rạn nước hung dữ, sóng gió, bão tố, và những nguy hiểm như quỷ dữ, nước xoáy, nước thét gào. Biển là một thử thách lớn mà người phu chèo thuyền phải vượt qua.
Câu 3. Chủ đề của văn bản là phản ánh cuộc đời khổ cực, đầy thử thách của người lao động nghèo (đại diện là người em) khi phải đối mặt với những bất công, oan ức và những khó khăn trong cuộc sống.
Câu 4: Các rán nước trong văn bản là biểu tượng cho những khó khăn, thử thách, và nguy hiểm mà người lao động (người em) phải trải qua trong cuộc đời, đặc biệt là khi đối mặt với những áp bức, bất công.
Câu 5 :
- Những âm thanh được thể hiện trong đoạn thơ là:
+ "nước sôi gầm réo": tiếng nước dữ dội, như đang gầm thét, tạo cảm giác nguy hiểm, đáng sợ.
+ "Biển ơi, đừng giết tôi,/ Nước hỡi, đừng lôi lấy thuyền": tiếng kêu cứu, van xin, thể hiện sự sợ hãi, lo lắng của người phu chèo thuyền.
- những am thanh ấy gợi cho e cảm xúc lo âu , sợ hãi và sự mong đc bình an , thoát khỏi nguy hiểm .
tính hằng số cân bằng (Kc) của phản ứng là :
Kc = [SO3]^2 / ([SO2]^2 * [O2])
- [SO3] = 0,3 mol / 1 lít = 0,3 M
- [SO2] = (0,4 - 0,3) mol / 1 lít = 0,1 M (vì 0,3 mol SO2 đã phản ứng)
- [O2] = (0,6 - 0,3/2) mol / 1 lít = 0,45 M (vì 0,15 mol O2 đã phản ứng)
Thay giá trị vào công thức Kc:
Kc = (0,3)^2 / ((0,1)^2 * 0,45)
= 0,09 / (0,01 * 0,45)
= 0,09 / 0,0045
= 20
Vậy hằng số cân bằng phản ứng
là 20
tính hằng số cân bằng (Kc) của phản ứng là :
Kc = [SO3]^2 / ([SO2]^2 * [O2])
- [SO3] = 0,3 mol / 1 lít = 0,3 M
- [SO2] = (0,4 - 0,3) mol / 1 lít = 0,1 M (vì 0,3 mol SO2 đã phản ứng)
- [O2] = (0,6 - 0,3/2) mol / 1 lít = 0,45 M (vì 0,15 mol O2 đã phản ứng)
Thay giá trị vào công thức Kc:
Kc = (0,3)^2 / ((0,1)^2 * 0,45)
= 0,09 / (0,01 * 0,45)
= 0,09 / 0,0045
= 20
Vậy hằng số cân bằng phản ứng
là 20
tính hằng số cân bằng (Kc) của phản ứng là :
Kc = [SO3]^2 / ([SO2]^2 * [O2])
- [SO3] = 0,3 mol / 1 lít = 0,3 M
- [SO2] = (0,4 - 0,3) mol / 1 lít = 0,1 M (vì 0,3 mol SO2 đã phản ứng)
- [O2] = (0,6 - 0,3/2) mol / 1 lít = 0,45 M (vì 0,15 mol O2 đã phản ứng)
Thay giá trị vào công thức Kc:
Kc = (0,3)^2 / ((0,1)^2 * 0,45)
= 0,09 / (0,01 * 0,45)
= 0,09 / 0,0045
= 20
Vậy hằng số cân bằng phản ứng
là 20
Câu 1:
Hòa trong bức tranh thơ mộng của đại thi hào Nguyễn Du, hình ảnh "Hoa chanh nở giữa vườn chanh" không chỉ là một nét chấm phá tinh tế mà còn là một ẩn dụ nghệ thuật sâu sắc, mang nhiều tầng nghĩa giá trị trong đoạn trích "Kiều ở lầu Ngưng Bích".Trước hết, về mặt miêu tả, câu thơ mang vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi của làng quê Việt Nam. Vườn chanh là một hình ảnh đời thường, thân thuộc, gợi lên không gian yên bình, trong lành, đối lập với sự xô bồ, khắc nghiệt của cuộc sống lưu lạc mà Thúy Kiều đang phải đối mặt. Màu trắng tinh khiết của hoa chanh nở rộ giữa sắc xanh mướt mát của lá, tạo nên một khung cảnh hài hòa, đầy sức sống, xoa dịu phần nào tâm hồn đang chất chứa đầy nỗi niềm của nàng Kiều.Tuy nhiên, giá trị thực sự của hình ảnh này nằm ở tầng nghĩa biểu tượng và nghệ thuật tả cảnh ngụ tình. Hình ảnh hoa chanh "nở" giữa "vườn chanh" gợi lên một sự lặp lại, một sự đơn điệu đến mức nhàm chán, tù túng. Nó tượng trưng cho cuộc sống giam cầm, vô vị, không lối thoát của Kiều tại lầu Ngưng Bích. Nàng bị cô lập, bị kìm hãm trong một không gian hạn chế, mọi thứ xung quanh dường như chỉ lặp đi lặp lại một cách tẻ nhạt. Hoa chanh dù đẹp, dù trong trắng đến đâu, nhưng khi nở rộ trong sự đơn độc, không có sự giao thoa, không có sự biến đổi, cũng trở nên vô nghĩa, không thể mang lại niềm vui hay hy vọng cho người ngắm nhìn.Qua hình ảnh "Hoa chanh nở giữa vườn chanh", Nguyễn Du đã bộc lộ tài năng miêu tả bậc thầy khi sử dụng thi liệu dân gian một cách sáng tạo, vừa vẽ nên một bức tranh thiên nhiên chân thực, vừa gửi gắm nỗi niềm tâm trạng sâu kín của nhân vật. Đó là sự thương cảm của đại thi hào trước số phận bi kịch của người phụ nữ trong xã hội phong kiến, bị tước đoạt quyền sống, quyền tự do và hạnh phúc, phải chịu đựng một cuộc đời tù túng, vô vọng.
