ĐÀM THỊ THÙY TRANG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐÀM THỊ THÙY TRANG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ mở ra một không gian làng quê yên bình nhưng đượm buồn trong buổi chiều muộn, nơi có một em bé đang ngồi bên thềm nhà ngóng mẹ đi làm đồng về. Những hình ảnh như "nửa vầng trăng non", "trời tối trên đầu hè" không chỉ gợi lên bước đi của thời gian mà còn nhấn mạnh sự cô đơn, nhỏ bé của em bé giữa bóng đêm đang dần bao trùm. Nỗi đợi chờ của em gắn liền với những quan sát tinh tế về cảnh vật xung quanh: từ vầng trăng xa xôi đến lũ đom đóm bay vào nhà. Đọc những vần thơ này, ta như cảm nhận được sự trống trải của căn nhà tranh khi "ngọn lửa bếp chưa nhen", và càng thấy thương hơn cái vẻ kiên nhẫn, khắc khoải trong đôi mắt trẻ thơ. Điểm chạm cảm xúc mạnh mẽ nhất chính là âm thanh "ì oạp" từ phía đồng xa – tiếng bàn chân mẹ lội bùn. Đó là âm thanh của sự nhọc nhằn, tảo tần mà cũng là âm thanh của niềm hạnh phúc vỡ òa đối với đứa con đang mong đợi. Người mẹ hiện lên không phải bằng hình dáng cụ thể mà qua sự vất vả "lẫn vào đêm", "lẫn trên cánh đồng", cho thấy sự hy sinh thầm lặng của mẹ để đổi lấy bình yên cho con. Kết thúc bài thơ là hình ảnh đẹp đẽ và đầy tính nhân văn: "Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ". Câu thơ gợi lên sự ấm áp của tình mẫu tử, khi nỗi chờ đợi dai dẳng cuối cùng đã được đền đáp bằng vòng tay che chở của mẹ, đưa em vào giấc ngủ êm đềm. Qua bài thơ, Vũ Quần Phương đã khơi gợi trong lòng người đọc sự trân trọng sâu sắc đối với tình mẹ và lòng biết ơn trước những hy sinh vô bờ bến của đấng sinh thành.

Bài thơ "Mây và sóng" không chỉ là một bài thơ mà còn là một câu chuyện kể đầy chất thơ về thế giới tuổi thơ hồn nhiên và tình yêu thương vô bờ bến dành cho mẹ. Ngay từ những dòng đầu tiên, người đọc đã bị thu hút bởi trí tưởng tượng bay bổng của em bé qua những lời mời gọi hấp dẫn từ những người sống "trên mây" và "trong sóng". Đó là lời mời đến với thế giới rực rỡ sắc màu, nơi có ánh bình minh vàng, ánh trăng bạc và những chuyến du ngoạn khắp thế gian. Hình ảnh mây và sóng không chỉ là thiên nhiên kỳ thú mà còn đại diện cho những cám dỗ ngọt ngào, đầy mê hoặc trong cuộc đời. Tuy nhiên, điều khiến em thực sự xúc động chính là sự lựa chọn của em bé. Dù rất tò mò và khao khát được khám phá, em vẫn kiên quyết từ chối những lời mời gọi đó vì "Làm sao bỏ mẹ mà lên đó được?" và "Làm sao bỏ mẹ mà đi được?". Câu hỏi ngây ngô ấy ẩn chứa một chân lý giản đơn nhưng vô cùng sâu sắc: đối với con, không có niềm vui hay sự kỳ diệu nào có thể sánh bằng việc được ở bên mẹ. Tình yêu dành cho mẹ đã trở thành sức mạnh giúp em vượt qua mọi sức hút của thế giới bên ngoài. Đặc biệt, em vô cùng ấn tượng với những trò chơi mà em bé tự sáng tạo ra: con là mây, mẹ là trăng; con là sóng, mẹ là bến bờ kỳ lạ. Trong những trò chơi ấy, con luôn được bao bọc, chở che trong vòng tay ấm áp của mẹ. Hình ảnh "mái nhà ta" và "lòng mẹ" được ví như bến bờ bình yên, nơi con có thể thỏa sức vui đùa và luôn tìm thấy sự an toàn tuyệt đối. Ta-go đã sử dụng những hình ảnh thiên nhiên vĩnh cửu như mây, sóng, trăng, biển để khẳng định rằng tình mẫu tử cũng là một giá trị vĩnh hằng, thiêng liêng và bất diệt. Khép lại bài thơ, dư âm về tình mẹ con vẫn còn vang vọng mãi. Tác phẩm đã giúp em nhận ra rằng hạnh phúc đích thực không nằm ở những điều xa xôi, viển vông mà hiện hữu ngay trong tình yêu thương gia đình và những khoảnh khắc giản đơn bên mẹ. Với ngôn ngữ trong sáng, giàu hình ảnh biểu tượng và cách kể chuyện tự nhiên, Ta-go đã thực sự chạm đến những sợi dây tình cảm sâu kín nhất trong tâm hồn mỗi người. "Mây và sóng" mãi mãi là một bài ca đẹp về tình mẹ - điểm tựa vững chắc nhất của mỗi con người trước sóng gió cuộc đời.

Bài thơ "Mẹ và quả" của tác giả Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em những dư vị ngọt ngào nhưng cũng đầy trăn trở về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt tác phẩm là hình ảnh người mẹ tảo tần, gắn bó đời mình với vườn , với "những mùa quả mẹ tôi hái được". Em vô cùng xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của mẹ và đôi bàn tay vun trồng cây trái của mẹ cũng chính là đôi bàn tay đã nuôi dưỡng "chúng tôi" khôn lớn. Nhà thơ đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ đầy sáng tạo khi ví con cái như những "thứ quả" mà mẹ đã dành cả cuộc đời để chăm sóc. Điều khiến em ám ảnh nhất chính là sự đối lập giữa sự lớn lên của con và sự già đi của mẹ qua hình ảnh "lớn xuống" đầy sức nặng. Mẹ càng còng lưng chăm bón thì con cái càng trưởng thành, cao lớn. Khổ thơ cuối với câu hỏi tu từ "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mình vẫn còn là một thứ quả xanh?" như một hồi chuông cảnh tỉnh, chạm đến sâu thẳm tâm hồn em. Đó là nỗi lo sợ của một người con khi thấy mình vẫn chưa đủ trưởng thành, chưa đủ chín chắn để đáp đền công ơn trời biển của mẹ trước khi thời gian lấy đi sức khỏe của bà. Bài thơ không chỉ là tiếng lòng của tác giả mà còn là bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo, nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng và yêu thương cha mẹ khi còn có thể. Đọc xong tác phẩm, em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để sớm trở thành một "quả chín" ngọt ngào, là niềm tự hào và là chỗ dựa cho mẹ trong tương lai.