Trần Đỗ Khánh An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Đỗ Khánh An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong kho tàng lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, nhân vật anh hùng chống giặc ngoại xâm mà em vô cùng ngưỡng mộ và kính trọng chính là Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn, hay còn được biết đến với cái tên thân thuộc Đức Thánh Trần. Mỗi khi được đọc, được nghe về những chiến công lẫy lừng của ông trong ba lần kháng chiến chống quân Nguyên-Mông, lòng em lại trào dâng niềm tự hào khôn xiết.  Em cảm phục tài năng quân sự thiên bẩm của ông, người đã đề ra những kế sách tài tình như "vườn không nhà trống" hay trận địa cọc trên sông Bạch Đằng, đánh tan đội quân xâm lược hùng mạnh nhất thời bấy giờ. Hơn hết, em xúc động trước tấm lòng yêu nước thương dân vô bờ bến của vị tướng. Lời dặn dò "khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc" trước lúc lâm chung vẫn còn vang vọng mãi, thể hiện tầm nhìn xa trông rộng và sự nhân từ của một vị lãnh tụ vĩ đại.  Qua những câu chuyện, hình ảnh Trần Hưng Đạo luôn là biểu tượng của tài đức vẹn toàn, của ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết dân tộc. Ông không chỉ là một thiên tài quân sự mà còn là một nhà văn hóa lớn với tác phẩm bất hủ "Hịch tướng sĩ". Tình cảm của em dành cho ông không chỉ là sự ngưỡng mộ một vị anh hùng, mà còn là lòng biết ơn sâu sắc đối với những hy sinh, cống hiến to lớn của ông cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Ông mãi là tấm gương sáng ngời truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ Việt Nam về lòng yêu nước và trách nhiệm bảo vệ quê hương. 

7 : Thanh cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ và ấm lòng vì đã làm được một việc có ý nghĩa, giúp đỡ được người khác

8 : Một lúc sau, Thanh thấy một người phụ nữ bế con nhỏ bước lên xe." (Trong đó "Một lúc sau" là trạng ngữ chỉ thời gian).

9 : Qua hành động nhường chỗ, em thấy Thanh là một người ngoan ngoãn, biết quan tâm và giàu lòng nhân ái. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng Thanh đã có ý thức giúp đỡ người khó khăn hơn mình, đó là một phẩm chất đáng quý mà chúng ta nên học tập.

10 : Sự sẻ chia giúp con người xích lại gần nhau hơn và làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp. Sự sẻ chia là nhịp cầu nối những trái tim yêu thương. Khi chúng ta biết giúp đỡ người khác, chính bản thân ta cũng nhận lại niềm vui và sự thanh thản

Trong suốt những năm tháng đi học, hình ảnh người thầy, người cô luôn in đậm trong tâm trí tôi như những người lái đò thầm lặng. Nhưng có một sự việc diễn ra vào dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm ngoái đã để lại trong tôi những cảm xúc sâu sắc nhất về truyền thống "Tôn sư trọng đạo". Sáng hôm đó, trường tôi tổ chức buổi lễ tri ân các thầy cô giáo cũ. Không khí hân hoan lan tỏa khắp sân trường với những bó hoa tươi thắm. Trong buổi lễ ấy, tôi chứng kiến một cảnh tượng đầy xúc động: nhóm cựu học sinh khóa năm 2000, nay đều đã là những người thành đạt, từ nhiều nơi trở về thăm thầy Nguyễn Văn Hùng - người thầy giáo già đã nghỉ hưu từ lâu. Thầy Hùng năm nay đã ngoài tám mươi, tóc bạc trắng như cước, đi lại có chút khó khăn. Khi thầy bước vào, cả hội trường im phăng phắc, rồi vỡ òa trong tràng pháo tay. Nhóm học sinh cũ, dù đã là những kỹ sư, bác sĩ, hay doanh nhân, ngay lập tức chạy lại, cúi đầu chào thầy đầy kính trọng và âu yếm gọi "Thầy ơi!". Có người đã rơm rớm nước mắt khi nhìn thấy thầy vẫn khỏe mạnh. Họ vây quanh thầy, chia sẻ về cuộc sống hiện tại và những kỷ niệm xưa cũ, ôn lại những câu chuyện mà thầy đã dạy dỗ họ nên người. Hình ảnh người thầy cầm tay từng người học trò cũ, ánh mắt hiền từ lấp lánh niềm vui khi thấy các con đã trưởng thành, thực sự là hình ảnh đẹp nhất của tình thầy trò. Sự việc đó không chỉ là sự tri ân, mà còn là minh chứng cho thấy truyền thống "Tôn sư trọng đạo" vẫn luôn cháy mãi, không bao giờ phai nhạt dù thời gian có trôi qua. Chứng kiến khung cảnh ấy, tôi cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Sự việc nhắc nhở tôi rằng, kiến thức thầy cô truyền dạy không chỉ là con chữ, mà còn là đạo làm người. Tôi nhận ra rằng, dù sau này có trở thành ai, đi đến đâu, chúng ta cũng cần phải nhớ ơn những người đã đặt nền móng kiến thức và nhân cách cho mình. Tình cảm tri ân ấy chính là sức mạnh giúp chúng ta sống tốt hơn, biết trân trọng những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc.  Chuyến thăm ấy của các anh chị cựu học sinh là bài học thực tế quý giá nhất về lòng hiếu kính, giúp tôi tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với công ơn dạy dỗ của thầy cô.