Câu 2 :
Trong bối cảnh xã hội phát triển, chúng ta không chỉ quan tâm đến vấn đề kinh tế mà còn dành sự chú ý đặc biệt cho môi trường khí hậu. Trên khắp thế giới, biến đổi khí hậu trở thành mối quan tâm hàng đầu khi ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của chúng ta.
Biến đổi khí hậu của Trái Đất là sự thay đổi trong hệ thống khí hậu, do cả yếu tố tự nhiên và tác động nhân tạo trong một khoảng thời gian cụ thể. Nó bao gồm sự nóng lên của trái đất, tăng mực nước biển do tan băng, thay đổi cường độ của quá trình hoàn lưu khí quyển, và chu trình tuần hoàn nước trong tự nhiên, cũng như các hiện tượng như nóng lên toàn cầu, hiệu ứng nhà kính,...Những thách thức của biến đổi khí hậu không còn xa lạ khi chúng ta thường xuyên nghe về tăng nhiệt độ trung bình ở nhiều quốc gia. Các hiện tượng kỳ lạ xuất hiện, như tuyết rơi ở sa mạc hoặc nhiệt độ lên đến gần 60 độ C. Số liệu thống kê cho thấy cơn bão ở biển Đông có chiều hướng gia tăng, mùa bão kéo dài và quỹ đạo của bão trở nên không dự đoán được. Trong khi ở Mỹ, lũ lụt kinh hoàng gây thiệt hại lớn và ảnh hưởng đến kinh tế quốc dân.Đằng sau biến đổi khí hậu là sự giải thích cho nhiều hiện tượng này. Một phần nhỏ là do sự biến đổi tự nhiên, nhưng phần lớn là do con người. Dân số gia tăng, nhu cầu về nhà ở và thực phẩm tăng cao, cùng với việc khai thác gỗ một cách không kiểm soát và đốn hạ rừng quý hiếm. Các nhà máy và xí nghiệp đang xả thải nước chưa qua xử lý trực tiếp vào biển, gây ô nhiễm nặng như vụ xả thải của xí nghiệp Formosa ở Hà Tĩnh, Việt Nam. Khói bụi từ xe máy và công nghiệp gây ô nhiễm không khí, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe con người. Con người chính là nguyên nhân chủ yếu của biến đổi khí hậu.Biến đổi khí hậu mang lại nhiều hậu quả tiêu cực, từ lụt lội và mất mát rừng, đến sự suy giảm đa dạng sinh học và nhiều loại cây quý hiếm đang trên bờ vực tuyệt chủng. Đối diện với những thách thức này, chúng ta cần có biện pháp ngăn chặn. Mỗi người cần thức tỉnh và đóng góp vào việc bảo vệ môi trường: giảm rác thải, trồng cây xanh, tham gia các hoạt động bảo vệ môi trường,... Chính phủ cũng cần thực hiện chính sách khai thác có trách nhiệm và kêu gọi sự hợp tác toàn cầu để bảo vệ hành tinh chung của chúng ta.
Trái Đất là ngôi nhà chung của chúng ta, vì vậy, chúng ta phải đoàn kết và hành động để bảo vệ nó khỏi ảnh hưởng tiêu cực của biến đổi khí hậu. Chỉ khi chúng ta đồng lòng, ngôi nhà này mới giữ được vẻ xanh tươi và tồn tại mãi mãi.