Nguyễn Diệu Linh Anh
Giới thiệu về bản thân
Nhất tự vi sư, bán tự vi sư" – câu tục ngữ xưa luôn khắc sâu trong tâm trí mỗi thế hệ học trò Việt Nam về đạo lý "tôn sư trọng đạo". Với em, truyền thống cao đẹp ấy không chỉ nằm trên sách vở, mà nó hiện hữu rõ nét nhất trong sự kiện kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 tại trường em năm ngoái. Sự việc diễn ra vào buổi lễ tri ân thầy cô tại sân trường. Năm nay là năm cuối cấp, lớp chúng em ai nấy đều bồi hồi. Thay vì chỉ tặng hoa và quà như những năm trước, chúng em đã bí mật chuẩn bị một cuốn sổ tay "ký ức". Cuốn sổ ghi lại những câu chuyện vui, những lỗi lầm ngây ngô và đặc biệt là những lời tri ân viết tay từ tận đáy lòng của từng thành viên dành cho cô giáo chủ nhiệm - cô Lan. Khi buổi lễ kết thúc, chúng em mời cô Lan về lớp. Không khí lớp học lúc ấy trầm lắng, khác hẳn sự ồn ào thường ngày. Đại diện lớp, em thay mặt các bạn tiến lên, trao cuốn sổ và nghẹn ngào nói: "Cô ơi, cảm ơn cô đã không bỏ rơi chúng em khi chúng em nghịch ngợm nhất. Cuốn sổ này là tất cả tấm lòng của tụi em". Cô Lan bất ngờ, đôi mắt cô rơm rớm, cô ôm cuốn sổ vào lòng và không giấu nổi niềm xúc động. Cô chia sẻ: "Đây là món quà quý giá nhất mà cô nhận được trong suốt mười năm đứng lớp". Khoảnh khắc cô ôm từng bạn trong lớp, những giọt nước mắt hạnh phúc của cô và của tụi em rơi xuống, em cảm nhận được tình thầy trò thiêng liêng đến nhường nào. Đó là sự gắn bó gia đình, không chỉ là dạy và học. Sự việc đó đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và chia sẻ chân thành. Em nhận ra rằng, tôn sư trọng đạo không chỉ là lễ phép khoanh tay chào thầy cô, mà là sự thấu hiểu, trân trọng những vất vả, thầm lặng của "người lái đò". Sự tri ân chân thành là món quà vô giá nhất. Tình cảm của cô Lan dành cho tụi em, và sự biết ơn của tụi em dành cho cô đã làm cho truyền thống tốt đẹp ấy sống dậy mạnh mẽ. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện nhân cách, như một cách để đền đáp công ơn cao dày của các thầy cô, đồng thời góp phần giữ gìn nét đẹp văn hóa cao quý của dân tộc: "tôn sư trọng đạo". Phân tích ý nghĩa sự việc: Hành động thể hiện truyền thống: Việc học sinh bí mật chuẩn bị món quà tinh thần (cuốn sổ ký ức) thay vì quà vật chất thể hiện sự chân thành, biết ơn sâu sắc. Cảm xúc: Sự xúc động của cô giáo và học sinh trong buổi lễ cho thấy mối quan hệ thầy trò gắn bó như gia đình, sự thấu hiểu và sẻ chia. Thông điệp: Tôn sư trọng đạo là giá trị trường tồn, thể hiện qua hành động kính trọng, biết ơn và học tập tốt. www.avakids.com www.avakids.com +3 Thuật lại một sự việc thể hiện truyền thống uống nước nhớ nguồn Những ánh mắt, nụ cười, những giọt nước mắt xúc động lặng lẽ rơi trên má. Thầy cô cũng bất ngờ trước tấm lòng của học sinh, cảm động ôm lấy từng bạn như truyền ... ..