Nếu được đứng trong khu vườn tươi đẹp ấy, em cảm thấy vô cùng thư thái, dễ chịu và yêu đời. Hương thơm của hoa cỏ và không khí trong lành khiến tâm hồn em bình yên, như được hòa mình vào thiên nhiên tươi mát. Em rất thích thú và mong muốn được chăm sóc, bảo vệ khu vườn xinh đẹp này


a :Trên những cành cây khẳng khiu, hoa mận đã nở trắng xóa một góc vườn. 

b : Vào những ngày cuối đông, những nụ hoa mận đầu tiên bắt đầu e ấp nở . 



a :Trên những cành cây khẳng khiu, hoa mận đã nở trắng xóa một góc vườn. 

b : Vào những ngày cuối đông, những nụ hoa mận đầu tiên bắt đầu e ấp nở . 



Trong những câu chuyện mà em đã từng được nghe kể, câu chuyện để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất là câu chuyện “Rùa và Thỏ” mà bà em thường kể mỗi tối trước khi đi ngủ. Tuy là một câu chuyện rất quen thuộc, nhưng mỗi lần nghe lại, em đều rút ra được những bài học ý nghĩa.

Ngày xưa, trong một khu rừng xanh mát, có rất nhiều loài vật cùng sinh sống vui vẻ. Trong số đó, thỏ là con vật nổi tiếng nhanh nhẹn, chạy nhanh như gió. Vì có tài chạy nhanh nên thỏ trở nên kiêu ngạo. Nó thường xuyên khoe khoang và chê bai những con vật khác, đặc biệt là rùa. Thỏ hay cười nhạo rùa rằng: “Cậu đi chậm như vậy thì bao giờ mới tới nơi?”. Những lời nói ấy khiến rùa rất buồn, nhưng rùa không tức giận mà chỉ im lặng.

Một ngày nọ, không chịu được sự chế giễu của thỏ, rùa đã dũng cảm nói: “Chúng ta hãy thi chạy với nhau đi!”. Nghe vậy, thỏ phá lên cười vì cho rằng rùa thật ngốc nghếch. Tuy nhiên, vì muốn chứng minh mình vượt trội, thỏ đã đồng ý tham gia cuộc thi. Tin tức về cuộc đua nhanh chóng lan khắp khu rừng, muông thú đều háo hức kéo đến xem.

Sáng hôm sau, cuộc đua chính thức bắt đầu. Cáo được mời làm trọng tài. Khi hiệu lệnh vang lên, thỏ lao đi vun vút, chỉ trong chốc lát đã bỏ xa rùa một khoảng rất lớn. Trong khi đó, rùa vẫn bình tĩnh, chậm rãi bước từng bước một. Dù biết mình chậm hơn, rùa vẫn không nản lòng mà kiên trì tiến về phía trước.

Chạy được một quãng đường khá xa, thỏ ngoảnh đầu lại mà không thấy bóng dáng rùa đâu. Nó nghĩ thầm: “Rùa còn lâu mới tới, mình nghỉ một chút cũng không sao”. Thế là thỏ nằm xuống dưới một gốc cây to, mát rượi để nghỉ ngơi. Gió thổi nhẹ, không khí yên tĩnh khiến thỏ dần chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Trong lúc đó, rùa vẫn âm thầm tiến bước. Mặt trời lên cao, đường đi trở nên nóng bức, nhưng rùa không dừng lại. Rùa tự nhủ: “Chỉ cần mình cố gắng, nhất định sẽ tới đích”. Từng bước, từng bước, rùa tiến gần hơn đến vạch đích.

