Trần Xuân Hiếu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Xuân Hiếu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Nhân vật cô Tâm trong truyện ngắn Cô hàng xén của Thạch Lam hiện lên như một hình ảnh đẹp đẽ, cảm động về người phụ nữ Việt Nam giàu tình yêu thương và đức hi sinh trong cuộc sống đời thường. Tác phẩm khắc họa một ngày làm việc vất vả của cô Tâm, một người phụ nữ tảo tần, gánh hàng từ sáng sớm đến tối khuya để kiếm sống, nuôi mẹ và các em. Dù mệt mỏi vì gió bấc, vì đường xa và nỗi cô đơn trên đồng làng vắng vẻ, cô vẫn thấy lòng ấm lại khi về đến nhà, khi nghe tiếng em reo, khi thấy mẹ chờ đón bên mâm cơm tối. Qua những chi tiết dung dị, gần gũi, Thạch Lam đã thể hiện tình cảm gia đình sâu sắc, tinh thần trách nhiệm và lòng nhân hậu của cô Tâm. Cô không chỉ là người chị đảm đang mà còn là trụ cột âm thầm của gia đình, là biểu tượng của sự kiên cường, bền bỉ giữa cuộc sống mưu sinh đầy khó khăn. Qua đó, tác phẩm nhẹ nhàng ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ trong đời sống thường nhật – những con người thầm lặng nhưng giàu lòng vị tha và nghị lực sống.

Câu 1

Thể thơ: tự do.

Câu 2

Hai hình ảnh trong đoạn trích cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:

- Trên nắng và dưới cát

- Chỉ có bão là tốt tươi như cỏ

Câu 3

Những dòng thơ:

"Miền Trung
Eo đất này thắt đáy lưng ong
Cho tình người đọng mật"
→ Gợi lên hình ảnh miền Trung tuy nghèo khó, eo hẹp như “thắt đáy lưng ong”, nhưng con người nơi đây giàu tình cảm, nghĩa tình sâu nặng, thủy chung như mật ngọt đọng lại sau gian truân

Câu 4

Việc vận dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” trong dòng thơ “Mảnh đất nghèo mồng tơi không kịp rớt” có tác dụng nhấn mạnh đến mức độ nghèo khó đến tận cùng của miền Trung. Thành ngữ này vốn chỉ sự thiếu thốn đến mức ngay cả rau mồng tơi – loại rau dân dã, dễ mọc và dễ sống – cũng không đủ điều kiện để phát triển, thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên và cuộc sống nơi đây. Việc sử dụng thành ngữ dân gian còn giúp lời thơ trở nên gần gũi, mộc mạc, mang đậm màu sắc văn hóa dân tộc. Qua đó, tác giả bày tỏ thái độ xót xa, cảm thông sâu sắc với vùng đất này và những con người đang kiên cường bám trụ giữa khó khăn.

Câu 5

Tình cảm của tác giả đối với miền Trung trong đoạn trích được thể hiện rất chân thành, sâu nặng và tha thiết. Miền Trung hiện lên không chỉ là một dải đất “nắng, cát”, “gió bão” – nơi thiên nhiên khắc nghiệt và đời sống cơ cực – mà còn là nơi gắn bó máu thịt với tác giả. Những câu thơ đầy hình ảnh và cảm xúc như "Eo đất này thắt đáy lưng ong / Cho tình người đọng mật" vừa cho thấy vẻ đẹp địa lý đặc trưng, vừa ca ngợi tấm lòng thủy chung, nghĩa tình của con người nơi đây. Nỗi nhớ, niềm thương, lời nhắn nhủ "Em gắng về / Đừng để mẹ già mong..." là cách tác giả gợi nhắc người đọc hướng về cội nguồn, về quê hương với tấm lòng hiếu nghĩa. Qua đó, có thể thấy tác giả dành cho miền Trung một tình cảm vừa gắn bó máu thịt, vừa chan chứa yêu thương, trân trọng và biết ơn.

A = 2023/(x^2022+2023) +2022

Để A đạt giá trị lớn nhất thì 2023/(x^2022 + 2023) đạt giá trị lớn nhất

Hay x^2022 + 2023 đạt giá trị nhỏ nhất

Mà giá trị nhỏ nhất của x^2022 là 0

Suy ra giá trị nhỏ nhất của x^2022+ 2023 là 0 + 2023 = 2023

Do đó giá trị lớn nhất của A là 2023/2023 + 2022 = 1+2022= 2023

Vậy giá trị lớn nhất của A là 2023