Đinh Quang Phong
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích là tự sự
Câu 2:Những kiếp người xuất hiện trong đoạn trích:
.Người lính trận,bỏ nhà đi lính,chết nơi chiến trường.
Người phụ nữ lỡ làng,phải sống kiếp "buôn nguyệt bán hoa",già cả cô đơn.
Người ăn xin, hành khất,sống lay lắt và chết vùi nơi đường xá
Câu 3:Hiệu quả của việc sử dụng từ láy :
"Lập loè":gợi hình ảnh ngọn lửa ma trơi chập chờn,lúc ẩn lúc hiện,tạo không khí âm u,ma mị,rùng rợn của nơi chiến trường.Đó cũng có thể là hình ảnh ẩn dụ cho những sinh mạng mong manh,dễ tắt.
"Văng vẳng".gợi âm thanh của tiếng kêu oan từ xa vọng lại,mơ hồ,da diết mà ám ảnh.Nó làm tăng sự thê lương,đau xót và khắc sâu nỗi oan khuất không thể giải toả của những linh hồn bạc mệnh .
-Việc sử dụng hai từ láy này góp phần đặc tả không khí và tâm trạng,tô đậm sự tan thương,oan khuất của những kiếp người tử trận,qua đó thể hiện sự đồng cảm của tác giả
Câu4
Chủ đề:đoạn trích phơi bày và cảm thông cho những số phận đau khổ,bất hạnh,cùng khổ trong xã hội cũ:người lính,kẻ giang hồ,người hành khất.
Cảm hứng chủ đạo:Cảm hứng xót thương,đau đớn trước những "kiếp người"nhỏ bé đầy bất công và đau khổ.Đằng sau nỗi xót thương ấy là tấm lòng nhân đạo sâu sắc của Nguyễn Du.
Câu 5
Từ cảm hứng xót thương con người của Nguyễn Du,có thể thấy truyền thống nhân đạo là một mạch ngầm xuyên suốt trong văn hoá,văn học dân tộc ta.Đó là lòng thương người,sự đồng cảm,chia sẻ với những số phận bất hạnh,khổ đau,đặc biệt là những con người nhỏ bé ở đáy xã hội.Truyền thống ấy thể hiện trong văn chương,trong các hành động "lá lành đùm lá rách","thương người như thể thương thân"đời thường.Nó không chỉ là sự an ủi,động viên mà còn là sức mạnh nội sinh giúp dân tộc vượt qua những giai đoạn khó khăn,bi thương,hướng tới sự bao dung và tốt đẹp .Giữ gìn phát huy truyền thống ấy chính là giữ gìn cốt cách tinh thần của dân tộc