Một lúc sau, khi thỏ tỉnh dậy, nó giật mình nhận ra mình đã ngủ quên quá lâu. Nhìn về phía trước, thỏ hoảng hốt khi thấy rùa chỉ còn cách đích một đoạn ngắn. Thỏ vội vàng bật dậy, dùng hết sức chạy thật nhanh. Nhưng dù cố gắng đến đâu, thỏ cũng không kịp nữa. Rùa đã chạm tới vạch đích trước trong sự cổ vũ và reo hò của tất cả các loài vật.

Thỏ cúi đầu xấu hổ vì sự chủ quan và kiêu ngạo của mình. Còn rùa thì được mọi người khen ngợi vì sự kiên trì và quyết tâm. Sau cuộc thi, thỏ đã nhận ra sai lầm và hứa sẽ không bao giờ coi thường người khác nữa.

Qua câu chuyện này, em hiểu rằng trong cuộc sống, không nên kiêu căng, tự mãn dù mình có tài giỏi đến đâu. Đồng thời, đức tính kiên trì, chăm chỉ và không bỏ cuộc sẽ giúp chúng ta vượt qua khó khăn để đạt được thành công. Câu chuyện đã để lại trong em một bài học rất quý giá, giúp em cố gắng hơn trong học tập và cuộc sống hằng ngày.

Trong những câu chuyện mà em đã từng được nghe kể, câu chuyện để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất là câu chuyện “Rùa và Thỏ” mà bà em thường kể mỗi tối trước khi đi ngủ. Tuy là một câu chuyện rất quen thuộc, nhưng mỗi lần nghe lại, em đều rút ra được những bài học ý nghĩa.

Ngày xưa, trong một khu rừng xanh mát, có rất nhiều loài vật cùng sinh sống vui vẻ. Trong số đó, thỏ là con vật nổi tiếng nhanh nhẹn, chạy nhanh như gió. Vì có tài chạy nhanh nên thỏ trở nên kiêu ngạo. Nó thường xuyên khoe khoang và chê bai những con vật khác, đặc biệt là rùa. Thỏ hay cười nhạo rùa rằng: “Cậu đi chậm như vậy thì bao giờ mới tới nơi?”. Những lời nói ấy khiến rùa rất buồn, nhưng rùa không tức giận mà chỉ im lặng.

Một ngày nọ, không chịu được sự chế giễu của thỏ, rùa đã dũng cảm nói: “Chúng ta hãy thi chạy với nhau đi!”. Nghe vậy, thỏ phá lên cười vì cho rằng rùa thật ngốc nghếch. Tuy nhiên, vì muốn chứng minh mình vượt trội, thỏ đã đồng ý tham gia cuộc thi. Tin tức về cuộc đua nhanh chóng lan khắp khu rừng, muông thú đều háo hức kéo đến xem.

Sáng hôm sau, cuộc đua chính thức bắt đầu. Cáo được mời làm trọng tài. Khi hiệu lệnh vang lên, thỏ lao đi vun vút, chỉ trong chốc lát đã bỏ xa rùa một khoảng rất lớn. Trong khi đó, rùa vẫn bình tĩnh, chậm rãi bước từng bước một. Dù biết mình chậm hơn, rùa vẫn không nản lòng mà kiên trì tiến về phía trước.

Chạy được một quãng đường khá xa, thỏ ngoảnh đầu lại mà không thấy bóng dáng rùa đâu. Nó nghĩ thầm: “Rùa còn lâu mới tới, mình nghỉ một chút cũng không sao”. Thế là thỏ nằm xuống dưới một gốc cây to, mát rượi để nghỉ ngơi. Gió thổi nhẹ, không khí yên tĩnh khiến thỏ dần chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Trong lúc đó, rùa vẫn âm thầm tiến bước. Mặt trời lên cao, đường đi trở nên nóng bức, nhưng rùa không dừng lại. Rùa tự nhủ: “Chỉ cần mình cố gắng, nhất định sẽ tới đích”. Từng bước, từng bước, rùa tiến gần hơn đến vạch đích.

Một lúc sau, khi thỏ tỉnh dậy, nó giật mình nhận ra mình đã ngủ quên quá lâu. Nhìn về phía trước, thỏ hoảng hốt khi thấy rùa chỉ còn cách đích một đoạn ngắn. Thỏ vội vàng bật dậy, dùng hết sức chạy thật nhanh. Nhưng dù cố gắng đến đâu, thỏ cũng không kịp nữa. Rùa đã chạm tới vạch đích trước trong sự cổ vũ và reo hò của tất cả các loài vật.

Thỏ cúi đầu xấu hổ vì sự chủ quan và kiêu ngạo của mình. Còn rùa thì được mọi người khen ngợi vì sự kiên trì và quyết tâm. Sau cuộc thi, thỏ đã nhận ra sai lầm và hứa sẽ không bao giờ coi thường người khác nữa.

