Vũ An Thịnh

Giới thiệu về bản thân

nguen duy nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

tí quậy á

bộ truyện tí quậy à

minh béo đúng ko

chủ nước hoa Minh Béo

Mùa hè năm ấy không bắt đầu bằng tiếng ve, mà bắt đầu bằng một quyết định táo bạo của bố mẹ: đưa tôi về sống tại một trang trại cà phê ở vùng Tây Nguyên đầy nắng và gió. Khi chiếc xe khách màu vàng bụi bặm dừng lại bên bìa rừng, tôi bước xuống và cảm nhận ngay cái nắng gắt gao đang mơn man trên da thịt. Không khí ở đây không có mùi khói bụi của đô thị, nó chỉ có mùi của đất đỏ bazan nồng hậu và mùi lá cây bị đốt nóng dưới mặt trời.

Tôi nhìn quanh, bốn bề là những rặng đồi nhấp nhô như những con sóng xanh mướt trải dài đến tận chân trời. Những cây cà phê thấp đậm, lá xanh bóng bẩy, đang kiên cường vươn mình trong cái nóng tháng Sáu. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như lồng ngực mình đang giãn nở để chứa đựng hết sự tự do này. Bước chân tôi dẫm lên lớp đất đỏ mịn màng, thứ đất mà chỉ cần chạm vào là sẽ để lại dấu vết không thể xóa nhòa trên đôi giày trắng.

Ngôi nhà gỗ của ông bà hiện ra dưới tán cây cổ thụ già nua, với mái ngói rêu phong và cánh cửa sơn xanh đã bạc màu theo năm tháng. Ông nội đứng ở hiên nhà, vẫy tay chào tôi với nụ cười hiền hậu làm hằn rõ những nếp nhăn của sự sương gió. Bà nội thì tất tả chạy ra, tay vẫn còn dính chút bột bánh, ôm lấy tôi vào lòng và hít hà như thể tôi là một món quà quý giá từ phương xa gửi tới. Đêm đầu tiên ở đó, tôi nằm nghe tiếng gió rít qua khe cửa gỗ, tiếng côn trùng hòa tấu một bản nhạc không tên của đại ngàn.

PHẦN 2: NHỮNG TRẢI NGHIỆM TRÊN CÁNH ĐỒNG ĐỎ

Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ khi ánh bình minh chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc bao phủ thung lũng. Ông nội đưa cho tôi một chiếc nón lá cũ và một đôi ủng cao su, bảo rằng hôm nay tôi sẽ trở thành một "nông dân thực thụ". Chúng tôi ra vườn khi những giọt sương còn đọng trên mặt lá, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ xíu dưới ánh nắng đầu ngày.

Công việc đầu tiên là nhổ cỏ quanh những gốc cây cà phê non, một công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự kiên nhẫn cực độ. Tôi cúi người, đôi tay lóng ngóng nhổ từng bụi cỏ dại cứng đầu đang tranh giành chất dinh dưỡng của cây. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, rồi chảy dài xuống má, mặn chát và nóng hổi. Tôi cảm nhận được sự mỏi nhừ của đôi vai, sự đau nhức của những khớp ngón tay chưa từng làm việc nặng. Nhưng mỗi khi nhìn lại một hàng cây sạch sẽ, tôi lại thấy một niềm vui nhen nhóm, một kiểu tự hào mà những trò chơi điện tử chưa bao giờ mang lại được.

Đến giữa trưa, khi mặt trời đứng bóng, chúng tôi nghỉ chân dưới bóng mát của một cây đa cổ thụ nằm cạnh con suối nhỏ. Ông nội lấy ra từ chiếc gùi tre những củ khoai lang nướng thơm phức và một bình nước vối mát lạnh. Tôi ăn một cách ngon lành, cảm thấy miếng khoai bùi bùi, ngọt lịm tan chảy trên đầu lưỡi. Tiếng suối chảy róc rách qua những phiến đá cuội, âm thanh ấy thanh khiết đến mức làm dịu đi cái nóng hầm hập xung quanh. Tôi đã dành hàng giờ đồng hồ chỉ để quan sát đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng trong làn nước trong vắt, chúng hồn nhiên và tự do như chính tâm hồn tôi lúc bấy giờ.

