Nguyễn Thành Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thành Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 Nhân vật "tôi" trong đoạn trích là một tâm hồn nghệ sĩ thuần khiết nhưng phải đối mặt với sự khô khan của thế giới người lớn. Ngay từ khi còn nhỏ, "tôi" đã sở hữu một trí tưởng tượng phong phú và khả năng quan sát tinh tế, thể hiện qua bức vẽ "con trăn đại xà đang tiêu hóa con voi". Tuy nhiên, bi kịch của nhân vật nằm ở chỗ không tìm được tiếng nói chung với những người xung quanh. Khi người lớn chỉ nhìn thấy "một cái mũ" thay vì một kiệt tác đầy sức sống, "tôi" đã phải chịu đựng sự cô đơn và thất vọng đến mức từ bỏ ước mơ họa sĩ để trở thành một phi công. Dẫu vậy, nhân vật vẫn giữ được bản sắc riêng. Ngay cả khi đã trưởng thành, "tôi" vẫn dùng bức vẽ cũ để "thử" những người mình gặp, nhằm tìm kiếm một tâm hồn đồng điệu. Qua nhân vật "tôi", tác giả Saint-Exupéry đã kín đáo phê phán sự thực dụng, đánh mất trí tưởng tượng của người lớn, đồng thời ngợi ca vẻ đẹp vĩnh cửu của thế giới trẻ thơ – nơi vạn vật đều có linh hồn và ý nghĩa riêng biệt.

câu 2

Thế giới vốn dĩ vẫn luôn vận hành theo những quy luật khách quan, nhưng cách chúng ta cảm nhận nó lại tạo ra những vũ trụ hoàn toàn khác biệt. Bàn về sự khác biệt trong cái nhìn giữa các thế hệ, Giacomo Leopardi từng để lại một nhận định đầy suy ngẫm: "Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả." Câu nói không chỉ là một sự so sánh về độ tuổi, mà còn là lời cảnh tỉnh về sự nghèo nàn của tâm hồn khi chúng ta quá chú trọng vào thực dụng mà lãng quên đi sức mạnh của trí tưởng tượng. Trước hết, cần hiểu rằng "nơi chẳng có gì" của trẻ con chính là những thứ giản đơn, vô tri trong mắt người thường. Với một đứa trẻ, một chiếc hộp các-tông rỗng có thể biến thành phi thuyền bay vào không trung, một nhành củi khô là thanh kiếm thần bảo vệ công lý. Trẻ con tìm thấy "tất cả" – tức là niềm vui, sự kỳ diệu và những cuộc phiêu lưu – vì chúng nhìn đời bằng đôi mắt tò mò và trái tim thuần khiết. Ngược lại, người lớn sở hữu "tất cả" về kiến thức, địa vị và vật chất, nhưng tâm hồn họ đôi khi lại khô cằn đến mức "chẳng tìm được gì". Họ nhìn bông hoa chỉ thấy một giống thực vật, nhìn bức vẽ "con voi trong bụng trăn" chỉ thấy một chiếc mũ cũ kỹ. Sự thực dụng đã vô tình tước đi khả năng rung động trước cái đẹp và ý nghĩa ẩn sau bề mặt của vạn vật. Tại sao lại có sự đối lập đầy xót xa ấy? Trẻ con nhìn thế giới mà không bị ràng buộc bởi bất kỳ định kiến hay lợi ích nào. Đối với chúng, giá trị của một vật nằm ở việc nó có thể mang lại bao nhiêu niềm vui, chứ không phải giá trị bằng tiền mặt. Trong khi đó, khi trưởng thành, con người thường bị cuốn vào guồng quay của cơm áo gạo tiền. Như nhân vật "tôi" trong Hoàng tử bé, vì lời khuyên của người lớn mà từ bỏ ước mơ họa sĩ để học địa lý, toán học – những thứ được coi là "có ích". Người lớn quá bận rộn với các con số và những cuộc xã giao mà quên mất rằng, đôi khi những điều quan trọng nhất lại không thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà phải cảm nhận bằng trái tim. Tuy nhiên, câu nói của Leopardi không có nghĩa là chúng ta nên chối bỏ sự trưởng thành. Trưởng thành là một hành trình tất yếu để chúng ta có trách nhiệm hơn với cuộc sống. Nhưng bi kịch thực sự là khi chúng ta để sự trưởng thành giết chết "đứa trẻ" bên trong mình. Một người lớn thực sự thông thái là người vừa có kiến thức của một chuyên gia, vừa giữ được trái tim của một đứa trẻ – biết ngạc nhiên trước một buổi bình minh và biết tìm thấy ý nghĩa trong những điều bình dị nhất. Là những người trẻ đang đứng giữa ngưỡng cửa của sự trưởng thành, chúng ta cần ý thức được việc bảo vệ thế giới nội tâm của mình. Đừng để những áp lực của điểm số hay sự thực dụng làm thui chột khả năng sáng tạo. Hãy học cách dừng lại để nhìn sâu hơn vào bản chất của sự vật, thay vì chỉ lướt qua vẻ bề ngoài khô khan của chúng. Tóm lại, ý kiến của Giacomo Leopardi là một chân lý sâu sắc về cách sống. Thế giới sẽ trở nên nghèo nàn hay giàu có hoàn toàn phụ thuộc vào lăng kính tâm hồn của mỗi người. Hãy giữ cho mình một đôi mắt trẻ thơ để luôn tìm thấy "tất cả" những điều kỳ diệu giữa cuộc đời bộn bề này.

