Nguyễn Thùy Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thùy Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Xác định thế thơ của bài thơ trên.

• Thể thơ: Tám chữ

Câu 2. Nhận xét về nhịp thơ của bài thơ.

  • Nhịp thơ chủ yếu là ngắt nhịp 4/4 hoặc 3/5, 5/3, tạo sự linh hoạt, giàu cảm xúc.
  • Ví dụ: "Yêu,/ là chết ở trong lòng một ít" (1/7 hoặc

1/3/4)

  • "Vì mấy khi yêu/ mà chắc được yêu?" (4/4)
  • "Cho rất nhiều,/ song nhận chẳng bao nhiêu" (3/5)
  • Đặc biệt, nhịp thơ ngắt quãng, có chỗ nghỉ, tạo cảm giác đứt đoạn, như muốn diễn tả sự đau đớn, nghẹn ngào của người đang yêu nhưng không chắc chắn.

Câu 3. Phát biểu đề tài, chủ đề của bài thơ.

  • Đề tài: Tình yêu - một đề tài muôn thuở trong thơ ca, đặc biệt là tình yêu đôi lứa.
  • Chủ đề: Bài thơ thể hiện một quan niệm bi quan, đaut đớn về tình yêu: yêu là phải chịu tổn thương, hy sinh, có thế bị phụ bạc, không được đáp trả. Yêu là một sự

"chết" trong tâm hồn, một nỗi đau khắc khoải khi đứng trước sự mong manh, bất trắc của tình cảm. Tình yêu vừa đẹp vừa đau, vừa cuốn hút vừa khiến con người lạc lôi

Câu 4. Phân tích ý nghĩa của một hình ảnh tượng trưng mà em thấy ấn tượng trong văn bản.

  • Hình ảnh tượng trưng: "chết ở trong lòng một ít".
  • Ý nghĩa: Đây là hình ảnh trung tâm, được lặp lại nhiều lần như một điệp khúc xuyên suốt bài thơ. "Chết" không phải là cái chết thể xác mà là cái chết của một phần tâm hồn, của niềm tin, hy vọng, của những rung động trong sáng nhất khi yêu. "Một ít" gợi sự hao mòn từ từ, không trọn vẹn, nhưng cũng đủ để lại vết thương sâu sắc. Có thể hiểu rằng, khi yêu, người ta luôn đặt một phần con người mình vào rủi ro, sẵn sàng chịu tổn thương. Nếu tình yêu không được đáp lại, một phần trong ta sẽ chết đi, tê liệt. Đó là sự thật phũ phàng mà Xuân Diệu đã nói một cách cô đọng, đau xót.

Câu 5. Văn bản gợi cho em những cảm nhận và suy nghĩ gì?

Bài thơ "Yêu" của Xuân Diệu khiến em cảm nhận sâu sắc về nỗi đau và sự bất an trong tình yêu. Không giống với những bài thơ lãng mạn, bay bống về tình yêu, Xuân Diệu chọn cách nhìn thắng vào sự thật phũ phàng: yêu không phải lúc nào cũng được đên đáp, yêu là can đảm chấp nhận tốn thương.

Em suy nghĩ rằng tình yêu lun tiềm ẩn rủi ro, nhưng 1 cũng chính nồi đau ấy làm nên sự chân thành và đáng quý của tình cảm. Không có gì là chắc chăn trong tình yêu, giống như không có gì là vĩnh cửu ở trên đời. Câu thơ "Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?" như một lời nhắc nhở hãy trân trọng tình cảm thật lòng, bởi được yêu đáp lại là điều may mắn, không phải là điều hiển nhiên.

Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn nhận tình yêu bằng nỗi sợ hãi bị phụ bạc, liệu có đáng không? Tôi tin rằng yêu là dám sống hết mình, dám chấp nhận cả đau khổ lẫn hạnh phúc, bởi chỉ khi dám yêu mới cảm nhận được vị ngọt ngào của cuộc sống. Bài thơ vì thế không làm em nản lòng, mà ngược lại, càng khơi dậy trong em lòng trân quý đối với những tình cảm chân thành và sự dũng cảm khi yêu

Câu 1. Xác định thế thơ của bài thơ trên.

