Phạm Quang Huy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là hiện thân bi thảm của tình phụ tử mù quáng và sự băng hoại đạo đức xã hội. Suốt cuộc đời, lão hy sinh tất cả tài sản để các con được bước chân vào giới thượng lưu, nhưng cuối cùng lại nhận về sự ghẻ lạnh. Trong những giây phút hấp hối, tâm lý lão diễn biến phức tạp: từ sự phẫn uất, nguyền rủa những đứa con bất hiếu là "lũ giết người" đến sự khao khát được gặp chúng để rồi lại sẵn lòng tha thứ tất cả. Lão coi con cái như những vị thần, tôn thờ chúng đến mức đánh mất tự trọng, coi cái áo chúng mặc cũng đủ để lão thấy hạnh phúc. Cái chết cô độc, đau đớn của lão trên chiếc giường tồi tàn không chỉ là bi kịch cá nhân mà còn là lời tố cáo đanh thép xã hội đồng tiền — nơi quan hệ máu mủ bị cắt đứt bởi lòng tham và sự ích kỷ. Lão Goriot vừa đáng thương bởi tình yêu thương vô điều kiện, vừa đáng trách bởi sự nuông chiều thái quá đã gián tiếp tạo nên những "quái thai" về đạo đức. Câu 2: Trong guồng quay hối hả của thế kỷ 21, khi những giá trị vật chất lên ngôi, một thực trạng đáng báo động đang âm thầm diễn ra: sự xa cách giữa cha mẹ và con cái. Khoảng cách này không chỉ là sự khác biệt về tuổi tác mà còn là sự đứt gãy trong giao tiếp và thấu hiểu. Nguyên nhân đầu tiên đến từ áp lực kinh tế và công việc. Cha mẹ mải mê mưu sinh, nỗ lực mang lại cuộc sống đầy đủ tiện nghi cho con mà quên mất rằng thứ con cần nhất là sự hiện diện. Ngược lại, thế hệ trẻ cũng bị cuốn vào áp lực học tập, sự nghiệp và những cám dỗ của công nghệ. Hình ảnh cả gia đình ngồi quây quần bên mâm cơm nhưng mỗi người lại nhìn vào một màn hình điện thoại riêng biệt đã trở nên quá phổ biến. Sự bùng nổ của mạng xã hội vô tình tạo ra một "thế giới ảo" nhưng lại xây dựng những bức tường thật ngăn cách các thành viên trong gia đình. Bên cạnh đó, "khoảng cách thế hệ" (generation gap) về quan điểm sống cũng là rào cản lớn. Cha mẹ thường áp đặt định kiến, kỳ vọng quá cao hoặc muốn con cái viết tiếp những ước mơ dang dở của mình. Trong khi đó, người trẻ với tư duy cởi mở, khao khát khẳng định cái tôi cá nhân lại cảm thấy bị gò bó, không tìm được tiếng nói chung với đấng sinh thành. Khi sự đối thoại bị thay thế bằng những lời chỉ trích hoặc sự im lặng đáng sợ, sự xa cách là điều tất yếu. Hậu quả của sự xa cách này vô cùng nghiêm trọng. Con cái thiếu hụt sự định hướng đạo đức và điểm tựa tinh thần, dễ rơi vào trầm cảm hoặc các tệ nạn xã hội. Cha mẹ khi về già lại sống trong sự cô độc, tủi hờn — một bi kịch không khác gì hình ảnh lão Goriot năm xưa, dù có thể họ không thiếu thốn về vật chất. Để hàn gắn vết nứt này, cần có nỗ lực từ cả hai phía. Cha mẹ cần học cách lắng nghe, tôn trọng sự khác biệt của con thay vì chỉ áp đặt. Con cái cũng cần thấu hiểu những nỗi lo toan, hy sinh của cha mẹ, dành thời gian rời xa màn hình để kết nối trực tiếp. Sự quan tâm không nằm ở số tiền gửi về mỗi tháng mà ở những câu hỏi han chân thành, những bữa cơm gia đình đúng nghĩa. Vì vậy, gia đình là tế bào của xã hội, là bến đỗ bình yên nhất của mỗi người. Đừng để sự vô tâm và nhịp sống hiện đại biến chúng ta thành những người lạ chung nhà. Hãy học cách kết nối khi còn có thể, bởi tình cảm gia đình là điều duy nhất không thể mua được bằng bất cứ giá trị vật chất nào.
Câu 1. Ngôi kể thứ ba. Câu 2. Đề tài: Tình phụ tử và sự băng hoại đạo đức trong xã hội đồng tiền. Câu 3. Những lời nói này thể hiện nỗi đau đớn tột cùng và sự cô độc của lão Goriot trên giường bệnh. Nó cho thấy một tình yêu thương con mù quáng, tôn thờ con đến mức quên đi bản thân, đồng thời là sự thức tỉnh muộn màng về sự bạc bẽo của những đứa con và thực tế nghiệt ngã của xã hội. Câu 4. Lão Goriot khao khát gặp các con ngay sau khi nguyền rủa vì bản năng của một người cha trong lão quá lớn. Sự nguyền rủa là kết quả của nỗi đau khổ và thất vọng nhất thời, nhưng tình yêu thương vô điều kiện đã ăn sâu vào máu thịt khiến lão sẵn sàng tha thứ tất cả chỉ để được nhìn thấy các con lần cuối. Câu 5. Tình cảnh của lão Goriot lúc cuối đời vô cùng bi thảm và đáng thương: lão chết trong cô độc, nghèo khổ tại một quán trọ tồi tàn, không một đứa con nào ở bên cạnh dù lão đã hy sinh cả đời và tài sản cho chúng. Đó là cái chết đau đớn cả về thể xác lẫn tâm hồn, phản chiếu sự lạnh lẽo của tình người trong xã hội đương thời.
Câu 1
a) Phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại.
Sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng là nhân tố quyết định thắng lợi.
Xây dựng nền quốc phòng toàn dân, chiến tranh nhân dân, lấy dân làm gốc.
b)Tham gia các hoạt động hướng về biển đảo, ủng hộ chiến sĩ và ngư dân. Nâng cao ý thức yêu nước, hiểu đúng về chủ quyền biển đảo Việt Nam.
Câu 2:
Chuyển từ nền kinh tế kế hoạch hóa sang kinh tế thị trường định hướng XHCN. Tốc độ tăng trưởng kinh tế khá cao, đời sống nhân dân được cải thiện rõ rệt. Cơ cấu kinh tế chuyển dịch tích cực (công nghiệp – dịch vụ tăng, nông nghiệp giảm tỉ trọng). Thu hút mạnh vốn đầu tư nước ngoài, mở rộng xuất nhập khẩu. Hội nhập kinh tế quốc tế sâu rộng, vị thế Việt Nam ngày càng được nâng cao.