An Minh Ngọc
Giới thiệu về bản thân
tặng nó 1 vé report lun mọi người à
ai hỏi bạn mà bạn nói ai hỏi
BỨC THƯ KHÔNG GỬI
Ở một trường cấp 2 nhỏ, có một thầy giáo chủ nhiệm nổi tiếng nghiêm khắc. Học sinh trong lớp vừa sợ… vừa thương thầy.
Thầy luôn đúng giờ. Bài tập lúc nào cũng kiểm tra kỹ. Học sinh lười học là thầy nhắc nhở ngay. Nhiều bạn từng nghĩ thầy khó tính quá.
Trong lớp có một cậu học sinh tên Quân. Quân học trung bình, lại hay bị điểm kém môn Toán. Quân thường bị thầy gọi lên bảng nhiều nhất lớp.
Có lần Quân làm sai liên tục, đứng trên bảng mà tay run. Cả lớp im lặng.
Thầy không la. Thầy chỉ nói:
— Thầy gọi em lên không phải để em xấu hổ. Thầy gọi vì thầy tin em làm được.
Quân lúc đó chỉ cúi đầu… nhưng câu nói đó cậu nhớ rất lâu.
Ba năm học trôi qua rất nhanh.
Ngày tổng kết cuối cấp, lớp tổ chức chia tay. Ai cũng tặng hoa, chụp ảnh, viết lưu bút cho nhau.
Thầy vẫn đứng cuối lớp nhìn học sinh cười nói. Thầy không giỏi thể hiện cảm xúc, chỉ dặn dò:
— Lên cấp 3 rồi, tự giác học hành. Đừng lười nữa.
Cả lớp cười ồ. Nhưng nhiều bạn mắt đỏ hoe.
Sau buổi chia tay, khi dọn lớp, thầy phát hiện trong ngăn bàn giáo viên có một phong thư. Không đề tên người gửi. Bên ngoài chỉ ghi:
👉 “Gửi thầy – khi tụi con rời trường.”
Thầy mở ra.
Bên trong là bức thư viết tay.
“Thầy ơi,
Có thể tụi con chưa bao giờ nói… nhưng tụi con sợ thầy nhất trường. Mỗi lần thầy bước vào lớp là tụi con im re.
Nhưng tụi con cũng biết… thầy là người ở lại lớp lâu nhất sau giờ học để giảng lại bài cho tụi con.
Thầy là người hay giả vờ không thấy tụi con quên làm bài tập… nhưng hôm sau vẫn nhắc tụi con học bài cũ.
Thầy là người mỗi lần tụi con bị điểm kém… lại nói ‘Làm lại đi, thầy chờ’.
Tụi con từng nghĩ thầy khó.
Sau này tụi con mới hiểu… thầy chỉ sợ tụi con bỏ cuộc.
Thầy chắc không nhớ đâu…
Nhưng hôm Quân bị điểm 2, Quân đã định nghỉ học vì nghĩ mình ngu quá.
Thầy là người giữ Quân lại sau giờ học và nói:
‘Điểm kém không đáng sợ. Đáng sợ là em nghĩ mình vô dụng.’
Nhờ câu nói đó… Quân vẫn học đến hôm nay.
Mai này tụi con có thể quên nhiều công thức, nhiều bài học…
Nhưng tụi con sẽ không quên người thầy luôn đứng trên bục giảng nói rằng tụi con có thể làm tốt hơn.
Nếu sau này tụi con có thành công hay thất bại… tụi con vẫn muốn quay về lớp học này và nói:
Tụi con từng là học sinh của thầy… và tụi con rất tự hào về điều đó.
Cảm ơn thầy vì đã không bỏ rơi tụi con khi tụi con còn chưa tin vào chính mình.”
Cuối thư chỉ ký một dòng:
👉 “Tập thể lớp – nhưng chắc thầy đoán ra đứa viết chính là ai rồi.”
Thầy gấp lá thư lại rất chậm.
Ngày hôm đó, lần đầu tiên người ta thấy thầy đứng rất lâu trong lớp học trống. Thầy nhìn lên bảng, nhìn xuống từng dãy bàn… rồi mỉm cười.
Từ năm sau, mỗi khi dạy lớp mới, thầy vẫn giữ bức thư đó trong ngăn bàn.
Mỗi lúc thấy học sinh chán nản, thầy lại nhớ rằng…
Có những lời dạy…
Phải rất lâu sau học sinh mới hiểu.
Nhưng một khi đã hiểu… thì các em sẽ nhớ suốt đời.
BÀI KIỂM TRA KHÔNG CHẤM ĐIỂM
Ở một trường THCS nọ, có một lớp học nổi tiếng là… nghịch nhất trường. Giáo viên nào vào dạy cũng than trời vì học sinh nói chuyện, làm bài qua loa, đặc biệt là rất sợ môn Toán.
Đầu năm, lớp đó được phân cho một thầy giáo mới chuyển về dạy.
Ngay buổi học đầu tiên, thầy phát cho cả lớp một bài kiểm tra 15 phút. Cả lớp ngơ ngác vì chưa học gì.
Một vài bạn làm bừa.
Một vài bạn bỏ trắng giấy.
