Trương Mỹ Hạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Mỹ Hạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a) Que tính màu đỏ song song với que tính màu cam và màu tím.

    Que tính màu xanh lá cây song song với que tính màu nâu và mài vàng.

    Que tính màu xanh dương song song với các que tính màu đen và màu hồng.

b) Trong hình trên có 6 hình thoi

a) Chiều dài mảnh ruộng:

(44 + 26) : 2 = 35 (m)

Chiều rộng mảnh ruộng:

35 - 26 = 9 (m)

Diện tích mảnh ruộng:

35 × 9 = 315 (m²)

Đáp số : 315 m²

b) Số đậu bắp thu hoạch được từ thửa ruộng:

315 × 2 = 630 (kg) = 63 (yến)

Đáp số : 63 yến

a) Với a = 871 và b = 829 thì 32 700 − (a + b) = 32 700 − (871 + 829)

                                                                         = 32 700 − 1 700

                                                                         = 31 000

b) Với m = 2 071, n = 5 929, p = 4 thì (m + n) × p = (2 071 + 5 929) × 4

                                                                               = 8 000 × 4

                                                                               = 32 000.

a) Chữ số hàng chục nghìn của số trên là chữ số 5 , có giá trị là 50 000 b) 1 100 000

Ngày xửa ngày xưa, tuổi thơ em luôn được bà và mẹ ru ngủ bằng những câu chuyện cổ tích nhẹ nhàng, sâu lắng. Trong số đó, câu chuyện “Cây khế” đã để lại trong em nhiều cảm xúc và bài học ý nghĩa. Dù đơn giản, mộc mạc nhưng truyện đem đến cho em niềm tin vào điều thiện và sự công bằng trong cuộc sống. Em yêu thích câu chuyện này không chỉ bởi tình tiết hấp dẫn mà còn vì em cảm nhận được tình cảm gia đình, sự hiền lành của người em và cái kết công bằng cho lòng tham.

Câu chuyện bắt đầu ở một làng quê nhỏ, nơi có hai anh em mồ côi cha mẹ. Người anh vốn tham lam, ích kỷ, còn người em lại hiền lành, chăm chỉ. Khi cha mẹ mất, người anh chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa chỉ nhường cho người em một túp lều nhỏ cùng một cây khế sau vườn. Người em tuy buồn nhưng không oán trách, ngày ngày chăm chỉ làm lụng, chăm sóc cây khế và nuôi giấc mơ về một cuộc sống bình yên.

Đến mùa khế chín, cây khế trĩu quả vàng óng khiến người em càng thêm hy vọng. Một hôm, có một con chim Phượng hoàng lớn bay đến, đậu xuống cây và ăn hết khế. Thay vì giận dữ, người em chỉ buồn rầu ngồi nhìn, không nỡ đuổi chim đi. Hành động lương thiện ấy đã khiến chim Phượng hoàng cảm động, liền nói: “Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.” Sau đó, chim hẹn ngày tới đón người em đi lấy vàng.

Tin tưởng lời hứa, người em may một chiếc túi đúng ba gang theo dặn dò. Đến ngày hẹn, chim Phượng hoàng bay về, đưa người em vượt biển, đến một hòn đảo đầy vàng bạc, châu báu. Người em chỉ lấy đủ số vàng bỏ vào túi, cảm ơn chim rồi trở về. Nhờ vậy, cuộc sống của người em trở nên khá giả, nhưng cậu vẫn giữ tấm lòng hiền hậu, sống hòa thuận với bà con lối xóm.

Người anh thấy em giàu có sinh lòng tham, dò hỏi bí mật. Biết được chuyện cây khế, người anh lập tức đổi hết gia tài lấy khu vườn của em, ao ước được chim Phượng hoàng ban cho vàng bạc. Khi đến lượt, người anh cũng được chim đến đón, nhưng với lòng tham không đáy, người anh đã may một chiếc túi thật lớn, chất đầy châu báu vượt quá sức mang của chim. Trên đường bay về, vì túi quá nặng, chim Phượng hoàng mệt mỏi, gió bão nổi lên làm túi vàng và người anh đều rơi xuống biển sâu.