PHẦN 3: NHỮNG BUỔI CHIỀU VÀ TÌNH BẠN MỚI

Những buổi chiều ở vùng đất đỏ thường kết thúc bằng một vầng hoàng hôn rực rỡ, khi bầu trời chuyển từ màu vàng cam sang tím thẫm. Đó cũng là lúc tôi gặp gỡ những đứa trẻ trong bản, những người bạn có nước da đen nhẻm nhưng nụ cười trắng muốt và đôi mắt sáng như sao. Chúng tôi cùng nhau chăn bò trên những triền đồi cỏ cháy, nơi gió thổi mạnh đến mức cảm tưởng như có thể nhấc bổng cả đám trẻ lên không trung.

Các bạn dạy tôi cách làm diều từ giấy báo cũ và nan tre, dạy tôi cách lắng nghe tiếng gió để biết khi nào nên thả dây cho diều bay cao nhất. Con diều của tôi, dù hơi rách nát và vụng về, vẫn kiêu hãnh bay vút lên giữa bầu trời bao la, mang theo bao ước mơ thơ ngây. Chúng tôi thi chạy trên những con đường đất bụi mù mịt, tiếng cười giòn giã vang động cả một vùng không gian yên tĩnh. Không có internet, không có tivi, nhưng thế giới của chúng tôi lại rộng lớn vô cùng nhờ trí tưởng tượng và sự gắn kết chân thành.

Có những lần, chúng tôi cùng nhau đi hái những quả sim tím lịm trên đồi, vị chát ngọt của quả rừng bám chặt trên môi và đầu ngón tay. Tôi học được cách nhận biết các loại lá cây, loại nào có thể chữa lành vết thương, loại nào có thể ăn được khi đi rừng. Mỗi câu chuyện mà các bạn kể về những huyền thoại của vùng đất này đều khiến tôi say mê, như thể tôi đang lạc vào một thế giới cổ tích có thật.

PHẦN 4: SỰ TRƯỞNG THÀNH VÀ LỜI CHÀO TẠM BIỆT

Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, và mùa hè cũng dần khép lại khi những cơn mưa đầu mùa đổ xuống. Mưa ở Tây Nguyên dữ dội và nồng nhiệt, nó gột rửa bụi bặm trên những tán lá và biến những con đường đất đỏ thành dòng sông nhỏ mịn màng. Tôi đứng bên hiên nhà, nhìn màn mưa trắng xóa và cảm thấy một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng. Tôi nhận ra mình đã thay đổi rất nhiều sau một mùa hè sống giữa thiên nhiên và những con người bình dị.

Tôi không còn là cậu bé thành phố hay phàn nàn về cái nóng hay sự thiếu thốn tiện nghi. Tôi đã biết trân trọng giá trị của lao động, biết yêu thương những giọt mồ hôi trên lưng áo của ông bà và sự nồng hậu của những người bạn mới. Tôi học được rằng, đôi khi sự im lặng của rừng núi lại chứa đựng nhiều tri thức hơn là những cuốn sách dày cộm. Những trải nghiệm này đã mài giũa tôi, khiến tôi trở nên cứng cáp và biết quan sát cuộc sống bằng một trái tim ấm áp hơn.

Ngày chia tay, bà nội gói cho tôi rất nhiều quà quê, còn ông nội chỉ vỗ vai tôi và dặn: "Gắng học rồi hè sau lại về với ông bà nhé". Tôi bước lên xe, nhìn qua cửa kính thấy những rặng đồi đỏ dần lùi xa, thấy những người bạn nhỏ đứng vẫy tay chào cho đến khi chỉ còn là những chấm nhỏ. Mùa hè năm ấy đã kết thúc, nhưng ngọn lửa rực rỡ của nó sẽ mãi cháy trong ký ức của tôi. Tôi biết rằng, dù đi đâu về đâu, một phần tâm hồn tôi đã mãi mãi thuộc về vùng đất đỏ bazan nồng cháy ấy.

sixty-seven có nghĩa là sáu mươi bảy

six seven có nghĩa là sáu bảy

hểu chưa