Trần Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
câu1
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2
Nội dung chính:
Văn bản nói về việc con người vô tình hoặc thờ ơ gây ra những tổn thương cho thiên nhiên và cuộc sống xung quanh. Qua đó, tác giả nhắc nhở chúng ta cần sống chậm lại, biết yêu thương, trân trọng và ý thức hơn về những hành động của mình, vì tổn thương là có thật, không phải điều vô hình.
Câu 3
Biện pháp tu từ trong đoạn (7): Điệp từ (“quen”).
Phân tích:
Từ “quen” được lặp lại nhiều lần: “quen tha thứ”, “quen đổ lượng”, “quen trầm mặc”, “quen chảy xuôi”, “quen nhẫn nhịn”…
→ Nhấn mạnh sự bao dung, nhẫn nại của thiên nhiên và cuộc đời trước những tổn thương mà con người gây ra.
→ Đồng thời gợi lên sự vô tâm của con người khi xem sự chịu đựng ấy là điều hiển nhiên.
Câu 4
Tác giả nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” vì:
- Con người thường vô tình, quen “xéo lên cỏ hoa” mà không ý thức.
- Bị “gai đâm” là ẩn dụ cho việc trải qua tổn thương, va vấp.
- Nhờ đó ta “giật mình” nhận ra: tổn thương là có thật, là rỉ máu, không phải điều mơ hồ.
→ Ý nghĩa: Đôi khi cần trải nghiệm đau đớn để biết trân trọng, sống cẩn trọng và yêu thương hơn.
Câu 5
Bài học rút ra:
Mỗi người cần sống có ý thức, biết yêu thương, không vô tâm trước thiên nhiên và con người. Đừng xem sự bao dung là điều hiển nhiên. Hãy sống chậm lại, nhẹ nhàng hơn, để không gây ra những tổn thương – dù là nhỏ nhất.
câu1
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2
Nội dung chính:
Văn bản nói về việc con người vô tình hoặc thờ ơ gây ra những tổn thương cho thiên nhiên và cuộc sống xung quanh. Qua đó, tác giả nhắc nhở chúng ta cần sống chậm lại, biết yêu thương, trân trọng và ý thức hơn về những hành động của mình, vì tổn thương là có thật, không phải điều vô hình.
Câu 3
Biện pháp tu từ trong đoạn (7): Điệp từ (“quen”).
Phân tích:
Từ “quen” được lặp lại nhiều lần: “quen tha thứ”, “quen đổ lượng”, “quen trầm mặc”, “quen chảy xuôi”, “quen nhẫn nhịn”…
→ Nhấn mạnh sự bao dung, nhẫn nại của thiên nhiên và cuộc đời trước những tổn thương mà con người gây ra.
→ Đồng thời gợi lên sự vô tâm của con người khi xem sự chịu đựng ấy là điều hiển nhiên.
Câu 4
Tác giả nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” vì:
- Con người thường vô tình, quen “xéo lên cỏ hoa” mà không ý thức.
- Bị “gai đâm” là ẩn dụ cho việc trải qua tổn thương, va vấp.
- Nhờ đó ta “giật mình” nhận ra: tổn thương là có thật, là rỉ máu, không phải điều mơ hồ.
→ Ý nghĩa: Đôi khi cần trải nghiệm đau đớn để biết trân trọng, sống cẩn trọng và yêu thương hơn.
Câu 5
Bài học rút ra:
Mỗi người cần sống có ý thức, biết yêu thương, không vô tâm trước thiên nhiên và con người. Đừng xem sự bao dung là điều hiển nhiên. Hãy sống chậm lại, nhẹ nhàng hơn, để không gây ra những tổn thương – dù là nhỏ nhất.