• Thể thơ: Tám chữ

Câu 2. Nhận xét về nhịp thơ của bài thơ.

  • Nhịp thơ chủ yếu là ngắt nhịp 4/4 hoặc 3/5, 5/3, tạo sự linh hoạt, giàu cảm xúc.
  • Ví dụ: "Yêu,/ là chết ở trong lòng một ít" (1/7 hoặc

1/3/4)

  • "Vì mấy khi yêu/ mà chắc được yêu?" (4/4)
  • "Cho rất nhiều,/ song nhận chẳng bao nhiêu" (3/5)
  • Đặc biệt, nhịp thơ ngắt quãng, có chỗ nghỉ, tạo cảm giác đứt đoạn, như muốn diễn tả sự đau đớn, nghẹn ngào của người đang yêu nhưng không chắc chắn.

Câu 3. Phát biểu đề tài, chủ đề của bài thơ.

  • Đề tài: Tình yêu - một đề tài muôn thuở trong thơ ca, đặc biệt là tình yêu đôi lứa.
  • Chủ đề: Bài thơ thế hiện một quan niệm bi quan, đau đớn về tình yêu: yêu là phải chịu tốn thương, hy sinh, có thế bị phụ bạc, không được đáp trả. Yêu là một sự

"chết" trong tâm hồn, một nỗi đau khắc khoải khi đứng trước sự mong manh, bất trắc của tình cảm. Tình yêu vừa đẹp vừa đau, vừa cuốn hút vừa khiến con người lạc lỗi.

Câu 4. Phân tích ý nghĩa của một hình ảnh tượng trưng mà em thấy ấn tượng trong văn bản.

  • Hình ảnh tượng trưng: "chết ở trong lòng một ít".
  • Y nghĩa: Đây là hình ảnh trung tâm, được lặp lại nhiều lần như một điệp khúc xuyên suốt bài thơ. "Chết" không phải là cái chết thể xác mà là cái chết của một phần tâm hồn, của niềm tin, hy vọng, của những rung động trong sáng nhất khi yêu. "Một ít" gợi sự hao mòn từ từ, không trọn vẹn, nhưng cũng đủ để lại vết thương sâu sắc. Có thể hiểu răng, khi yêu, người ta luôn đặt một phần con người mình vào rủi ro, sẵn sàng chịu tổn thương. Nếu tình yêu không được đáp lại, một phần trong ta sẽ chết đi, tê liệt. Đó là sự thật phũ phàng mà Xuân Diệu đã nói một cách cô đọng, đau xót.

Câu 5. Văn bản gợi cho em những cảm nhận và suy nghĩ gì?

Bài thơ "Yêu" của Xuân Diệu khiến em cảm nhận sâu sắc về nỗi đau và sự bất an trong tình yêu. Không giống với những bài thơ lãng mạn, bay bổng về tình yêu, Xuân Diệu chọn cách nhìn thắng vào sự thật phũ phàng: yêu không phải lúc nào cũng được đên đáp, yêu là can đảm chấp nhận tổn thương.

Em suy nghĩ rằng tình yêu luôn tiềm ẩn rủi ro, nhưng cũng chính nỗi đau ấy làm nên sự chân thành và đáng quý của tình cảm. Không có gì là chắc chắn trong tình yêu, giống như không có gì là vĩnh cửu ở trên đời. Câu thơ "Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?" như một lời nhắc nhở hãy trân trọng tình cảm thật lòng, bởi được yêu đáp lại là điều may mắn, không phải là điều hiển nhiên.

Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn nhận tình yêu bằng nỗi sợ hãi bị phụ bạc, liệu có đáng không? Tôi tin rằng yêu là dám sống hết mình, dám chấp nhận cả đau khổ lẫn hạnh phúc, bởi chỉ khi dám yêu mới cảm nhận được vị ngọt ngào của cuộc sống. Bài thơ vì thế không làm em nản lòng, mà ngược lại, càng khơi dậy trong em lòng trân quý đối với những tình cảm chân thành và sự dũng cảm khi yêu

Câu 1:

Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là hiện thân đau đớn cho tình phụ tử mù quáng và bi kịch của lòng tốt đặt nhầm chỗ. Qua ngòi bút hiện thực của Balzac, lão hiện lên trong giờ phút hấp hối với sự giằng xé dữ dội giữa lý trí và tình cảm. Có lúc, lão tỉnh táo nhận ra sự tàn nhẫn của các con ("Ta thật ngu ngốc", "Chúng đã giết cha chúng"), thậm chí buông lời nguyền rủa cay nghiệt. Thế nhưng, bản năng người cha lại nhanh chóng lấn át; lão sẵn sàng phủ nhận mọi tội lỗi của con chỉ để mong được nhìn thấy chúng lần cuối. Cơn khát tình thương của lão cháy bỏng đến mức lão coi việc được chạm vào áo con là niềm hạnh phúc cuối cùng. Lão Goriot vừa đáng thương vừa đáng trách: đáng thương vì tấm lòng hi sinh vô bờ bến, đáng trách vì sự nuông chiều thái quá đã gián tiếp tạo nên những "con quái vật" ích kỷ. Cái chết cô độc trên chiếc giường tồi tàn là lời tố cáo đanh thép xã hội đồng tiền đã làm băng hoại đạo đức, biến tình thân thành một cuộc mua bán lỗ vốn.

Câu 2:

1. Mở bài:

• Giới thiệu vấn đề: Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, bên cạnh sự phát triển của công nghệ và kinh tế, một vết nứt đang lớn dần trong lòng nhiều gia đình: sự xa cách giữa cha mẹ và con cái.

2. Thân bài:

Thực trạng: Cha mẹ và con cái sống dưới một mái nhà nhưng như những "ốc đảo" cô đơn. Những bữa cơm vắng mặt, những cuộc đối thoại ngắn ngủi, sự im lặng bao trùm không gian sống.

Nguyên nhân:

• Áp lực kinh tế/công việc: Cha mẹ mải mê kiếm tiền (giống lão Goriot ngày xưa nhưng theo cách hiện đại hơn).

• Sự bùng nổ công nghệ: Mỗi người đắm chìm trong thế giới ảo qua màn hình điện thoại, "gần mặt nhưng cách lòng".

• Khoảng cách thế hệ (Generation gap): Sự khác biệt về quan điểm sống, giá trị đạo đức và cách hưởng thụ.

Hậu quả:

• Con cái dễ rơi vào trầm cảm, lệch lạc hành vi do thiếu sự định hướng và thấu hiểu.

• Cha mẹ cô đơn khi về già, mất đi sợi dây kết nối với nguồn cội tình cảm.

Giải pháp:

• Học cách lắng nghe và bao dung thay vì áp đặt.

• Dành thời gian chất lượng (Quality time) cho nhau: bỏ điện thoại xuống và nhìn vào mắt nhau.

3. Kết bài:

• Bài học từ lão Goriot vẫn còn nguyên giá trị: Tình yêu cần đi kèm với sự thấu hiểu và giáo dục đúng đắn. Đừng để đến lúc "hấp hối" mới nhận ra mình đã lạc mất nhau giữa bộn bề cuộc sống.


Câu 1: Ngôi kể

• Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba. Người kể chuyện ẩn mình, gọi tên các nhân vật (Eugène, lão Goriot, Bianchon) và quan sát, thuật lại diễn biến câu chuyện một cách khách quan nhưng đầy thấu cảm.

Câu 2: Đề tài

• Đề tài của văn bản là bi kịch gia đình và tình phụ tử trong xã hội tư bản thực dân (cụ thể là Paris đầu thế kỷ XIX). Đoạn trích tập trung vào sự hi sinh mù quáng của người cha và sự bất hiếu, băng hoại đạo đức của những đứa con trước sức mạnh của đồng tiền.

Câu 3: Cảm nhận về lời nói của lão Goriot

Lời nói của lão Goriot với Rastignac gợi lên sự xót xa tột cùng:

Sự hối tiếc và cảnh tỉnh: Câu nói "Con phải yêu quý cha mẹ con" như một lời trăng trối, một bài học rút ra từ chính máu và nước mắt của lão để nhắn nhủ thế hệ trẻ.

