Nguyễn Thị Yến Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Yến Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Con người nên biết yêu thương vạn vật vì chúng ta là một phần không thể tách rời của thiên nhiên và tất cả những sinh vật xung quanh. Yêu thương vạn vật không chỉ là sự tôn trọng đối với môi trường, mà còn là cách để duy trì sự cân bằng của hệ sinh thái. Khi chúng ta đối xử với động vật, cây cối, hay những thứ vô tri vô giác khác bằng lòng yêu thương, chúng ta không chỉ góp phần bảo vệ hành tinh này mà còn tạo ra một xã hội văn minh, nhân ái. Việc yêu thương vạn vật giúp con người nhận thức rõ hơn về sự tồn tại của mình trong vũ trụ rộng lớn, từ đó sống hòa hợp và biết trân trọng những gì mình đang có. Hơn nữa, lòng yêu thương ấy cũng giúp xây dựng mối quan hệ bền chặt giữa con người với thiên nhiên và giữa con người với con người, góp phần tạo nên một thế giới hòa bình, phát triển bền vững. Vì vậy, việc nuôi dưỡng tình yêu thương đối với vạn vật không chỉ là trách nhiệm mà còn là sự biểu hiện của trí tuệ và đạo đức của mỗi cá nhân.

Câu 2Phân tích đoạn thơ "Bên kia sông Đuống" để thấy sự biến đổi của quê hương trước và sau chiến tranh

 

Trong thơ ca kháng chiến, Hoàng Cầm là một trong những nhà thơ nổi bật, đặc biệt với bài thơ "Bên kia sông Đuống." Bài thơ không chỉ là lời nhớ nhung quê hương mà còn là sự phản ánh chân thực về những biến đổi của quê hương trước và sau chiến tranh. Qua đoạn thơ, Hoàng Cầm đã khắc họa rõ nét sự chuyển mình của quê hương từ một vùng đất thanh bình, tươi đẹp trước chiến tranh đến một miền đất hoang tàn, đổ nát sau chiến tranh. Từ đó, tác giả đã thể hiện nỗi đau của con người trước mất mát và khát vọng phục sinh quê hương.

 

Trước khi chiến tranh xảy ra, hình ảnh quê hương trong thơ của Hoàng Cầm là một bức tranh thanh bình, đẹp đẽ. "Bên kia sông Đuống" là một không gian tĩnh lặng, yên bình với hình ảnh con sông hiền hòa và cánh đồng bát ngát. Những bãi lau, bãi sậy mọc trên những triền đê, bóng cây xanh mướt soi mình xuống dòng nước, tất cả tạo nên một không gian êm ả, thanh thoát. Quê hương lúc này là nơi nuôi dưỡng tâm hồn con người, nơi tình yêu và những kỷ niệm đẹp đẽ gắn liền với những hình ảnh giản dị nhưng sâu sắc. Cảnh vật nơi đây có vẻ như không bao giờ thay đổi, luôn là nơi bình yên cho những ai rời xa.

 

Tuy nhiên, chiến tranh đã đột ngột thay đổi tất cả. Cái mà Hoàng Cầm ghi lại trong đoạn thơ là sự mất mát không thể tả xiết. Quê hương, nơi mà con người đã sinh sống và gắn bó, giờ đây trở thành một vùng đất đau thương. "Bên kia sông Đuống" không còn là một không gian yên bình, mà là nơi chứng kiến những cuộc tàn sát, những đợt chiến đấu, những mất mát. Quê hương bị chiến tranh tàn phá, dòng sông Đuống giờ đây không chỉ mang theo nước mà còn mang theo những đau đớn, mất mát của những người con xa quê. Những cánh đồng, những bãi lau, bãi sậy đều bị tàn phá bởi bom đạn. Hình ảnh quê hương trong ký ức giờ đây không còn là những màu sắc tươi đẹp, mà là những mảnh đất hoang tàn, những đổ vỡ không thể hàn gắn ngay lập tức.Tuy nhiên, điều quan trọng mà Hoàng Cầm muốn thể hiện là sức mạnh và sự kiên cường của con người. Dù quê hương bị tàn phá bởi chiến tranh, nhưng tình yêu và khát vọng về một quê hương hùng mạnh, giàu đẹp không bao giờ tắt. Dòng sông Đuống, dù có bị đục ngầu bởi bom đạn, vẫn mang trong mình niềm hy vọng và sức sống mãnh liệt. Cái chết của một thời gian, một không gian làng quê tươi đẹp không có nghĩa là sự chấm dứt. Thực tế, những đau thương mất mát đó lại chính là động lực để con người, dù đau đớn, vẫn có thể đứng lên, xây dựng lại quê hương.

 

Câu chuyện về sự biến đổi của quê hương trong bài thơ "Bên kia sông Đuống" là một biểu tượng cho sự thay đổi của đất nước qua các thời kỳ. Quê hương trước chiến tranh là một hình ảnh đầy hy vọng, đẹp đẽ và thanh bình. Nhưng chiến tranh, với sự tàn khốc của nó, đã xóa đi tất cả những vẻ đẹp ấy, để lại một vùng đất đau thương, nát tan.

Câu 1:phương thức biểu đạt chính trong đoan văn là: miêu tả kết hợp với biểu cảm

Câu 2:nội dung văn bản trên là:tác  giả phản ánh những tổn thương mà con người vô tình gây ra cho thiên nhiên,,cuộc sống và chính bản thân minht.Qua đó,tác giả nhấn mạnh sự cần thiết phải nhận thức về những tổn thương để sống hài hòa với thế giới xung quanh

Câu3:Biện pháp từ trong đoạn (7) là : Liệt kê 

 

Phân tích : tác giả liệt kê những đặc điểm của thiên nhiên và các sự vật như mặt đất, đại dương, cánh rừng và dòng sông ...điều có sự khoan dung,độ lượng ,không biết giận hờn. Việc liệt kê này nhấn mạnh sự bao dung, nhẫn nhịn của thiên nhiên và cuộc sống, từ đó gợi suy nghĩ về cách con người cần sống và đối xử với nhau một cách nhẹ nhàng, trân trọng. 

 

Câu 4:

 

Tác giả nói “ Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm " để nhấn mạnh rằng đôi khi con người cần phải trải qua những tổn thương , đau đớn ( như bị gai đâm) để nhận ra giá trị của sự tổn thương và sự quý trọng những điều xung quanh. Đây là một cách nhắc nhở con người rằng đôi khi, những vết thương hay khó khăn sẽ giúp ta nhận thức sâu sắc hơn về cuộc sống, về sự mong manh và giá trị của những gì mình đang có. 

 

Câu 5:

 

Bài học ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản là sự nhận thức và trân trọng những tổn thương trong cuộc sống. Con người cần phải biết yêu thương và gìn giữ thiên nhiên, cuộc sống xung quanh, đồng thời hiểu rằng tổn thương là một phần không thể thiếu trong hành trình trưởng thành, giúp chúng ta nhận ra giá trị của những điều bình dị, quen thuộc.