Em cảm thấy yên bình khi ở trong một vườn tưới đẹp . Bởi vì nó mang lại cho em cảm giác mát mẻ , trong lành
A, trong vườn , hoa hồng nửa đỏ rực
B, mùa xuân , hoa đào nở rực rỡ
Tinh khôi nhài xinh
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em thích nhất là truyện "Thạch Sanh". Đây là câu chuyện về một người anh hùng thật thà, dũng cảm và giàu lòng nhân ái. Thạch Sanh vốn là con của một gia đình nông dân nghèo, sớm mồ côi cha mẹ. Chàng sống lủi thủi dưới gốc đa già, gia tài chỉ có một chiếc rìu sắt. Sau này, chàng được thần dạy cho đủ các môn võ nghệ và pháp thuật cao cường. Thấy Thạch Sanh khỏe mạnh, Lý Thông bèn lừa kết nghĩa anh em để lợi dụng. Khi đến lượt mình phải đi nộp mạng cho Chằn tinh, Lý Thông đã lừa Thạch Sanh đi thay. Với sức khỏe và bản lĩnh, Thạch Sanh đã tiêu diệt con quái vật nhưng lại bị Lý Thông cướp công, đuổi về gốc đa. Không lâu sau, Thạch Sanh lại ra tay cứu công chúa khỏi tay Đại bàng tinh. Một lần nữa, Lý Thông lại ra tay hãm hại, lấp cửa hang và cướp công chúa về cung. Dưới hang sâu, Thạch Sanh còn cứu thêm thái tử con vua Thủy Tề và được tặng cây đàn thần. Về sau, nhờ tiếng đàn thần minh oan trong ngục tối, nhà vua đã nhận ra sự thật. Lý Thông bị trừng trị thích đáng, còn Thạch Sanh được minh oan và cưới công chúa. Khi quân 18 nước chư hầu sang đánh, Thạch Sanh đã dùng tiếng đàn và niêu cơm thần khiến quân giặc phải bái phục, rút quân về nước trong hòa bình. Câu chuyện kết thúc có hậu khi Thạch Sanh được truyền ngôi vua. Qua đó, em học được bài học quý giá rằng những người hiền lành, dũng cảm chắc chắn sẽ nhận được hạnh phúc.
A, chủ ngữ : những đứa trẻ trong xóm
Vị ngữ:xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trốn tìm
B, chủ ngữ: những dòng sáp nóng
Vị ngữ : đã bắt đầu chảy ra , lăn dài theo thân nến
Dấu hai chấm có tác dụng là kể rõ sự việc
Trong cuộc đời mỗi người, bên cạnh gia đình thì thầy cô giáo chính là những người lái đò thầm lặng, chắp cánh cho những ước mơ bay cao. Truyền thống "Tôn sư trọng đạo" từ bao đời nay vẫn luôn là nét đẹp văn hóa quý báu của dân tộc ta. Với tôi, sự việc sâu sắc nhất thể hiện truyền thống này chính là buổi về thăm cô giáo chủ nhiệm lớp 1 nhân dịp ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm ngoái. Cô Hiền – người đã dạy tôi những nét chữ đầu tiên – đã nghỉ hưu được hơn hai năm. Dù bận rộn với chương trình học lớp 8, nhưng tập thể lớp tôi vẫn ấp ủ dự định về thăm cô. Sáng 20/11, chúng tôi cùng nhau đạp xe đến ngôi nhà nhỏ trong ngõ quen. Khi thấy đám trò nhỏ năm nào giờ đã cao lớn, chững chạc, đôi mắt cô rưng rưng vì hạnh phúc. Chúng tôi ùa vào, người ôm lấy cô, người cầm tay, không ai bảo ai, tất cả đều cất tiếng: "Chúng con chào cô ạ!". Cô giáo tôi, mái tóc đã bạc thêm nhiều, cười hiền hậu, ánh mắt dịu mến y như ngày cô cầm tay tôi uốn từng nét chữ. Tại phòng khách ấm áp, chúng tôi cùng cô ôn lại những kỷ niệm ngây ngô ngày lớp 1. Bạn Lan kể lại chuyện cô từng ân cần đút cơm cho khi Lan bị ốm, bạn Hùng nhắc lại lỗi bị cô phạt nhưng lại thương cô nhất vì cô luôn bao dung. Chúng tôi cùng tặng cô bó hoa tươi thắm và những tấm thiệp tự tay làm. Cô đón nhận món quà bằng cả tấm lòng, dặn dò chúng tôi phải chăm ngoan, học giỏi. Sự kiện ấy khiến tôi vô cùng xúc động và ghi nhớ sâu sắc. "Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy", tình cảm thầy trò không theo thời gian mà phai nhạt, trái lại càng thêm bền chặt. Hành động tri ân của chúng tôi, dù nhỏ bé, nhưng đã thể hiện lòng biết ơn trước công lao dạy dỗ của cô. Buổi gặp gỡ đó để lại trong tôi những cảm xúc khó tả: niềm vui hội ngộ, sự trân trọng quá khứ và cả lòng tự hào về truyền thống tôn sư trọng đạo. Tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành người có ích, xứng đáng với tâm huyết của cô giáo và những người thầy đã dạy dỗ tôi.
A , ô tô , đang đi trên đường
B, ở quê không khí rất trong lành