Có bạn còn thở dài:
— Thôi kiểu gì cũng bị điểm kém…
Hôm sau, thầy trả bài.
Điều lạ là… trên tất cả bài kiểm tra, thầy chỉ ghi một dòng chữ đỏ:
👉 “Thầy tin em làm được.”
Không có điểm số. Không phê bình. Không trách mắng.
Cả lớp xôn xao. Có bạn còn hỏi:
— Thầy ơi… tụi em làm sai gần hết mà?
Thầy chỉ cười:
— Sai thì sửa. Quan trọng là các em có dám thử lại không.
Từ hôm đó, thầy bắt đầu giảng rất chậm. Công thức nào khó, thầy lấy ví dụ bằng chuyện đời thường. Thầy còn cho phép học sinh hỏi lại bao nhiêu lần cũng được.
Có một cậu học sinh tên Nam. Nam học rất yếu Toán. Mỗi lần lên bảng là tay run, viết sai liên tục, cả lớp cười ồ.
Nhưng lần nào thầy cũng nói:
— Không sao. Sai rồi sửa tiếp.
Một ngày, Nam ở lại lớp sau giờ học. Cậu lí nhí nói:
— Thầy ơi… chắc em không học nổi môn Toán đâu.
Thầy hỏi:
— Em đã thử cố gắng thật chưa?
Nam im lặng.
Thầy đưa Nam xem lại bài kiểm tra đầu năm và nói:
— Người duy nhất thầy chấm điểm lúc đó… là sự dũng cảm của em khi vẫn nộp bài.
Nam nhìn tờ giấy rất lâu.
Từ hôm đó, Nam bắt đầu học lại từ những phép tính đơn giản nhất. Mỗi lần làm đúng một bài, cậu đều chạy lên khoe thầy.
Cuối năm, trong kỳ thi học kỳ, Nam không được điểm cao nhất lớp. Nhưng đó là lần đầu tiên Nam đạt điểm khá môn Toán.
Ngày tổng kết, Nam đặt lên bàn thầy một tờ giấy gấp gọn.
Trong đó viết:
“Thầy là người đầu tiên không chấm điểm em bằng con số… mà bằng niềm tin. Nhờ vậy em mới dám tin vào bản thân mình.”
Thầy đọc xong chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Vì thầy biết…
Có những bài kiểm tra không cần điểm số,
Nhưng lại thay đổi được cả tương lai của một học sinh.
CÁI HỘP GỖ CŨ SAU LỚP HỌC
Ngày xưa, ở một ngôi trường làng nhỏ, có một thầy giáo dạy Toán rất nghiêm nhưng lại cực kỳ thương học sinh. Lớp của thầy lúc nào cũng ồn ào, nhất là cuối giờ.
Một hôm, khi dọn dẹp lại phòng học cũ phía sau trường, thầy phát hiện một cái hộp gỗ nhỏ phủ đầy bụi. Hộp không khóa, chỉ buộc bằng sợi dây vải đã sờn.
Thầy tò mò mở ra.
Bên trong là rất nhiều mảnh giấy gấp lại. Có mảnh giấy đã ố vàng, có mảnh còn khá mới. Thầy mở thử một tờ.
“Con học Toán dở lắm, nhưng thầy giảng dễ hiểu nên con đỡ sợ môn này.”
Thầy mỉm cười, mở thêm tờ khác.
“Hôm nay con bị điểm kém, con sợ thầy buồn. Nhưng thầy nói chỉ cần cố gắng là được, con thấy nhẹ lòng lắm.”
Thầy bắt đầu lặng người.
Thầy mở tiếp…
Có tờ ghi:
“Nhà con nghèo, ba mẹ đi làm xa. Thầy là người lớn duy nhất hỏi con hôm nay ăn gì chưa.”
Tay thầy run run. Thầy không nhớ mình từng nói những câu đó. Với thầy, đó chỉ là những lời hỏi thăm bình thường.
Dưới đáy hộp có một tờ giấy lớn hơn. Chữ viết nguệch ngoạc của ai đó chắc đã viết từ rất lâu:
“Tụi con lớn lên có thể quên công thức Toán, nhưng tụi con sẽ không quên người đã kiên nhẫn dạy tụi con hiểu rằng mình không ngu, chỉ là chưa hiểu bài thôi.”
Chiều hôm đó, thầy mang cái hộp về phòng làm việc. Từ đó, mỗi khi chấm bài thấy học sinh làm sai quá nhiều, thầy lại mở hộp ra đọc vài mảnh giấy.
Và thầy luôn nhớ rằng:
Đôi khi, điều học sinh cần nhất không phải là đáp án đúng…
Mà là một người tin rằng các em có thể làm đúng.
Q
UK
WHAT THE HELL
Nửa chu vi của mảnh vườn là:
120 : 2 = 60 ( m )
Chiều rộng của mảnh vườn là:
( 60 - 8 ) : 2 = 26 ( m )
Chiều dài của mảnh vườn là:
26 + 8 = 34 ( m )
Diện tích của mảnh vườn là:
34 x 26 = 844 (\(m^{2}\) )
Đáp số:???????????????????????????????????????????????
WHAT