Nguyễn Minh Đức

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Đức
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Văn bản trên thuộc kiểu văn bản thông tin

Câu2

Đối tượng thông tin là Vạn Lý Trường Thành

Câu3

Đây là dữ liệu thứ cấp.

Tác giả tổng hợp thông tin từ nhiều nguồn khác nhau chứ không phải người trực tiếp đo đạc hay chứng kiến lịch sử.

Câu4

Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ là hình ảnh minh họa về Vạn Lý Trường Thành và các số liệu cụ thể

Giúp người đọc dễ dàng hình dung ra quy mô vĩ đại và vẻ đẹp thực tế của công trình. ​Tăng tính xác thực, độ tin cậy và sức thuyết phục cho các thông tin được đưa ra. ​Làm cho văn bản bớt khô khan, giúp người đọc tiếp nhận thông tin nhanh chóng và hiệu quả hơn.

Câu5

Văn bản gợi lên nhiều suy nghĩ sâu sắc: ​Sự khâm phục: Ngưỡng mộ trí tuệ, sự sáng tạo và sức lao động phi thường của người xưa (biết dùng gạo nếp làm vữa, xây dựng công trình vĩ đại hoàn toàn bằng sức người). ​Sự tự hào về di sản: Thấy được giá trị lịch sử lâu đời (hơn 2.300 năm) và tầm vóc quốc tế của di tích. ​Ý thức bảo tồn: Cảm thấy lo lắng trước thông tin di tích đang dần "biến mất" (1/3 đã mất đi), từ đó nhận thức được trách nhiệm của con người hiện đại trong việc giữ gìn và bảo vệ các di sản văn hóa thế giới trước tác động của thiên nhiên và con người.

Câu1 Bảo tồn di tích lịch sử dân tộc là một trong những nhiệm vụ cấp thiết để giữ gìn hồn cốt của quốc gia trong thời đại hội nhập. Di tích lịch sử không đơn thuần là những công trình cũ kỹ, mà là "nhân chứng" sống động ghi dấu những trang sử hào hùng, những đau thương và vinh quang của cha ông. Việc bảo tồn các di tích giúp thế hệ trẻ hôm nay có cái nhìn trực quan, sinh động hơn về cội nguồn, từ đó bồi đắp lòng tự hào và tình yêu quê hương đất nước. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, chính những di tích này là tấm "thẻ căn cước" giúp chúng ta không bị hòa tan giữa các nền văn hóa khác. Tuy nhiên, thực tế hiện nay nhiều di tích đang bị xâm hại bởi sự vô thức của con người như viết vẽ bậy, xả rác hay việc trùng tu sai lệch làm mất đi giá trị gốc. Để bảo tồn bền vững, không chỉ cần sự đầu tư từ Nhà nước mà còn cần ý thức từ mỗi cá nhân: một hành động nhỏ như giữ gìn vệ sinh khi tham quan cũng là cách chúng ta tri ân quá khứ. Bảo vệ di tích chính là bảo vệ tương lai, để dòng chảy văn hóa dân tộc luôn trường tồn cùng thời gian.

