Nguyễn Thu Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: - Thể thơ: Thơ tự do. Câu 2: Một số từ ngữ, hình ảnh miêu tả kí ức tuổi học trò: - Sân trường hẹp lại - Cây phượng gù, những chùm hoa - Tiếng ve kêu cháy ruột, tà áo mỏng bay qua cổng trường - Sách giáo khoa xưa, nụ cười hiền, mái tóc chớm màu mưa - Tấm bảng xanh bát ngát, mái trường như bóng mẹ Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: - Điệp ngữ: “thôi đừng” kết hợp với hình ảnh gợi cảm xúc (gió heo may xao xác) Hiệu quả: - Tạo nhịp điệu cho câu thơ, làm câu thơ trở nên sinh đọng hấp dẫn. - Thể hiện sự giằng xé trong tâm trạng: muốn quên nhưng không thể quên, càng nói “thôi đừng” lại càng nhớ da diết hơn. - Bày tỏ sự nhớ nhung, tiếc nuối của tác giả trước quãng thời gian học trò với mái trường đã đi xa. Câu 4 Tình cảm của nhân vật trữ tình: - Đó là nỗi nhớ nhung, tiếc nuối tuổi học trò ngây thơ, trong sáng. Là tình yêu sâu sắc với mái trường, thầy cô, bạn bè và những kỷ niệm đẹp đẽ thời học sinh. Đồng thời là sự trân trọng với những giá trị tinh thần đã góp phần nuôi dưỡng tâm hồn mình. - Tình cảm của nhân vật trữ tình là tình cảm đẹp, trân thành, trong sáng và sâu sắc. Câu 5: - Nội dung văn bản: sự nhớ nhung, tiếc nuối các kỉ niệm bên mái trường, thầy cô. - Bài học rút ra: Mỗi người cần biết trân trọng quá khứ, bởi đó là nền tảng hình thành nhân cách. Hãy gìn giữ và biết ơn những giá trị tinh thần như tình thầy trò, tình bạn, mái trường…Từ quá khứ, ta biết sống tốt hơn ở hiện tại và có trách nhiệm với tương lai.
Câu 1:
Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2:
Những hình ảnh trong đoạn trích diễn tả sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung:
- “mồng tơi không kịp rớt”
- “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ”
Câu 3 :
- Địa hình hẹp ngang, thường phải gánh chịu thiên tai, lũ lụt -> tạo nên những bất lợi cho hoạt động sản xuất và sinh sống của người dân.
- Con người miền Trung: giàu tình yêu thương, giàu lòng nhân ái và sống với nhau bằng tất cả sự yêu thương chân thành nhất.
Câu 4:
- Thành ngữ “ mồng tơi không kịp rớt” .
- Việc sử dụng thành ngữ làm nhấn mạnh sự khó khăn, khắc nghiệt của mảnh đất miền Trung. Đòng thời nói lên sự đau thương, xót xa của tác giả giành cho thiên nhiên và con người miền Trung.
Câu 5:
- Tác giả thấu hiểu những khắc nghiệt của thiên nhiên và những khó khăn, vất vả mà người dân miền Trung phải gánh chịu. đồng thời bộc lộ tình yêu, tình cảm gắn bó máu thịt và lòng trân trọng của tác giả đối với con người nơi đây
-> Tình cảm của tác giả là tình cảm chân thành, sâu sắc.
Câu 1:
Thể thơ tự do
Câu 2:
Trong đoạn trích, nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với những đối tượng
- Những cánh sẻ nâu
- Mẹ
- Tuổi sinh thành
- Trò chơi tuổi nhỏ
- Dấu chân bấm mặt đường xa
Câu 3:
Dấu ngoặc kép trong dòng thơ "Chuyền chuyền một..." miệng, tay buông bắt có công dụng trích dẫn lời nói của nhân vật khác, góp phần làm sinh động câu chuyện, tăng tính chân thực cho lời kể.
Câu 4:
- Phép lặp cú pháp: Biết ơn …
- Tác dụng:
+ Tăng sức gợi hình gợi cảm, tạo nhịp điệu, nhấn mạnh,
+ Khẳng định, khắc sâu nội dung về đối tượng và tầm ảnh hưởng đối với cuộc đời nhân vật trữ tình
+ Thể hiện tình cảm yeu mến của tác giả.
Câu 5:
Thông điệp: sự biết ơn dành cho những thứ đơn giản quanh ta.
Cuộc sống của chúng ta luôn có nhiều bộn bề, lo lắng. Giá trị cuộc sống chính là những điều bình thường, giản dị mà nhiều khi khiến chúng ta lãng quên nói lo lắng. Điều giản dị đó có thể là những dòng tin nhắn, những cuộc gọi ngắn của người thân. Nên ta phải biết chân trọng những điều giản đơn đó.