Vũ Thị Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ đang bày tỏ tình yêu thương và những suy nghĩ, mong ước của mình đối với con. Câu 3. Biện pháp tu từ nhân hoá trong hai dòng thơ: “cỏ hát khúc mùa xuân”. Tác dụng: Làm cho hình ảnh cỏ trở nên sinh động, có cảm xúc như con người. Gợi lên khung cảnh cánh đồng tươi vui, tràn đầy sức sống. Qua đó thể hiện niềm hạnh phúc, niềm tự hào và tình yêu thương của người mẹ khi thấy con trưởng thành, mang lại niềm vui cho cuộc đời. Câu 4. Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong muốn con luôn hồn nhiên, lớn lên khỏe mạnh, sống tốt đẹp và mang lại sức sống, niềm vui cho cuộc đời, giống như cỏ xanh phủ kín cánh đồng hiền hòa của mẹ. Câu 5. (5–7 dòng) Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và cao quý. Để gìn giữ và vun đắp tình cảm ấy, mỗi người con cần biết yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Chúng ta nên chăm ngoan, học tập tốt để mẹ vui lòng. Bên cạnh đó, hãy quan tâm, giúp đỡ mẹ những công việc nhỏ trong gia đình. Khi mẹ buồn hay mệt mỏi, chúng ta cần lắng nghe và chia sẻ. Những hành động giản dị nhưng chân thành sẽ giúp tình mẫu tử ngày càng bền chặt và ấm áp
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam là cây bút nổi bật với lối viết nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình và luôn hướng về những số phận bình dị. Truyện ngắn Trở về của ông đã khắc họa sâu sắc tình mẫu tử cùng sự lạnh nhạt, vô tâm của con người trước tình cảm gia đình. Đoạn trích trên tập trung thể hiện cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ già sau sáu năm xa cách, qua đó làm nổi bật bi kịch tình cảm và giá trị nhân văn sâu sắc của tác phẩm. Trước hết, đoạn trích gợi lên khung cảnh ngôi nhà quê nghèo nàn, hiu quạnh, qua đó phần nào phản ánh cuộc sống cô đơn của người mẹ. Khi Tâm bước vào sân nhà, “bốn bề yên lặng, không có bóng người”, căn nhà “vẫn như trước, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn”. Những chi tiết miêu tả giản dị nhưng giàu sức gợi đã cho thấy thời gian trôi qua, ngôi nhà ngày càng cũ kỹ, tàn tạ. Không gian ấy cũng phản chiếu cuộc sống lặng lẽ, nghèo khó của người mẹ già nơi quê nhà. Sáu năm trôi qua, dường như mọi thứ vẫn vậy, chỉ có tuổi tác và nỗi cô đơn của bà ngày càng tăng lên. Nổi bật trong đoạn trích là hình ảnh người mẹ già giàu tình thương con. Khi nhận ra Tâm, bà “ứa nước mắt” và xúc động thốt lên: “Con đã về đấy ư?”. Câu nói ngắn ngủi nhưng chứa đựng bao niềm mong ngóng, nhớ thương sau nhiều năm xa cách. Dù đã lâu không gặp con, bà vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho sức khỏe của Tâm. Khi nghe tin con từng bị ốm, bà “lo quá” nhưng vì “quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi” nên không dám lên thăm. Lời nói mộc mạc ấy cho thấy tấm lòng người mẹ luôn hướng về con, dù khoảng cách địa lí và hoàn cảnh khiến bà bất lực. Không chỉ vậy, bà còn ân cần hỏi han, kể chuyện làng xóm, mong muốn giữ con ở lại ăn bữa cơm gia đình giản dị. Tất cả những cử chỉ ấy đều xuất phát từ tình mẫu tử chân thành, sâu nặng. Trái ngược với tình cảm tha thiết của mẹ là thái độ lạnh nhạt, thờ ơ của Tâm. Dù trở về sau sáu năm xa cách, Tâm gần như không bộc lộ sự xúc động hay quan tâm đến mẹ. Khi mẹ hỏi thăm, chàng chỉ trả lời “qua loa lấy lệ”. Những câu chuyện về làng quê hay người quen cũ đều khiến chàng cảm thấy “nhạt” và “không có liên lạc gì với đời của chàng”. Sự thay đổi trong suy nghĩ của Tâm cho thấy khoảng cách ngày càng lớn giữa anh và quê hương, gia đình. Cuộc sống nơi thành phố đã khiến Tâm trở nên thực dụng, coi trọng vật chất hơn tình cảm. Đặc biệt, chi tiết Tâm lấy tiền đưa cho mẹ với thái độ hơi “kiêu ngạo” đã thể hiện rõ sự vô tâm của anh. Với Tâm, việc đưa tiền như một cách bù đắp trách nhiệm, nhưng