MAI TỐ UYÊN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của MAI TỐ UYÊN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tóm tắt 5-6 dòng :Ngày xưa, các dân tộc thiểu số Việt Nam chủ yếu dùng sức người để đi bộ hoặc mang vác. Tại miền núi phía Bắc, một số nơi dùng thuyền ở ven sông, xe quệt trâu kéo hoặc dùng ngựa để chuyên chở. Ở Tây Nguyên, các phương tiện đa dạng hơn như gùi, sức voi, ngựa trên cạn và thuyền độc mộc dưới nước.

Tóm tắt 10-12 dòng: Văn bản giới thiệu các phương tiện và cách thức vận chuyển thô sơ của các dân tộc thiểu số Việt Nam trong quá khứ, phụ thuộc vào đặc điểm địa hình.Ở khu vực miền núi phía Bắc, do địa hình hiểm trở, người dân chủ yếu đi bộ. Các phương tiện hỗ trợ gồm có thuyền (ở ven sông Đà, sông Mã), xe quệt trâu kéo (như của người Sán Dìu) và dùng ngựa để thồ hàng (như người Mông, Hà Nhì, Dao).Tại Tây Nguyên, phương tiện di chuyển trên bộ phong phú hơn nhờ sử dụng sức voi và ngựa. Riêng các bản làng sống ven sông, suối lớn thì sử dụng thuyền độc mộc để giao lưu và vận chuyển.

Tóm tắt 5-6 dòng :Ngày xưa, các dân tộc thiểu số Việt Nam chủ yếu dùng sức người để đi bộ hoặc mang vác. Tại miền núi phía Bắc, một số nơi dùng thuyền ở ven sông, xe quệt trâu kéo hoặc dùng ngựa để chuyên chở. Ở Tây Nguyên, các phương tiện đa dạng hơn như gùi, sức voi, ngựa trên cạn và thuyền độc mộc dưới nước.

Tóm tắt 10-12 dòng: Văn bản giới thiệu các phương tiện và cách thức vận chuyển thô sơ của các dân tộc thiểu số Việt Nam trong quá khứ, phụ thuộc vào đặc điểm địa hình.Ở khu vực miền núi phía Bắc, do địa hình hiểm trở, người dân chủ yếu đi bộ. Các phương tiện hỗ trợ gồm có thuyền (ở ven sông Đà, sông Mã), xe quệt trâu kéo (như của người Sán Dìu) và dùng ngựa để thồ hàng (như người Mông, Hà Nhì, Dao).Tại Tây Nguyên, phương tiện di chuyển trên bộ phong phú hơn nhờ sử dụng sức voi và ngựa. Riêng các bản làng sống ven sông, suối lớn thì sử dụng thuyền độc mộc để giao lưu và vận chuyển.

"Truyện cô bé bán diêm" là một tác phẩm tiêu biểu của An- đéc- xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết. Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu. Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trong đêm giao thừa rét mướt, em nằm ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ở một xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy, bằng ngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tố cáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bất hạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, nhà văn còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọc: đó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắng của các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêu thương con người.

"Truyện cô bé bán diêm" là một tác phẩm tiêu biểu của An- đéc- xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết. Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu. Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối trong lòng người đọc, em đã chết trong đêm giao thừa rét mướt, em nằm ngoài đường sáng mùng một đầu năm trong khi mọi người vui vẻ ra khỏi nhà, kẻ qua người lại mà không hề ai quan tâm đến em, em đã chết vì lạnh, vì đói ở một xó tường, đó là cái chết đau đớn nhưng chắc chắn sẽ thanh thản về tâm hồn. Như vậy, bằng ngòi bút nhân ái lãng mạng của nhà văn, qua cái chết của cô bé bán diêm tác giả muốn tố cáo phê phán xã hội thờ ơ lạnh lùng với những nỗi bất hạnh của những người nghèo khổ bất hạnh, đặc biệt đối với trẻ thơ. Đồng thời, nhà văn còn muốn gửi gắm thông điệp tới người đọc: đó là hãy biết san sẻ yêu thương đừng phũ phàng hoặc vô tình trước nỗi đau bất hạnh, cay đắng của các em bé. Cái chết của em sẽ mãi ám ảnh trong lòng người đọc, khơi dậy cho ta về tình yêu thương con người.

  • Bác nông dân: Đại diện cho cái nhìn bi quan và buông xuôi trước nghịch cảnh, chọn cách kết thúc vấn đề bằng sự tiêu cực.
  • Con lừa: Đại diện cho tinh thần lạc quan, kiên trì và bản lĩnh. Nó biến áp lực (đất đè lên lưng) thành bậc thang để vươn lên, biến nghịch cảnh thành con đường sống.