Nguyễn Trung Kiên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
→ Nghị luận (kết hợp biểu cảm và bình giảng văn học).
Câu 2.
→ Người viết bộc lộ nỗi bâng khuâng, xao động, cảm giác cô đơn và lạc lõng khi đồng cảm với cảnh tượng trong Tràng giang. Tác giả thấy mình như “cành củi khô”, “cánh chim nhỏ” — những hình ảnh tượng trưng cho sự bé nhỏ và cô độc trước dòng đời rộng lớn.
Câu 3
→ Nếu thơ xưa cảm nhận sự tĩnh lặng bằng tâm thế an nhiên, thanh thản, thì trong Tràng giang, Huy Cận cảm nhận sự tĩnh vắng bằng nỗi cô đơn, buồn bã, trống trải. Không phải sự vắng lặng êm đềm mà là quạnh hiu, hoang sơ đến tuyệt đối, gợi cô độc của con người trước vũ trụ.
Câu 4.
→ Tác giả phân tích:
- Các từ láy: điệp điệp, song song, lớp lớp, dợn dợn…
- Cặp câu đối xứng, tương xứng: “Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp / Con thuyền xuôi mái nước song song”.
- Nhịp câu bị cắt nhỏ, trôi chảy: “Nắng xuống / trời lên / sâu chót vót”.
- Cụm từ chỉ sự nối tiếp: “hàng nối hàng”, “bờ xanh tiếp bãi vàng”…
→ Tất cả tạo nên âm hưởng liên tục, miên man, vô tận, giống như dòng sông chảy từ quá khứ đến hiện tại.
Câu 5.
Em ấn tượng nhất với cảm giác cô đơn của con người giữa không gian rộng lớn mà bài thơ thể hiện. Huy Cận không chỉ miêu tả cảnh sông nước bao la mà còn gửi gắm nỗi buồn nhân thế rất sâu sắc. Cảnh càng rộng, nỗi cô đơn càng thấm thía. Chính điều đó tạo nên vẻ đẹp trầm mặc, cổ điển nhưng vẫn rất hiện đại của Tràng giang, để lại dư âm lâu dài trong lòng người đọc
Câu 1
Trong khổ thơ cuối của bài Tương tư, hình ảnh “giầu” và “cau” trở thành biểu tượng giàu ý nghĩa cho tình yêu đôi lứa thôn quê. Ở làng quê Bắc Bộ, “cau” và “giầu” luôn đi đôi, gắn với tục ăn trầu – biểu hiện cho sự kết duyên bền chặt. Nguyễn Bính mượn “giàn giầu” nhà em và “hàng cau” nhà anh để gợi ra sự gần gũi về không gian nhưng xa cách trong tình cảm. “Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?” vừa là câu hỏi hóm hỉnh, vừa là lời tự thú tình cảm chân thành của chàng trai. Qua hình ảnh mang màu sắc phong tục ấy, nỗi tương tư trở nên trong trẻo, mộc mạc và đậm chất dân gian. Đồng thời, nó khẳng định khát vọng được gắn bó, được “kết trầu cau” trọn vẹn của những người yêu nhau. Nhờ vậy, thơ Nguyễn Bính hiện lên vừa giản dị vừa thấm đượm hương vị quê.
Câu 2
Trái Đất là ngôi nhà chung của toàn nhân loại, nơi nuôi dưỡng sự sống suốt hàng tỷ năm qua. Nhận xét của Leonardo DiCaprio: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó” là một lời nhắc nhở mạnh mẽ và đầy trách nhiệm trong bối cảnh môi trường đang bị tổn thương nghiêm trọng. Ý kiến ấy không chỉ đúng mà còn mang tính cấp thiết đối với mỗi con người hôm nay.
Trước hết, Trái Đất là hành tinh duy nhất hiện nay được chứng minh có thể duy trì sự sống của con người. Từ không khí để thở, nguồn nước, cây xanh, đất đai, cho đến hệ sinh thái phong phú – tất cả đều là những điều kiện quý giá và không thể thay thế. Dù khoa học phát triển, con người vẫn chưa tìm ra nơi nào có thể mang lại sự sống trọn vẹn như Trái Đất. Vì vậy, bảo vệ hành tinh chính là bảo vệ sự tồn tại của chính mình.
