NGUYỄN THỊ NGỌC HOA

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THỊ NGỌC HOA
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sau khi đọc bài thơ **Mẹ và quả** của nhà thơ **Nguyễn Khoa Điềm**, em cảm thấy lòng mình lắng lại bởi những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Bài thơ không sử dụng những lời lẽ cầu kỳ hay hình ảnh quá lớn lao, mà chỉ xoay quanh hình ảnh quen thuộc của “quả” – thứ gắn bó với đời sống lao động giản dị. Nhưng chính từ hình ảnh bình dị ấy, nhà thơ đã gợi mở một triết lí sâu xa về cuộc đời: mỗi con người lớn lên giống như một “quả chín”, và phía sau sự trưởng thành ấy luôn là bàn tay chăm sóc, nâng niu, hi sinh không mệt mỏi của mẹ. Khi đọc từng câu thơ, em tưởng tượng đến hình ảnh người mẹ tảo tần sớm hôm, lặng lẽ nuôi con khôn lớn mà chẳng bao giờ đòi hỏi sự đền đáp. Những “quả” trong khu vườn kia cần nắng, cần gió, cần thời gian để chín, cũng giống như con cái cần tình yêu thương, sự dạy dỗ và cả những lo toan âm thầm của mẹ để trưởng thành. Điều khiến em xúc động nhất là sự so sánh đầy ý nghĩa giữa mẹ và quả: mẹ luôn là người gieo trồng, chăm sóc, còn con là thành quả ngọt lành mà mẹ gửi gắm cả cuộc đời mình. Qua đó, em nhận ra rằng sự trưởng thành của mỗi người không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, tuổi xuân và cả những nỗi vất vả mà mẹ âm thầm chịu đựng. Đọc bài thơ, em chợt nghĩ đến mẹ của mình — người vẫn hằng ngày lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ, việc học mà đôi khi em vô tình xem đó là điều hiển nhiên. Có lẽ trong cuộc sống bận rộn, nhiều lúc em chưa thật sự hiểu hết tình yêu bao la ấy. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc rằng khi “quả” lớn lên cũng là lúc mẹ dần già đi, và thời gian dành cho mẹ không phải là vô hạn. Chính suy nghĩ ấy khiến em vừa xúc động vừa có chút ân hận vì những lần chưa ngoan, chưa biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẹ mà còn gửi gắm bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm của người con. Em hiểu rằng trưởng thành không chỉ là học giỏi hay đạt được thành công, mà còn là biết yêu thương, chia sẻ và chăm sóc lại người đã hi sinh cho mình cả cuộc đời. Sau khi đọc xong, trong lòng em dâng lên cảm giác ấm áp xen lẫn suy tư. Em muốn sống tốt hơn, ngoan ngoãn hơn và quan tâm đến mẹ nhiều hơn từ những việc nhỏ nhất, như giúp mẹ việc nhà hay nói một lời yêu thương chân thành. Bài thơ tuy ngắn nhưng sức gợi lại vô cùng lớn, khiến em nhận ra vẻ đẹp giản dị mà cao quý của tình mẫu tử — thứ tình cảm bền bỉ, âm thầm nhưng mạnh mẽ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Có thể nói, “Mẹ và quả” không chỉ là một bài thơ mà còn là lời nhắc nhở đầy nhân văn về nguồn cội yêu thương, giúp em thêm trân trọng gia đình và hiểu rằng mỗi chúng ta chính là “quả ngọt” được nuôi dưỡng từ tình mẹ bao la.


Sau khi đọc bài thơ **Mẹ và quả** của nhà thơ **Nguyễn Khoa Điềm**, em cảm thấy lòng mình lắng lại bởi những rung động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Bài thơ không sử dụng những lời lẽ cầu kỳ hay hình ảnh quá lớn lao, mà chỉ xoay quanh hình ảnh quen thuộc của “quả” – thứ gắn bó với đời sống lao động giản dị. Nhưng chính từ hình ảnh bình dị ấy, nhà thơ đã gợi mở một triết lí sâu xa về cuộc đời: mỗi con người lớn lên giống như một “quả chín”, và phía sau sự trưởng thành ấy luôn là bàn tay chăm sóc, nâng niu, hi sinh không mệt mỏi của mẹ. Khi đọc từng câu thơ, em tưởng tượng đến hình ảnh người mẹ tảo tần sớm hôm, lặng lẽ nuôi con khôn lớn mà chẳng bao giờ đòi hỏi sự đền đáp. Những “quả” trong khu vườn kia cần nắng, cần gió, cần thời gian để chín, cũng giống như con cái cần tình yêu thương, sự dạy dỗ và cả những lo toan âm thầm của mẹ để trưởng thành. Điều khiến em xúc động nhất là sự so sánh đầy ý nghĩa giữa mẹ và quả: mẹ luôn là người gieo trồng, chăm sóc, còn con là thành quả ngọt lành mà mẹ gửi gắm cả cuộc đời mình. Qua đó, em nhận ra rằng sự trưởng thành của mỗi người không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, tuổi xuân và cả những nỗi vất vả mà mẹ âm thầm chịu đựng. Đọc bài thơ, em chợt nghĩ đến mẹ của mình — người vẫn hằng ngày lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ, việc học mà đôi khi em vô tình xem đó là điều hiển nhiên. Có lẽ trong cuộc sống bận rộn, nhiều lúc em chưa thật sự hiểu hết tình yêu bao la ấy. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc rằng khi “quả” lớn lên cũng là lúc mẹ dần già đi, và thời gian dành cho mẹ không phải là vô hạn. Chính suy nghĩ ấy khiến em vừa xúc động vừa có chút ân hận vì những lần chưa ngoan, chưa biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẹ mà còn gửi gắm bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm của người con. Em hiểu rằng trưởng thành không chỉ là học giỏi hay đạt được thành công, mà còn là biết yêu thương, chia sẻ và chăm sóc lại người đã hi sinh cho mình cả cuộc đời. Sau khi đọc xong, trong lòng em dâng lên cảm giác ấm áp xen lẫn suy tư. Em muốn sống tốt hơn, ngoan ngoãn hơn và quan tâm đến mẹ nhiều hơn từ những việc nhỏ nhất, như giúp mẹ việc nhà hay nói một lời yêu thương chân thành. Bài thơ tuy ngắn nhưng sức gợi lại vô cùng lớn, khiến em nhận ra vẻ đẹp giản dị mà cao quý của tình mẫu tử — thứ tình cảm bền bỉ, âm thầm nhưng mạnh mẽ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Có thể nói, “Mẹ và quả” không chỉ là một bài thơ mà còn là lời nhắc nhở đầy nhân văn về nguồn cội yêu thương, giúp em thêm trân trọng gia đình và hiểu rằng mỗi chúng ta chính là “quả ngọt” được nuôi dưỡng từ tình mẹ bao la.