Nguyễn Hồng Ngát
Giới thiệu về bản thân
...
...
- Về chính trị
- Xây dựng và từng bước hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.
- Giữ vững vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
- Phát huy dân chủ, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân.
- Hệ thống chính trị được củng cố và ngày càng ổn định.
- Đời sống chính trị – xã hội ổn định, tạo điều kiện cho phát triển đất nước.
- Về an ninh – quốc phòng
- Giữ vững độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ.
- Xây dựng nền quốc phòng toàn dân và an ninh nhân dân vững mạnh.
- Tăng cường tiềm lực quốc phòng, hiện đại hóa một số lực lượng vũ trang.
- Giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội.
- Kết hợp phát triển kinh tế với củng cố quốc phòng – an ninh, góp phần bảo vệ Tổ quốc và tạo môi trường hòa bình để phát triển.
- 1911 – 1917: Nguyễn Ái Quốc ra đi tìm đường cứu nước, đi qua nhiều nước để tìm hiểu thực tế và con đường giải phóng dân tộc.
-1917 – 1923: Hoạt động ở Pháp:
- gửi “Bản yêu sách của nhân dân An Nam” (1919);
- tham gia Đảng Xã hội Pháp;
- tham gia thành lập Đảng Cộng sản Pháp (1920).
- - 1923 – 1924: Hoạt động tại Liên Xô:
- dự Hội nghị Quốc tế Nông dân;
- tham dự Đại hội V Quốc tế Cộng sản.
- - 1924 – 1930: Hoạt động ở Trung Quốc:
- thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên (1925);
- truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào Việt Nam;
- chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (1930).
Năm 1987, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) đã ra Nghị quyết vinh danh Chủ tịch Hồ Chí Minh là "Anh hùng giải phóng dân tộc và Nhà văn hóa kiệt xuất của Việt Nam". Nghị quyết khẳng định Người là một biểu tượng kiệt xuất về sự tự khẳng định dân tộc, đã cống hiến trọn đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc của nhân dân Việt Nam, góp phần vào cuộc đấu tranh chung của các dân tộc vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội. Tượng đài và Quảng trường: Có khoảng 35 tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh được đặt tại nhiều quốc gia như Nga, Pháp, Cuba, Ấn Độ, Mexico, Hungary...Tên đường và trường học: Tại Algeria, có đại lộ mang tên Houari Boumediene giao với đại lộ Hồ Chí Minh. Tại Mông Cổ, có trường THPT số 14 mang tên Hồ Chí Minh. Thậm chí ở tận châu Mỹ Latinh hay châu Phi, tên của Người vẫn được đặt cho nhiều ngôi trường và con phố lớn. Bảo tàng và di tích: Các thành phố nơi Người từng sống và hoạt động cách mạng như Paris (Pháp), London (Anh), Quảng Châu (Trung Quốc), hay Nakhon Phanom (Thái Lan) đều có những không gian trang trọng để lưu giữ kỷ vật về Người. Trong mắt các nhà trí thức: Giáo sư người Nhật Bản Shingo Shibata từng viết: "Hồ Chí Minh là một nhân vật vĩ đại đã kết hợp được tinh hoa văn hóa phương Đông và phương Tây". Nhiều nhà báo quốc tế khi tiếp xúc với Người đều bị chinh phục bởi sự giản dị, trí tuệ uyên bác và phong thái ung dung. Trong lòng nhân dân các dân tộc bị áp bức: Đối với nhân dân các nước thuộc địa ở châu Phi và Mỹ Latinh, "Hồ Chí Minh" là một danh từ chung tượng trưng cho hy vọng và niềm tin vào thắng lợi của sự nghiệp giải phóng dân tộc. Hình ảnh "đôi dép cao su" hay "bộ quần áo kaki" của Người đã trở thành huyền thoại về đức tính khiêm tốn, giản dị của một vị nguyên thủ quốc gia. Nhạc sĩ người Anh Ewan MacColl đã viết ca khúc nổi tiếng "The Ballad of Ho Chi Minh" (Bài ca Hồ Chí Minh) với những giai đoạn đầy cảm xúc, được dịch ra nhiều thứ tiếng và vang lên trong các phong trào phản chiến. Các nhà thơ, nhà văn từ Chile (Pablo Neruda) đến Cuba hay Ấn Độ đều có những tác phẩm ngợi ca nhân cách và ý chí của Người.
Sự kiện buộc Chính phủ Mỹ phải tuyên bố "Phi Mỹ hóa" chiến tranh xâm lược Việt Nam chính là cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Vào đầu năm 1968, dựa trên nhận định về sự thay đổi trong so sánh lực lượng và tình hình chính trị tại Mỹ (năm bầu cử Tổng thống), quân dân ta đã quyết định mở cuộc Tổng tiến công. Cuộc tổng tiến công diễn ra qua 3 đợt trong năm 1968, nhưng đợt 1 (từ đêm 30 rạng sáng ngày 31/1/1968), quân ta đồng loạt tấn công vào hầu hết các thành phố, thị xã, các căn cứ quân sự của Mỹ và chính quyền Sài Gòn trên toàn miền Nam, chúng ta đã đánh thẳng vào những "vùng cấm" như Đại sứ quán Mỹ, Dinh Độc Lập, Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn, Đài phát thanh...Mặc dù sau đó quân đội ta gặp nhiều khó khăn và tổn thất trong các đợt 2 và 3, nhưng đòn tấn công bất ngờ ở đợt 1 đã tạo nên một cú sốc cực lớn đối với Mỹ. Mỹ nhận ra rằng dù đã đưa vào miền Nam hơn nửa triệu quân, họ vẫn không thể ổn định được tình hình và không thể thắng bằng quân sự. Buộc Mỹ phải chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán tại Paris để bàn về chấm dứt chiến tranh ở Việt Nam.