Câu chuyện kết thúc với hình ảnh người em hiền lành được hưởng hạnh phúc, sống yên vui bên cây khế, còn người anh ôm lòng tham phải chịu quả báo. Qua câu chuyện này, em học được bài học quý giá về sự lương thiện và công bằng. Chỉ khi sống chan hòa, nhân hậu, không ham lam, con người mới gặp được điều tốt đẹp. Bản thân em cũng hiểu rằng, dù hoàn cảnh khó khăn đến đâu, hãy giữ gìn tấm lòng trong sáng như người em trong truyện.

Câu 6. Nhân vật Đom Đóm và Giọt Sương được nhân hóa bằng cách cho chúng có suy nghĩ, lời nói, cảm xúc (thấy nhau đẹp), hành động (bay lượn, nói chuyện), và biết khen ngợi, động viên, làm cho chúng trở nên sống động, gần gũi và thể hiện bài học ý nghĩa về vẻ đẹp, sự khiêm tốn và giá trị của mỗi cá thể, giúp câu chuyện trở nên sinh động, có hồn và ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Câu 5. Dấu gạch ngang trong bài đọc được dùng để đánh dấu lời nói trực tiếp của nhân vật.

Nhà em có một cô mèo tam thể rất xinh xắn, nhưng em lại đặt tên là Mực vì bộ lông của nó có những mảng đen tuyền rất nổi bật. Mực là quà sinh nhật ba tặng em vào năm ngoái, nên nó đối với em rất đặc biệt.

Mực có thân hình nhỏ nhắn, dài khoảng một gang tay, nặng chừng hai kí rưỡi. Bộ lông của nó là sự pha trộn tuyệt đẹp giữa ba màu: đen tuyền, vàng cam ấm áp và trắng tinh khôi, mượt mà như nhung. Cái đầu của Mực tròn xoe như trái cam nhỏ. Đôi mắt nó to tròn, long lanh như hai hòn bi ve màu xanh lục bảo, đặc biệt là khi trời tối, mắt nó phát sáng như có than hồng bên trong. Cái mũi nhỏ xíu, màu hồng phớt, lúc nào cũng ươn ướt. Miệng Mực nhỏ nhắn, hé ra là lộ hàm răng trắng tinh, sắc nhọn. Hai cái tai tam giác nhỏ xíu, luôn vểnh lên nghe ngóng mọi động tĩnh xung quanh. Thân hình Mực uyển chuyển, dẻo dai. Bốn cái chân bé tí nhưng nhanh thoăn thoắt, bước đi nhẹ nhàng như nhung, dưới mỗi bàn chân là những đệm thịt hồng mềm mại. Cái đuôi của Mực dài, cong vút, lúc nào cũng ve vẩy như một chiếc roi da, trông rất duyên dáng.

Mực là một cô mèo vô cùng hiền lành và đáng yêu. Mỗi sáng, nó thường đến dụi đầu vào chân em, kêu "meo meo" thật khẽ để đánh thức em dậy. Nó thích ăn cá và uống sữa. Khi ăn, nó rất từ tốn, cẩn thận nhấm nháp từng miếng một. Buổi trưa, Mực cuộn tròn trong giỏ, ngủ say sưa. Đến tối, nó lại lanh lợi chạy khắp nhà, vờn những con chuột nhắt rụt rè. Mực còn rất thích chơi đùa với cuộn len. Nó sẽ vờn qua vờn lại, cào cào nhẹ nhàng rồi tung lên không trung, trông rất ngộ nghĩnh. Tiếng kêu của Mực lúc thì "meo meo" dịu dàng, lúc lại "gừ gừ" khi được vuốt ve, nhưng khi giận dỗi thì nó lại "gào" lên một tiếng dài. Mực còn có tài bắt chuột cực kì siêu, nó giữ cho ngôi nhà em luôn sạch bóng bóng lũ chuột đáng ghét.

Em yêu Mực lắm! Mỗi ngày, em đều vuốt ve bộ lông mượt mà của nó, cho nó ăn và cùng nó chơi đùa. Mực mang lại cho em rất nhiều niềm vui, khiến em cảm thấy ngôi nhà thêm ấm áp và cuộc sống không còn buồn tẻ. Mực không chỉ là một con vật nuôi, mà còn là một thành viên thân thiết trong gia đình em. Em sẽ luôn yêu thương và chăm sóc Mực thật tốt để nó mãi là người bạn nhỏ đáng yêu của em.