Câu 2

Nguyễn Trọng Tạo là một nghệ sĩ đa tài, hồn thơ của ông luôn lấp lánh vẻ đẹp của sự tài hoa và những suy tư sâu sắc về nhân sinh. Viết vào năm 1992, giữa những chuyển biến mạnh mẽ của xã hội, bài thơ "Đồng dao cho người lớn" đã mượn hình thức dân gian quen thuộc của trẻ em để chuyển tải những triết lý cay đắng nhưng chân thực về thế giới của người trưởng thành. ​Ngay từ nhan đề, tác giả đã tạo ra một sự đối lập thú vị. "Đồng dao" thường là những lời ca ngây ngô, vui tươi của con trẻ, nhưng ở đây lại dành cho "người lớn" – những người đã đi qua bao sóng gió, mệt mỏi. Bài thơ mở đầu bằng những nghịch lý đầy ám ảnh: ​"có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôi có con người sống mà như qua đời" ​Tác giả nhấn mạnh rằng giá trị của sự sống không nằm ở sự tồn tại sinh học. Một cánh rừng dù đã lụi tàn vẫn có thể xanh mãi trong ký ức, nhưng một con người đang hít thở mà tâm hồn chai sạn, vô cảm thì chẳng khác gì đã "qua đời". Điệp từ "có" được lặp lại liên tục ở đầu mỗi câu thơ như một sự liệt kê thản nhiên nhưng đau đớn về những sự thật trớ trêu. Đó là sự đảo lộn giữa câu hỏi và câu trả lời, là sự nhầm lẫn giữa tội lỗi ("ngoại tình") và hạnh phúc ("tiệc cưới"). ​Tác giả còn xoáy sâu vào nỗi đau thân phận và sự cô độc của con người trong xã hội hiện đại: ​"có cha có mẹ có trẻ mồ côi có cả đất trời mà không nhà cửa" ​Đó là những bi kịch hiện hữu ngay giữa sự đầy đủ. Có những đứa trẻ vẫn đủ cha mẹ nhưng lại "mồ côi" về mặt tinh thần, thiếu vắng sự thấu hiểu. Có những người đứng giữa đất trời bao la nhưng lại không tìm thấy một điểm tựa, một mái ấm tâm hồn. Những hình ảnh đối lập như "vui nho nhỏ" và "buồn mênh mông" đã khái quát hóa một tâm trạng chung của con người: những niềm vui thì ngắn ngủi, vụn vặt, còn nỗi buồn thì luôn thường trực, bao trùm. ​Tuy nhiên, bài thơ không dừng lại ở sự bế tắc. Khổ thơ cuối với sự xuất hiện của các từ "mà", "vẫn" đã mở ra một hướng đi đầy hy vọng: ​"mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió" ​Dù cuộc sống có nghiệt ngã hay đầy rẫy nghịch lý, quy luật tự nhiên vẫn diễn ra: thuyền vẫn phải ra sông, cỏ vẫn phải xanh. Con người dù có lúc "say" trong những lầm lạc, đau khổ thì linh hồn vẫn cần "gió" – biểu tượng của khát vọng tự do và sự cứu rỗi. Câu thơ cuối "có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi" là một cái kết đầy dư vị, nhắc nhở về sự hữu hạn của đời người trước sự vô hạn của thời gian, khuyên nhủ con người hãy trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại. ​Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu nhanh, dồn dập, tạo nên sự ám ảnh đặc biệt. Hình ảnh thơ giản dị nhưng giàu sức gợi và tính triết lý cao. Nguyễn Trọng Tạo đã rất thành công khi dùng hình thức cũ để chở những nội dung mới, biến một bài đồng dao thành một bản nhạc tâm hồn sâu sắc. ​Tóm lại, "Đồng dao cho người lớn" là một bài thơ giàu tính nhân văn. Qua đó, tác giả không chỉ phơi bày những góc khuất, những nghịch lý của cuộc đời mà còn khẳng định sức sống bền bỉ của con người. Bài thơ nhắc nhở chúng ta rằng, giữa thế gian đầy biến động, việc giữ cho tâm hồn mình luôn "có gió", luôn biết trân trọng cái đẹp chính là cách để chúng ta sống một cuộc đời trọn vẹn.

Câu 1: Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba. Người kể chuyện ần mình, gọi tên các nhân vật (Eugène, lão Goriot, Bianchon) và quan sát, thuật lại các sự kiện cũng như tâm trạng của họ một cách khách quan.

