Trương Mỹ Hạnh
Giới thiệu về bản thân
Chủ tịch Hồ Chí Minh chính là người anh hùng dân tộc vĩ đại nhất trong trái tim của em. Vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, Bác đã hi sinh tuổi trẻ và hạnh phúc riêng của mình. Suốt cuộc đời Bác là những ngày tháng bôn ba khắp nơi, chịu đủ khổ cực để tìm đường cứu nước. Bác luôn giữ trong mình trái tim của một người Cha già, yêu thương, lo lắng cho từng chiến sĩ, từng người dân, từng tất đất. Không biết đã có bao nhiêu đêm Bác không ngủ, bao nhiêu ngày Bác lo lắng, làm việc cật lực chỉ để sớm đem về độc lập cho dân tộc ta. Có thể nói, nếu không có Bác, khó mà những ngày tháng hòa bình, hạnh phúc này có thể đến sớm như vậy. Hiểu được điều đó, nên em vô cùng yêu quý và kính trọng Bác Hồ.
Câu 7:
- Sau khi thấy được ý nghĩa của việc mình nhường chỗ cho người mẹ, Thanh cảm thấy vui và không còn khó chịu nữa.
Câu 8:
- Kể từ ngày hôm đó, Thanh cảm nhận được sự quan tâm của mình đến mọi người có giá trị như thế nào.
Câu 9:
- Thanh là người rất tốt bụng và biết quan tâm người khác.
Câu 10:
- Sự chia sẻ là một hành động đẹp trong cuộc sống. Nó giúp con người gần gũi và yêu thương nhau hơn.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.Ở trong trường chúng em đã treo những dàn hoa sặc sỡ.
Từng thầy cô lên sân khấu, phát biểu và dắt các em học sinh.Đến lượt cô giáo cũ của em, cô Nhàn.Khi cô phát biểu,chúng em xếp hàng thẳng tắp ngồi im mà không nói lời nào. Khi cô phát biểu xong,cả lớp em dứng dậy, vỗ tay thật to. Sau khi kết thúc trương trình, cả lớp chúng em lại đến ôm cô.
Ngày hôm đó thật là một ngày đầy kỉ niệm và đáng nhớ đối với em. Em sẽ cố gắng học tập để không phụ lòng tin tưởng của cô Nhàn.
Em cảm thấy rất thích thú. Đứng ở đó, em cảm thấy thật thư thái, khoan khoái.
a, Trong vườn, cây hoa đào như khoác lên mình một bộ váy hồng thắm.
b, Vào mùa xuân, những nụ đào bé xíu bắt đầu bung nở.
Tác giả đã sử dụng những từ ngữ sau để miêu tả cây xoan: thân cành khô cong trước gió lạnh, khô như chết, chùm lộc biếc, lộc xoan có màu ngọc lục sang trọng,…
Trong những câu chuyện mà em đã được đọc, được nhe thì em thích nhất là câu chuyện " Sự tích cây vú sữa ".
Chuyện kể về một cậu bé ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, chẳng nghĩ đến mẹ ở nhà mỏi mắt chờ mong. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ, liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc. Kì lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh, rồi chín. Một quả rơi vào lòng cậu. Môi cậu vừa chạm vào, một dòng sữa trắng trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ. Cậu nhìn lên tán lá. Lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu bé oà khóc. Cây xoà cành ôm cậu, như tay mẹ âu yếm vỗ về. Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và gọi đó là cây vú sữa.
Câu chuyện trên đã để lại cho chúng ta một bài học sâu sắc về sự biết ơn công lao sinh thành của cha mẹ. Là một người con, chúng ta nên thấu hiểu sự yêu thương, hy sinh của cha mẹ.
dấu hai chấm trong đoạn văn trên có tác dụng là báo hiệu phần giải thích
a, CN : Những đứa trẻ trong xóm
VN : xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm.
b, CN : Những dòng sáp nóng
VN : đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến
Trong cuộc đời mỗi người học sinh, chắc ai cũng có những kỉ niệm đẹp về thầy cô. Em nhớ nhất là buổi lễ tri ân thầy cô nhân ngày 20 tháng 11 năm ngoái ở trường em.
Hôm ấy, sân trường được trang trí rất đẹp. Chúng em mặc đồng phục gọn gàng, trên tay cầm những bó hoa tươi thắm. Khi buổi lễ bắt đầu, đại diện học sinh lên phát biểu, bày tỏ lòng biết ơn đối với thầy cô đã tận tình dạy dỗ. Sau đó, chúng em lần lượt lên tặng hoa và nói lời cảm ơn thầy cô. Em thấy cô giáo chủ nhiệm của mình xúc động đến rưng rưng nước mắt. Nhìn mái tóc cô đã điểm bạc và nụ cười hiền hậu, em càng hiểu hơn sự vất vả, hi sinh thầm lặng của cô dành cho học sinh.
Buổi lễ hôm đó giúp em cảm nhận sâu sắc truyền thống “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc ta. Em thấy mình cần phải cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan và lễ phép để không phụ công ơn thầy cô. Đây sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp trong lòng em.