câu 1 ngôi kể được sử dụng là ngôi kể thứ nhất

câu 2 kiệt tác mà cậu bé vẽ làm bức tranh số một vẽ một con trăn đang tiêu hóa một con voi

câu 3 người lớn bảo cậu bé như vậy bởi vì họ có cái nhìn thực dụng và thiếu trí tưởng tượng họ coi trọng những kiến thức có ích như trong cuộc sống như toán địa lý sử hay ngữ pháp

câu 4Những người lớn này đại diện cho một bộ phận xã hội đã đánh mất đi tâm hồn trẻ thơ và sự nhạy cảm. Họ sống tẻ nhạt, thiếu sự thấu cảm và luôn áp đặt tư duy hạn hẹp của mình lên người khác, khiến sự sáng tạo của trẻ em bị thui chột.

câu 5 Giữ gìn sự sáng tạo: Hãy luôn nuôi dưỡng trí tưởng tượng và cái nhìn khác biệt về thế giới, đừng để những định kiến khô khan làm mất đi bản sắc cá nhân.

c1: văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba

c2: đề tài của văn bản là tình phụ tử và sự tha hóa của đạo đức và đồng tiền trong xã hội xưa

c3: qua lời nói và suy nghĩ của lão cho em cảm nhận được sự đau đớn xót xa tột cùng--tình yêu thương mù quáng và bao dung dù bị đối xử tệ bạc lão vẫn khao khát được gặp con vẫn muốn chúc phúc và sẵn sàng hi sinh cả mạng sống vì chúng

c4: lão khao khách được gặp con kể cả khi bị nguyền rủa bởi vì trong lòng lão tình yêu thương con đã trở thành một bản năng và sự nguyền rủa chỉ là biểu hiện của nỗi đau thất vọng nhất thời đối diện với cái chết cô độc

c1 Bài thơ "Cảm tưởng đọc Thiên gia thi" là một bản tuyên ngôn nghệ thuật đặc sắc của Hồ Chí Minh, khẳng định sự chuyển dịch từ thơ ca thuần túy thiên nhiên sang thơ ca cách mạng đầy bản lĩnh. Hai câu đầu, tác giả khái quát đặc điểm của thơ cổ với khuynh hướng "ái thiên nhiên mỹ", say mê những vẻ đẹp tĩnh tại như "núi, sông, khói, hoa, tuyết, nguyệt, phong". Đó là vẻ đẹp thanh cao nhưng đôi khi xa rời thực tại. Tuy nhiên, đến hai câu sau, mạch thơ chuyển hướng mạnh mẽ: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết / Thi gia dã yếu hội xung phong". Bác khẳng định rằng trong bối cảnh thời đại đầy biến động, thơ ca không thể chỉ là "gió trăng" mà cần phải có "thép" – tức là tính chiến đấu, sự cứng cỏi và ý chí cách mạng. Người nghệ sĩ không còn là kẻ đứng ngoài quan sát mà phải trở thành chiến sĩ "xung phong" trên mặt trận văn hóa, tư tưởng. Với hình thức thất ngôn tứ tuyệt hàm súc, bài thơ vừa kế thừa vẻ đẹp cổ điển, vừa truyền tải tinh thần thời đại mới. Qua đó, Hồ Chí Minh khẳng định văn chương phải gắn liền với đời sống, phụng sự sự nghiệp giải phóng dân tộc, biến ngòi bút thành vũ khí sắc bén của người chiến sĩ.

c2 Trong dòng chảy hối hả của thời đại số, ý thức giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc của giới trẻ hiện nay là một bức tranh đa sắc diện. Một mặt, ta tự hào chứng kiến một thế hệ Gen Z đầy sáng tạo khi biết dùng công nghệ để "hồi sinh" di sản, từ việc đưa cổ phục vào đời thường đến việc kết hợp âm nhạc dân gian với EDM hiện đại. Họ không chỉ tiếp nhận thụ động mà còn biến văn hóa thành niềm tự hào cá nhân và "vũ khí" để khẳng định mình trên thế giới. Tuy nhiên, mặt trái của toàn cầu hóa cũng khiến một bộ phận thanh niên rơi vào lối sống sùng ngoại, thờ ơ với những giá trị cốt lõi của quê hương, dẫn đến nguy cơ bị "hòa tan" về tư tưởng. Cần hiểu rằng, văn hóa là gốc rễ, là tấm hộ chiếu để mỗi cá nhân bước ra biển lớn mà không bị lạc lõng. Giới trẻ cần nhận thức được trách nhiệm của mình: không chỉ là người thừa kế mà phải là người kết nối, làm mới truyền thống bằng hơi thở thời đại. Chỉ khi mỗi bạn trẻ biết trân trọng tiếng mẹ đẻ, hiểu thấu lịch sử và biết tự tôn dân tộc, ngọn lửa văn hóa Việt mới có thể cháy mãi và vươn xa.

c1 Thể thơ của văn bản là thất ngôn tứ tuyệt

c2 bài thơ sử dụng luật trắc

c3 biện pháp sử dụng trong đoạn thơ trên" liệt kê" ---liệt kê hình ảnh thiên nhiên tiêu biểu đẹp đẽ và quen thuộc trong bài thơ ca truyền thống từ đó khái quát đậm đặc trưng nội dung chủ đạo của thơ xưa thiên về miêu tả ngợi ca vẻ đẹp thiên nhiên----tạo nhịp điệu nhanh dồn dập liên tiếp cho câu thơ gợi lên sự phong phú dày đặc các đề tài thiên nhiên trong thơ cổ

c4  Tác giả cho rằng “Trong thơ thời nay nên có thép, / Nhà thơ cũng phải biết xung phong” vì

hoàn cảnh sáng tác lúc bấy giờ đòi hỏi thơ ca phải gắn bó liền với cách mạng phản ánh tinh thần chiến đấu ý chí kiên cường

c5 cấu tứ của bài thơ được xây dựng theo lối đối lập giữa quá khứ và hiện tại