Cơn khát tình thương: Hình ảnh "khát nhưng không bao giờ được uống" là một ẩn dụ đau đớn. Lão không khát nước, lão khát tình cảm cha con, khát một sự quan tâm tối thiểu mà suốt mười năm qua lão đã bị tước đoạt bởi chính những đứa con mình nuông chiều.

Sự cô độc: Nó cho thấy một thực tế phũ phàng: khi hết giá trị lợi dụng (hết tiền), người cha trở thành người thừa trong cuộc đời của các con.

Câu 4: Tại sao lão khao khát gặp con ngay sau khi nguyền rủa chúng?

Đây là diễn biến tâm lý cực kỳ tinh tế của Balzac:

Bản năng người cha: Sự nguyền rủa là kết quả của nỗi đau đớn, thất vọng đến cùng cực (phần lý trí nhận ra sự bất hiếu). Nhưng sự khao khát gặp con là bản năng, là tình yêu vô điều kiện (phần trái tim).

Sự bao dung mù quáng: Với lão Goriot, con cái là "tôn giáo". Dù bị đối xử tệ bạc, lão vẫn sẵn sàng xóa sạch mọi lỗi lầm của chúng chỉ để đổi lấy một cái chạm tay, một hơi ấm cuối đời. Lão sợ cái chết cô độc hơn là sợ sự bất hiếu của chúng.

Câu 5: Nhận xét về tình cảnh cuối đời của lão Goriot

• Tình cảnh của lão là một bi kịch đau thương và đầy mỉa mai. Một người từng giàu có, hi sinh tất cả cho con cái lại phải chết trong sự ghẻ lạnh, cô độc, không một xu dính túi, và cay đắng nhất là không có mặt đứa con nào bên cạnh.

• Nó phản ánh sự chiến thắng của đồng tiền trước đạo đức gia đình. Cái chết của lão không chỉ là sự kết thúc của một sinh mạng, mà là lời tố cáo đanh thép xã hội thượng lưu Paris thời bấy giờ — nơi tình thân bị cân đong bằng vàng bạc.


a) Bài học từ các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc

(1945 đên nay):

  • Luôn phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc.
  • Kết hợp sức mạnh dân tộc và sức mạnh thời đại.
  • Xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân vững mạnh, kết hợp quân sự với chính trị, ngoại giao.
  • Nghệ thuật quân sự linh hoạt, sáng tạo, lấy yếu chống mạnh.
  • Kết hợp bảo vệ Tố quốc với xây dựng đất nước.

b) Học sinh góp phần bảo vệ chủ quyền biển đảo:

  • Học tập tốt, nâng cao hiếu biết về biển đảo và lịch sử.
  • Tuyên truyền thông tin đúng đắn về chủ quyền, đấu tranh với thông tin sai lệch.
  • Tham gia các phong trào, hoạt động ủng hộ chiến sĩ và nhân dân trên đảo.
  • Sáng tạo, đề xuất ý tưởng bảo vệ môi trường biển.
  • Rèn luyện sức khỏe, sẵn sàng tham gia bảo vệ Tổ quốc khi cần
  • Câu 2. Thành tựu kinh tế cơ bản (1986 đến nay):
  • Tăng trưởng kinh tế cao và ổn định, thu nhập bình quân tăng mạnh.
  • Chuyển dịch cơ cấu kinh tế tích cực: giảm nông nghiệp, tăng công nghiệp và dịch vụ.
  • Hội nhập kinh tế quốc tế sâu rộng, tham gia nhiều FTA,

thu hút mạnh FDI.

  • Kiểm soát lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô.
  • Xóa đói giảm nghèo thành công, đời sống nhân dân được cái thiện.
  • Phát triển mạnh kết cấu hạ tầng (giao thông, năng lượng, viễn thông).
  • Kinh tế tư nhân và khởi nghiệp phát triển mạnh.
  • Ứng dụng khoa học công nghệ, thúc đẩy kinh tế số.