Câu 2: Để tài của đoạn trích là bi kich gia đình và sự bằng hoại đạo đức trong xã hội thượng lưu. Cụ thể, đó là tình phụ tử mù quáng, đau đớn của lão Goriot và sư bất hiếu, lanh lùng của những đứa con gái đối với người cha đang hấp hối. Ta luồn thấy khát nhưng không bao giờ được uống..." Cảm nhận, suy nghĩ: Nỗi đau tôt cùng: Câu nói thể hiên sư khao khát cháy bỏng nhưng vô vọng của một người cha trong những giấy phút cuối đời. Hình ảnh "khát nhưng không bao giờ được uống" là một ẩn du đau đớn về tình thương: lão đã cho đi tất cả nhưng lại không nhân được một chút hơi ẩm tình thần khi cần nhất. Lời cảnh tỉnh: Lời khuyên "Con phải yêu quý cha me con" là sư đúc rút từ chính bi kich của cuộc đời lão. Nó như một lời trăn trối. một bài học đạo đức sâu sắc cho người trẻ (Eugène) về giá trị của gia đình trước sự cám dỗ của tiền bạc và địa vị. Sự hối hân và thức tỉnh muộn màng: Lão Goriot nhận ra sự thật nghiệt ngã về sự hi sinh vô ích của mình, nhưng trong thâm tâm, tình yêu dành cho con vẫn lớn lao đến mức biến thành sư dày vò thế xác và tinh thần. Câu 4: Sự mâu thuẫn này xuất phát từ bản chất tình thương của lão Goriot: Sự bộc phát của nỗi đau: Những lời nghiền rủa là kết quả của sự thất vong đỉnh điểm và nhân thức tỉnh táo về sự bạc bẽo của các con ("chúng đã giết cha chúng"). Bản năng người cha: Tuy nhiên, tình yêu thương con của lão đã trở thành một thứ "tôn giáo", một bản năng không thể xóa bỏ. Khi cơn giận đi qua, nỗi nhớ và nhu cầu được nhìn thấy con lại lấn át tất cả. Lão sẫn sàng tha thứ moi lỗi lầm chỉ để đổi lấy một giây phút có con ở bên cạnh trước khi nhằm mắt. Sự cô độc: Trong lúc hấp hối, lão sợ sự cô đơn và chỉ có hình bóng các con mới là lẽ sống cuối cùng của lão. Câu 5: Đoạn trích gửi gắm thông điệp phê phán gay gắt xã hội đồng tiền làm tha hóa đạo đức con người. Đồng thời, nó cũng đặt ra câu hỏi về giới hạn của tình thương yêu: một tình yêu mù quảng, nuông chiều quá mức đôi khi lai dẫn đến bi kich cho chính

Câu 1

Nhân vật lão Goriot trong tiểu thuyết cùng tên của Honoré de Balzac là một biểu tượng bi thảm về tình phụ tử mù quáng trong một xã hội bị đồng tiền chi phối. Từng là một nhà buôn mì sợi giàu có, lão đã dành toàn bộ gia tài và tình yêu thương để nuông chiều hai cô con gái, đưa chúng vào giới thượng lưu Paris. Tuy nhiên, bi kịch nằm ở chỗ lão coi con cái là "thần tượng" để thờ phụng, sẵn sàng hy sinh cả nhân phẩm và sự sống để thỏa mãn những ham muốn xa hoa của chúng. Đáp lại tình yêu ấy là sự bạc bẽo, lạnh lùng từ những người con chỉ coi lão như một "chiếc túi tiền". Hình ảnh lão Goriot chết trong cô độc, túng quỵ, không một người thân bên cạnh đã phơi bày bộ mặt tàn nhẫn của xã hội tư sản Pháp thế kỷ XIX, nơi các giá trị đạo đức và tình thân bị bóp nghẹt bởi sức mạnh của đồng tiền. Nhân vật lão Goriot vừa đáng thương, vừa đáng trách, để lại bài học sâu sắc về ranh giới mong manh giữa tình yêu thương và sự nhu nhược trong việc giáo dục con cái.