Qua câu chuyện này, em hiểu rằng trong cuộc sống, không nên kiêu căng, tự mãn dù mình có tài giỏi đến đâu. Đồng thời, đức tính kiên trì, chăm chỉ và không bỏ cuộc sẽ giúp chúng ta vượt qua khó khăn để đạt được thành công. Câu chuyện đã để lại trong em một bài học rất quý giá, giúp em cố gắng hơn trong học tập và cuộc sống hằng ngày.

Trong những câu chuyện mà em đã từng được nghe kể, câu chuyện để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất là câu chuyện “Rùa và Thỏ” mà bà em thường kể mỗi tối trước khi đi ngủ. Tuy là một câu chuyện rất quen thuộc, nhưng mỗi lần nghe lại, em đều rút ra được những bài học ý nghĩa.

Ngày xưa, trong một khu rừng xanh mát, có rất nhiều loài vật cùng sinh sống vui vẻ. Trong số đó, thỏ là con vật nổi tiếng nhanh nhẹn, chạy nhanh như gió. Vì có tài chạy nhanh nên thỏ trở nên kiêu ngạo. Nó thường xuyên khoe khoang và chê bai những con vật khác, đặc biệt là rùa. Thỏ hay cười nhạo rùa rằng: “Cậu đi chậm như vậy thì bao giờ mới tới nơi?”. Những lời nói ấy khiến rùa rất buồn, nhưng rùa không tức giận mà chỉ im lặng.

Một ngày nọ, không chịu được sự chế giễu của thỏ, rùa đã dũng cảm nói: “Chúng ta hãy thi chạy với nhau đi!”. Nghe vậy, thỏ phá lên cười vì cho rằng rùa thật ngốc nghếch. Tuy nhiên, vì muốn chứng minh mình vượt trội, thỏ đã đồng ý tham gia cuộc thi. Tin tức về cuộc đua nhanh chóng lan khắp khu rừng, muông thú đều háo hức kéo đến xem.

Sáng hôm sau, cuộc đua chính thức bắt đầu. Cáo được mời làm trọng tài. Khi hiệu lệnh vang lên, thỏ lao đi vun vút, chỉ trong chốc lát đã bỏ xa rùa một khoảng rất lớn. Trong khi đó, rùa vẫn bình tĩnh, chậm rãi bước từng bước một. Dù biết mình chậm hơn, rùa vẫn không nản lòng mà kiên trì tiến về phía trước.

Chạy được một quãng đường khá xa, thỏ ngoảnh đầu lại mà không thấy bóng dáng rùa đâu. Nó nghĩ thầm: “Rùa còn lâu mới tới, mình nghỉ một chút cũng không sao”. Thế là thỏ nằm xuống dưới một gốc cây to, mát rượi để nghỉ ngơi. Gió thổi nhẹ, không khí yên tĩnh khiến thỏ dần chìm vào giấc ngủ ngon lành.

Trong lúc đó, rùa vẫn âm thầm tiến bước. Mặt trời lên cao, đường đi trở nên nóng bức, nhưng rùa không dừng lại. Rùa tự nhủ: “Chỉ cần mình cố gắng, nhất định sẽ tới đích”. Từng bước, từng bước, rùa tiến gần hơn đến vạch đích.

Một lúc sau, khi thỏ tỉnh dậy, nó giật mình nhận ra mình đã ngủ quên quá lâu. Nhìn về phía trước, thỏ hoảng hốt khi thấy rùa chỉ còn cách đích một đoạn ngắn. Thỏ vội vàng bật dậy, dùng hết sức chạy thật nhanh. Nhưng dù cố gắng đến đâu, thỏ cũng không kịp nữa. Rùa đã chạm tới vạch đích trước trong sự cổ vũ và reo hò của tất cả các loài vật.

Thỏ cúi đầu xấu hổ vì sự chủ quan và kiêu ngạo của mình. Còn rùa thì được mọi người khen ngợi vì sự kiên trì và quyết tâm. Sau cuộc thi, thỏ đã nhận ra sai lầm và hứa sẽ không bao giờ coi thường người khác nữa.

Qua câu chuyện này, em hiểu rằng trong cuộc sống, không nên kiêu căng, tự mãn dù mình có tài giỏi đến đâu. Đồng thời, đức tính kiên trì, chăm chỉ và không bỏ cuộc sẽ giúp chúng ta vượt qua khó khăn để đạt được thành công. Câu chuyện đã để lại trong em một bài học rất quý giá, giúp em cố gắng hơn trong học tập và cuộc sống hằng ngày.