Tuy nhiên, Trái Đất hiện đang đối mặt với nhiều nguy cơ: biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường, suy giảm đa dạng sinh học, thiên tai ngày càng cực đoan. Nguyên nhân chủ yếu đến từ hoạt động thiếu ý thức của con người: xả rác bừa bãi, khai thác tài nguyên quá mức, sử dụng nhiên liệu hóa thạch, phá rừng… Những hậu quả như nắng nóng kỷ lục, băng tan, nước biển dâng, lũ lụt và hạn hán đang đe dọa cuộc sống của hàng triệu người. Nếu chúng ta tiếp tục thờ ơ, tương lai của nhân loại sẽ trở nên mờ mịt.
Bảo vệ hành tinh không phải là điều xa vời, mà là trách nhiệm của mỗi cá nhân. Chúng ta có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: không xả rác, tiết kiệm nước và điện, trồng thêm cây, hạn chế sử dụng túi nylon và đồ nhựa dùng một lần. Ở phạm vi lớn hơn, cần thay đổi mô hình phát triển kinh tế theo hướng bền vững, ưu tiên năng lượng sạch, năng lượng tái tạo. Các quốc gia, tổ chức và cộng đồng phải cùng nhau hợp tác để bảo vệ khí hậu và môi trường toàn cầu. Tinh thần trách nhiệm của từng người sẽ tạo nên sức mạnh chung để giữ gìn Trái Đất xanh.
Thông điệp của Leonardo DiCaprio là lời cảnh tỉnh nhưng cũng là lời kêu gọi đầy nhân văn. Trái Đất chỉ có một, và chúng ta không có nơi nào khác để đi. Vì thế, bảo vệ môi trường phải trở thành ý thức tự thân của mỗi con người, đặc biệt là thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai của hành tinh. Hãy hành động ngay hôm nay để Trái Đất mãi là mái nhà an toàn, xanh đẹp và đầy sự sống cho muôn đời sau.
Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2.
Cụm từ diễn tả nỗi nhớ tha thiết, mãnh liệt, tăng dần, lúc nào cũng nhớ, luôn mong ngóng không nguôi.
Câu 3.
“Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông.”
- Biện pháp tu từ: nhân hóa + hoán dụ (lấy “thôn Đoài”, “thôn Đông” chỉ người con trai, con gái).
- Tác dụng:
- Làm cho nỗi nhớ trở nên cụ thể, sinh động như một con người “ngồi nhớ”.
- Tạo giọng thơ mộc mạc, dân dã theo phong cách Nguyễn Bính.
- Gợi tình cảm chân quê, nỗi nhớ da diết nhưng kín đáo của chàng trai.
Câu 4.
“Bao giờ bến mới gặp đò?
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?”
→ Hai câu thơ gợi sự mong mỏi khắc khoải của chàng trai về một cuộc gặp gỡ.
Hình ảnh “bến – đò” mang sắc thái dân gian, diễn tả ước muốn được sum họp.
Hình ảnh “hoa – bướm” vừa đẹp, vừa kín đáo nói về tình yêu lứa đôi.
Toàn câu thơ nhuốm màu chờ đợi, vừa ngọt ngào vừa xót xa.
Câu 5.
Gợi ý đoạn hoàn chỉnh:
Từ nỗi tương tư tha thiết trong bài thơ, em nhận thấy tình yêu là một trong những giá trị quan trọng nhất của cuộc sống. Tình yêu giúp con người trở nên giàu cảm xúc hơn, biết quan tâm, biết chờ đợi và thấu hiểu. Khi yêu, ta thấy cuộc đời ý nghĩa và tươi đẹp hơn, có thêm động lực để sống tốt và hoàn thiện bản thân. Tuy nhiên, tình yêu cũng cần sự chân thành, cảm thông và trân trọng thì mới bền lâu. Bởi vậy, mỗi người hãy nâng niu tình cảm chân thật mình đang có.