TÔ NGUYỄN MAI CHI
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn văn của tác giả là một lời cảnh báo buồn về cách con người đối xử với nhau trong thời đại mạng xã hội. Qua câu chuyện về anh y sĩ chụp ảnh bệnh nhân đang đau đớn để đăng lên mạng, ta thấy một sự thật đáng sợ là sự vô cảm. Thay vì cứu giúp hay cảm thông, người ta lại coi nỗi đau của đồng loại là "mồi câu" để kiếm lượt thích và sự chú ý. Tác giả dùng cụm từ "người không ngó thấy người" để chỉ việc chúng ta chỉ nhìn thấy những tấm hình, những tin giật gân mà quên mất đằng sau đó là một con người bằng xương bằng thịt đang chịu khổ. Mạng xã hội vốn để kết nối, nhưng đôi khi nó lại dựng lên những bức tường vô hình, làm chúng ta xa cách và nhẫn tâm với nhau hơn. Hình ảnh người ta đắn đo giữa việc "cứu người" hay "chụp ảnh" khiến chúng ta phải giật mình tự hỏi về đạo đức của chính mình. Tóm lại, văn bản nhắc nhở chúng ta rằng máy móc và công nghệ chỉ là đồ chơi, đừng để chúng điều khiển và làm mất đi lòng tốt. Bài học lớn nhất chính là hãy biết trân trọng giá trị con người và đừng bao giờ dửng dưng trước nỗi đau của người khác chỉ vì những ảo tưởng trên mạng.
Câu 2:
Trong thời đại công nghệ số, chúng ta thường tự hào về khả năng kết nối không giới hạn. Thế nhưng, đằng sau những màn hình sáng rực ấy là một thực tế đáng buồn: con người đang dần xa cách nhau hơn. Căn bệnh "vô cảm" — sự dửng dưng, thờ ơ trước nỗi đau của người khác — đang âm thầm lan tỏa như một loại virus, làm xói mòn những giá trị đạo đức tốt đẹp nhất của xã hội hiện đại.
Vô cảm là trạng thái tê liệt về cảm xúc, là thái độ thờ ơ, dửng dưng và lạnh lùng trước những sự việc, hiện tượng xảy ra xung quanh. Người vô cảm thường chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân mình, họ không biết rung động trước cái đẹp, cũng không biết phẫn nộ trước cái ác và đặc biệt là vô can trước nỗi đau của đồng loại. Trên mạng xã hội, người ta thờ ơ bằng ống kính thay vì giúp đỡ người gặp tai nạn, hỏa hoạn hay đuối nước, nhiều người lại ưu tiên việc lấy điện thoại ra quay phim, chụp ảnh để đăng lên mạng xã hội nhằm câu tương tác (like, share). Hành động bạo lực mạng bằng những lời bình luận ác ý, nhục mạ người khác một cách vô tội vạ mà không cần quan tâm nạn nhân sẽ tổn thương hay dẫn đến trầm cảm, tự tử. Sự vô cảm dẫn đến nhiều hậu quả đối với mỗi cá nhân và xã hội hiện nay. Về cá nhân có sự vô cảm sẽ đánh mất nhân tính, sự vô cảm bào mòn tâm hồn, biến con người thành những "cỗ máy" chỉ biết vận hành theo bản năng ích kỷ, khi không còn biết xúc động trước cái đẹp hay đau xót trước cái ác, chúng ta đánh mất đi phần "người" quý giá nhất. Người vô cảm tự xây bức tường ngăn cách mình với thế giới,khi bạn dửng dưng với người khác, bạn cũng sẽ nhận lại sự lạnh lùng tương tự, kết quả là một cuộc sống cô độc, không có những mối quan hệ chân thành và sự hỗ trợ khi gặp hoạn nạn. Họ sẽ mang sự nghèo nàn về tâm hồn bởi một người không biết thấu cảm sẽ có cái nhìn hạn hẹp về cuộc sống, có thể bỏ lỡ những cung bậc cảm xúc thiêng liêng như sự vị tha, lòng biết ơn và niềm hạnh phúc khi được sẻ chia. Đối với xã hội, sự vô cảm, thờ ơ khiến đạo đức con người xuống cấp, vô cảm tạo điều kiện cho cái ác và sự bất công lên ngôi, khi đám đông chọn cách "nhắm mắt làm ngơ" trước cái xấu, những kẻ xấu sẽ càng lộng hành vì biết rằng sẽ không ai lên tiếng can thiệp. Căn bệnh vô cảm làm tan rã các giá trị truyền thống, những truyền thống tốt đẹp như "Lá lành đùm lá rách" hay "Tương thân tương ái" bị đe dọa, một xã hội vô cảm là một xã hội rạn nứt, nơi niềm tin giữa người với người bị triệt tiêu, thay vào đó là sự nghi kỵ và đề phòng. Nó cũng cản trở sự phát triển nhân văn, vì một quốc gia dù giàu có về vật chất nhưng nếu con người thờ ơ với nhau thì đó vẫn là một xã hội "đang chết lâm sàng", sự vô cảm kìm hãm những nỗ lực cứu trợ, từ thiện và các hoạt động vì cộng đồng. Lâu dần sẽ tạo ra một thế hệ "vô hồn", nếu trẻ em lớn lên trong môi trường mà người lớn chỉ mải mê nhìn điện thoại và mặc kệ nỗi đau xung quanh, chúng sẽ tiếp nối sự vô cảm đó, tạo thành một vòng lặp nguy hiểm cho tương lai. Trong thực tế ngày nay, chúng ta có thể đã biết đến vụ việc "hôi bia" hay "hôi của" khi xe tải gặp tai nạn thay vì giúp đỡ tài xế, đám đông lại lao vào hôi của trong sự bất lực của nạn nhân, cho thấy sự im lặng của đám đông khi chứng kiến bạo hành nơi công cộng hoặc những vụ dàn cảnh bắt cóc mà không ai can thiệp vì sợ "phiền phức". Tuy nhiên, sự vô cảm không phải là bản chất con người sinh ra vốn có lòng trắc ẩn ("Nhân chi sơ, tính bản thiện"), sự vô cảm là sản phẩm của môi trường sống, của áp lực xã hội và sự giáo dục chưa tới, vì vậy, nó là "bệnh" có thể chữa, không phải là bản tính bất biến. Đối với bản thân mỗi người nên học cách "ngắt kết nối để kết nối" rời xa màn hình điện thoại để nhìn vào mắt những người xung quanh, rèn luyện lòng trắc ẩn từ những việc nhỏ như nhường chỗ trên xe buýt, giúp một người khiếm thị qua đường, hoặc đơn giản là im lặng trước một tin đồn ác ý trên mạng.
Tóm lại, sự vô cảm giống như một bức tường ngăn cách những trái tim. Đừng để chiếc điện thoại hay sự ích kỷ làm chúng ta quên mất cách yêu thương. Hãy học cách quan tâm từ những việc nhỏ nhất, vì chỉ khi biết chia sẻ, cuộc sống của chúng ta mới thực sự có ý nghĩa. Đừng làm "người lạ" ngay bên cạnh đồng loại của mình.
Câu 1: Thể loại của văn bản là Tản văn (hoặc Tuỳ bút)
Câu 2: Đề tài của văn bản này là: Sự vô cảm và mặt trái của mạng xã hội trong đời sống hiện nay.
Câu 3:
- Biện pháp liệt kê: bán bắp luộc chết giấc với tin nồi nước luộc có pin đèn,cuối năm giới hủ tiếu gõ sập tiệm với tin nước dùng chuột,nấu chè dừa non bán...
- Tác dụng:
* Tạo nhịp điệu dồn dập, giúp câu văn trở nên sinh động, giàu sức thuyết phục
* Nhấn mạnh sự tràn lan của những tin đồn thất thiệt, thiếu kiểm chứng trên mạng xã hội. Nó cho thấy sự tàn phá khủng khiếp của những "tin vịt" đối với cuộc sống và kế sinh nhai của những người lao động nghèo.
* Thể hiện thái độ xót xa, lo âu của tác giả trước thực trạng đạo đức xã hội.
Câu 4: Hai câu văn phản ánh lối sống ích kỷ, thực dụng. Con người quan tâm đến vật chất và sự hiếu kỳ hơn là sự an nguy của đồng loại.
Câu 5: Qua văn bản, em rút ra được những bài học:
- Sử dụng mạng xã hội có trách nhiệm: Đừng vội vàng tin, chia sẻ hoặc phán xét một điều gì khi chưa rõ thực hư, vì một nút "like" hay "share" vô tình có thể phá huỷ cả một cuộc đời.
- Nuôi dưỡng lòng trắc ẩn, sự thấu cảm giữa người với người thay vì chỉ sống ảo.