với người mẹ, điều bà cần lại là tình cảm và sự quan tâm của con. Qua sự đối lập giữa tình yêu thương của người mẹ và thái độ dửng dưng của Tâm, Thạch Lam đã thể hiện một bi kịch tinh thần sâu sắc. Người mẹ già sống trong tình yêu thương con vô hạn, luôn chờ đợi và hi vọng. Trong khi đó, Tâm lại không nhận ra giá trị của tình mẫu tử thiêng liêng. Nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, giọng văn nhẹ nhàng nhưng thấm thía đã giúp nhà văn khắc họa rõ nét sự lạnh nhạt của Tâm và nỗi buồn lặng lẽ của người mẹ. Đoạn trích không chỉ phản ánh một câu chuyện gia đình mà còn gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc. Qua đó, tác giả nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẫu tử thiêng liêng. Bởi trong cuộc đời, dù con người có đi xa đến đâu, quê hương và gia đình vẫn luôn là nơi chờ đợi ta trở về bằng tình yêu thương chân thành.
: Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật “tôi” (người khách). Đó là cuộc gặp gỡ giữa “tôi” và bà mẹ nghèo sống trong ngôi nhà tranh nhỏ ven đồng chiêm. Câu 3. Biện pháp tu từ: So sánh. Tác dụng: Làm nổi bật hơi ấm của ổ rơm tuy giản dị, nghèo nàn nhưng lại ấm áp, gần gũi và chan chứa tình người, còn ấm áp hơn cả chăn đệm. Câu 4. Hình ảnh “ổ rơm” là hình ảnh giản dị, quen thuộc của làng quê. Nó không chỉ gợi lên sự nghèo khó mà còn thể hiện tình thương, sự sẻ chia và tấm lòng ấm áp của người mẹ nghèo dành cho người khách. Câu 5. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ca ngợi tình người ấm áp, sự sẻ chia chân thành của những con người nghèo khó nhưng giàu tình cảm. Câu 6. (Đoạn văn 5–7 câu) Bài thơ Hơi ấm ổ rơm đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Hình ảnh bà mẹ nghèo tuy sống trong căn nhà tranh chật hẹp nhưng vẫn sẵn lòng dành cho người khách chỗ ngủ ấm áp khiến em rất xúc động. Ổ rơm tuy giản dị nhưng lại chứa đựng tình người nồng hậu. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp của những con người lao động nghèo nhưng giàu lòng yêu thương và biết sẻ chia. Bài thơ giúp em hiểu rằng sự ấm áp của tình người đôi khi còn quý giá hơn những vật chất đầy đủ. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, giúp đỡ và quan tâm đến người khác trong cuộc sống.
Truyện ngắn Anh béo và anh gầy của nhà văn Anton Chekhov là một tác phẩm ngắn nhưng giàu ý nghĩa. Qua cuộc gặp gỡ giữa hai người bạn cũ, tác giả đã phê phán thói nịnh bợ, xu nịnh của con người trong xã hội. Câu chuyện kể về cuộc gặp tình cờ giữa hai người bạn học cũ tại sân ga. Lúc đầu, khi chưa biết địa vị của nhau, họ trò chuyện rất thân mật, vui vẻ và chân thành. Anh gầy kể về cuộc sống của mình, còn anh béo cũng tỏ ra gần gũi như những người bạn lâu ngày gặp lại. Không khí cuộc gặp gỡ rất tự nhiên, thể hiện tình bạn giản dị giữa hai người. Tuy nhiên, khi biết anh béo là một người có chức vụ cao trong xã hội, thái độ của anh gầy lập tức thay đổi. Từ chỗ nói chuyện thoải mái, anh gầy trở nên khúm núm, lễ phép quá mức, liên tục gọi bạn là “ngài”. Không chỉ bản thân anh gầy, mà vợ và con của anh cũng trở nên rụt rè, kính cẩn. Chi tiết “mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó” là cách nói nhân hoá đầy hài hước, làm nổi bật sự sợ hãi và khúm núm của anh gầy. Sự thay đổi thái độ ấy khiến anh béo cảm thấy khó chịu và mất đi sự thân mật ban đầu. Cuộc gặp gỡ vốn vui vẻ đã trở nên gượng gạo. Qua tình huống đó, tác giả muốn phê phán thói xu nịnh, coi trọng địa vị, chức quyền của một số người trong xã hội. Bằng giọng văn nhẹ nhàng, hài hước nhưng sâu sắc, Anton Chekhov đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa: con người nên đối xử với nhau chân thành, bình đẳng, không nên vì địa vị hay chức tước mà thay đổi thái độ. Truyện tuy ngắn nhưng để lại nhiều suy ngẫm cho người đọc.
