TRẦN KHÁNH LINH
Giới thiệu về bản thân
CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Hoành Bồ , ngày 18 thngs 5 năm 2026 Kính gửi cô giáo Nguyễn Thị Hà 7a2 trường THCS Trới
Họ tên ; Trần Khánh Linh
Ngày tháng năm sinh ; 12 /5 /2013
Quê quán ; Trực Ninh , Năm Định
Nơi ở hiện nay ; Thôn An Biên 1 ,Lê Lợi , Hoành Bồ , Hạ Long , Quảng Ninh
Công việc chính hiện đang đảm nhiệm ; học sinh lớp 7a2 Trường THCS Trới
Thời gian diễn ra ; không nhớ rõ
Trình tự sự việc ;đang trong giờ học thì bạn Lương Đức Phúc và bạn Nguyễn Đức Tuấn Vũ trêu nhau trong giờ học bạn VŨ dùng lời lẽ làm kích động và khó chịu bạn Phúc nên đã xảy ra vụ việc đánh nhau , các bạn trong lớp đến can ngăn và gọi cô giáo .
Nguyên nhân sự việc xảy ra ; do bạn Vũ dùng lời lẽ trêu đùa bạn Phúc nên bạn Phúc không kiềm chế được cảm xúc nên giờ ra chơi đã lao đến và đánh bạn Vũ .
Tôi hứa đây hoàn toàn là những thông tin đúng sự thật nếu sai tôi xin chịu mọi trách nhiệm
Người viết tường trình
Linh
Trần Khánh Linh
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm , em cảm thấy trong lòng mình dâng lên nhiều suy nghĩ và xúc động sâu sắc về tình mẹ . Bài thơ không sử dụng nhiều hình ảnh cầu kì , hoa mĩ mà chỉ xoay quanh hình ảnh " Mẹ " và "quả "rất quen thuộc .Thế nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến ý nghĩa của bài thơ trở nên thấm thía hơn .Hình ảnh những "mùa quả " mẹ trông , mẹ vun , mẹ hái không chỉ là quả ngọt của cây trái mà còn là biểu tượng cho công sức , tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của mẹ dành cho con . Mẹ gieo trồng từng mùa quả cũng giống như mẹ nuôi dưỡng , dạy dỗ con trưởng thành bằng tất cả sự kiên nhẫn và yêu thương . Qua năm tháng những mùa quả lặn rồi lại mọc như Mặt Trời như Mặt Trăng , còn mẹ thì ngày một già đi . Sự tuần hoàn của thiên nhiên vẫn tiếp diễn , nhưng tuổi xuân của mẹ thì không thể quay trở lại . Đọc đến câu thơ " bảy mươi tuổi mẹ trờ đợi hái ", em chợt thấy lòng mình nghẹn lại . Cả cuộc đời mẹ dường như chỉ mong ngày con khôn lớn , trở thành " thứ quả" chín ngọt nhất mà mẹ có thể tự hào hái được. Thế nhưng người con trong bài thơ khi nghĩ đến ngày " bàn tay mẹ mỏi " , sợ rằng mình vẫn còn là một "thứ quả non xanh" . Nỗi lo ấy khiến em nhận ra rằng sự trưởng thành không chỉ là lớn lên về hình dáng hay tuổi tác mà còn là sự trưởng thành trong suy nghĩ và hành động . Bài thơ giúp em hiểu rõ hơn về sự hi sinh thầm lặng của mẹ , người luôn âm thầm vun trồng mà không đòi hỏi sự báo đáp. Mẹ giống như người nông dân cần mẫn chăm chút cho khu vườn của mình , dẫu nắng mưa vất vả vẫn không quản ngại . Em chợt nghĩ đến mẹ của mình ngoài đời , những bữa cơm nóng hổi , những lời nhắc nhở quan tâm , những lần thức khuya chăm sóc em ốm . Tất cả đều là những "mùa quả " mẹ đang lặng lẽ vun trồng . Đọc xong bài thơ ,em càng thương và trân trọng mẹ nhiều hơn . Em tự nhủ phải cố gắng học tập , rèn luyện đạo đức , sống có trách nhiệm và biết quan tâm đến mẹ nhiều hơn, để không phụ sự chờ đợi của mẹ . Em mong rằng mình sẽ sớm trở thành " mùa quả " chín ngọt , để khi nhìn lại , mẹ có thể mỉm cười hạnh phúc vì những gì mình đã vun trồng .