Câu 2

Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, khi công nghệ dường như xóa nhòa mọi rào cản địa lý, thì thật trớ trêu thay, một loại khoảng cách khác lại đang lớn dần ngay trong lòng mỗi gia đình: sự xa cách giữa cha mẹ và con cái. Đây không chỉ là câu chuyện của riêng một nhà, mà là một thực trạng đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại, nơi những "người lạ chung nhà" đang dần trở nên phổ biến. ​Sự xa cách này trước hết bắt nguồn từ áp lực của guồng quay kinh tế. Cha mẹ mải mê với công việc, những chuyến công tác dài ngày hay những buổi tăng ca để đảm bảo điều kiện vật chất tốt nhất cho con. Tuy nhiên, họ vô tình quên mất rằng thứ trẻ cần không chỉ là một chiếc máy tính đời mới hay những món đồ đắt tiền, mà là sự hiện diện và thấu hiểu. Ngược lại, con cái cũng bị cuốn vào vòng xoáy của học hành, thi cử và những đam mê cá nhân, khiến thời gian dành cho những bữa cơm gia đình dần trở nên xa xỉ. ​Bên cạnh đó, sự bùng nổ của công nghệ đã dựng nên những "bức tường kỹ thuật số". Hình ảnh thường thấy hiện nay là mỗi thành viên cầm một chiếc điện thoại, đắm chìm trong thế giới ảo của riêng mình ngay tại bàn ăn. Thay vì trò chuyện trực tiếp, họ chọn cách gửi tin nhắn hoặc lướt mạng xã hội. Khi sự tương tác mặt đối mặt bị thay thế bằng những dòng chữ khô khan trên màn hình, sợi dây tình cảm tự nhiên cũng vì thế mà lỏng lẻo dần.Cha mẹ thường mang những trải nghiệm, định kiến cũ để áp đặt lên con cái, trong khi người trẻ ngày nay lại khao khát khẳng định cái tôi và sự tự do. Khi không tìm thấy tiếng nói chung, thay vì đối thoại để thấu hiểu, cả hai bên thường chọn cách im lặng để tránh xung đột. Sự im lặng kéo dài chính là liều thuốc độc giết chết sự gắn kết, khiến ngôi nhà vốn là nơi bình yên lại trở thành nơi đầy rẫy sự ngột ngạt.

Câu 1. a) Trình bày những bài học cơ bản của các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc từ năm 1945 đến nay. Answer: Những bài học cơ bản Không ngừng phát huy tinh thần yêu nước, tạo thành sức mạnh tổng hợp của dân tộc. Củng cố, tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân, đoàn kết quốc tế trong sáng. Kết hợp chặt chẽ sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại, trong đó sức mạnh dân tộc là yếu tố quyết định. Phát triển sáng tạo nghệ thuật chiến tranh nhân dân, xây dựng nền quốc phòng toàn dân vững mạnh. Sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam với đường lối và sách lược cách mạng đúng đắn. b) Là một học sinh, em cần làm gì để góp phần bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc hiện nay? Answer: Hành động của học sinh Tích cực học tập, nâng cao hiểu biết về lịch sử, địa lý Việt Nam, đặc biệt là chủ quyền biển đảo. Tuyên truyền, chia sẻ thông tin chính xác về biển đảo đến bạn bè, gia đình và cộng đồng. Tham gia các hoạt động ngoại khóa, phong trào thanh niên tình nguyện hướng về biển đảo. Lên án các hành vi vi phạm chủ quyền, bảo vệ môi trường biển. Rèn luyện sức khỏe, chuẩn bị sẵn sàng tham gia xây dựng và bảo vệ Tổ quốc khi cần. Câu 2. Trình bày thành tựu cơ bản về kinh tế trong công cuộc Đổi mới ở Việt Nam từ năm 1986 đến nay. Answer: Thành tựu kinh tế cơ bản Thoát khỏi tình trạng khủng hoảng kinh tế - xã hội kéo dài. Tốc độ tăng trưởng kinh tế cao và ổn định trong nhiều năm. Cơ cấu kinh tế chuyển dịch theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân được cải thiện rõ rệt. Hội nhập kinh tế quốc tế sâu rộng, vị thế Việt Nam trên trường quốc tế được nâng cao.