“Sống là dâng tặng” có nghĩa là sống không chỉ cho riêng mình mà còn biết cống hiến, mang lại điều tốt đẹp cho người khác và cho cuộc đời. Qua hình ảnh chim yến nhỏ bé nhưng vẫn kiên trì chắt chiu từng giọt máu để làm tổ, bài thơ cho thấy sự hi sinh thầm lặng và cao đẹp. Dù nhỏ bé, chim yến vẫn cố gắng tạo nên giá trị riêng của mình mà không so sánh với ai. Điều đó gợi cho con người bài học rằng mỗi người đều có thể đóng góp cho xã hội bằng khả năng và tấm lòng của mình. Khi biết cho đi, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa và tốt đẹp hơn. “Sống là dâng tặng” còn giúp con người sống có trách nhiệm, biết yêu thương và sẻ chia với mọi người xung quanh. Vì vậy, mỗi chúng ta cần sống tích cực, cố gắng học tập và làm những điều có ích cho gia đình và xã hội.
Từ khát vọng của chim yến trong đoạn thơ, em nhận ra rằng trong cuộc sống, mỗi con người dù nhỏ bé vẫn có quyền nuôi dưỡng khát vọng riêng của mình. Chim yến tuy nhỏ nhưng vẫn kiên trì chắt chiu từng giọt máu để xây tổ giữa sóng gió, điều đó thể hiện ý chí mạnh mẽ và khát vọng về một mái ấm, một cuộc sống tự do. Qua hình ảnh ấy, em hiểu rằng con người cũng cần có ước mơ, khát vọng và sự nỗ lực để vượt qua khó khăn, thử thách. Khi mỗi người biết sống có mục tiêu và cố gắng hết mình, dù việc làm nhỏ bé vẫn có thể mang lại những giá trị tốt đẹp cho cuộc đời và cho xã hội.
Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và xúc động. Qua hình ảnh hoa sen, tác giả đã ví mẹ như một đóa sen giản dị, thanh cao và âm thầm hi sinh cho con. Mẹ nghèo nhưng luôn dành tất cả tình yêu thương, công sức và cả cuộc đời mình để nuôi dưỡng con khôn lớn. Đọc đến những câu thơ nói về sự ra đi của mẹ, em cảm thấy rất xúc động và thương mẹ nhiều hơn. Hình ảnh “mẹ thành ngôi sao lên trời” vừa gợi nỗi buồn, vừa thể hiện tình cảm thiêng liêng, bất tử của mẹ dành cho con. Bài thơ khiến em càng thêm yêu thương, trân trọng và biết ơn mẹ của mình.
Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ vẫn cư xử thân mật, chân thành và tôn trọng như những người bạn cũ, không vì địa vị hay chức vụ mà thay đổi cách nói chuyện. Em cũng sẽ khuyên bạn nên tự tin, giữ sự bình đẳng trong tình bạn, không nên quá khúm núm hay nịnh bợ. Cách ứng xử của anh béo gợi cho em bài học rằng trong tình bạn cần giữ sự chân thành và bình đẳng, không nên để địa vị xã hội làm thay đổi tình cảm giữa con người với nhau. Anh béo vẫn coi anh gầy là bạn cũ và không thích cách nói chuyện quá kính cẩn của anh gầy, điều đó cho thấy anh béo coi trọng tình bạn hơn chức tước.
Chi tiết “Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó” gợi tả sự sợ hãi, khúm núm và tự ti của anh gầy khi biết bạn mình là người có chức vị cao. Ý nghĩa của chi tiết đó: Là biện pháp nhân hoá, làm cho cảnh vật như mang tâm trạng của con người. Qua đó nhấn mạnh thái độ khúm núm, nịnh bợ quá mức của anh gầy trước quyền thế. Đồng thời phê phán thói xu nịnh, coi trọng địa vị trong xã hội mà tác giả muốn thể hiện.