PHẠM NGUYỄN KHÁNH PHƯƠNG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM NGUYỄN KHÁNH PHƯƠNG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bài thơ trên được viết theo thể thơ lục bát


Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, có một khoảnh khắc mang tính bước ngoặt: đó là khi ta buông bàn tay dìu dắt của cha mẹ để tự mình bước đi. Câu nói: "Ở một thời điểm nào đó trong hành trình của cuộc đời, ta sẽ phải độc lập tự mình bước đi" không chỉ là một quy luật tất yếu của thời gian mà còn là lời khẳng định về giá trị cốt lõi của sự tự lập. Đối với tuổi trẻ, tự lập không chỉ là một kỹ năng sống mà còn là chìa khóa mở ra cánh cửa của thành công và sự trưởng thành thực thụ.

Tự lập là khả năng tự quyết định, tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình mà không dựa dẫm, ỷ lại vào người khác. Đối với người trẻ, điều này bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như tự chăm sóc bản thân, quản lý thời gian, đến những quyết định lớn lao hơn như lựa chọn nghề nghiệp hay đối mặt với những thất bại đầu đời.

Ý nghĩa lớn nhất của sự tự lập chính là giúp tuổi trẻ khẳng định bản sắc cá nhân. Khi tự mình bước đi, chúng ta buộc phải khám phá những giới hạn của bản thân. Ta biết mình mạnh ở đâu, yếu chỗ nào để hoàn thiện. Một người sống phụ thuộc sẽ giống như một cây tầm gửi, mãi mãi chỉ có thể xanh tươi nhờ bóng râm của người khác. Ngược lại, người tự lập là những cây cổ thụ tự cắm rễ sâu vào lòng đất, tự đón nắng gió để vươn cao. Chính sự độc lập giúp chúng ta tạo ra giá trị riêng biệt, không hòa lẫn vào đám đông.

Bên cạnh đó, tự lập là trường học tốt nhất để rèn luyện bản lĩnh. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Khi phải tự mình đối mặt với bão giông mà không có "tấm khiên" bảo bọc từ gia đình, người trẻ sẽ học được cách xoay xở, tư duy sáng tạo và kiên trì. Mỗi lần vấp ngã rồi tự đứng lên là một lần tâm thế ta trở nên vững vàng hơn. Sự va chạm thực tế sẽ tôi luyện một ý chí sắt đá mà không sách vở nào có thể dạy được.

Hơn nữa, sự tự lập mang lại cho chúng ta sự tự do và tôn trọng. Chỉ khi làm chủ được cuộc sống của mình, ta mới có quyền quyết định tương lai theo cách mình muốn. Một người trẻ tự lập luôn nhận được sự tin cậy từ xã hội, đồng nghiệp và cấp trên. Đó là nền tảng vững chắc để xây dựng một sự nghiệp bền vững. Nếu không có tinh thần độc lập, chúng ta dễ dàng trở thành những "đứa trẻ lớn xác", luôn loay hoay và lạc lõng khi đứng trước những biến cố của cuộc đời.

Tuy nhiên, cần hiểu rằng tự lập không đồng nghĩa với lối sống vị kỷ, tách biệt khỏi cộng đồng hay khước từ mọi sự giúp đỡ. Tự lập chân chính là biết kết hợp sức mạnh cá nhân với sự hỗ trợ từ xung quanh một cách chủ động. Đáng tiếc thay, trong xã hội hiện nay vẫn còn một bộ phận thanh niên sống theo lối "thế hệ ăn bám" (parasite singles), sợ khó, sợ khổ, chỉ muốn nằm trong vùng an toàn do cha mẹ tạo sẵn. Lối sống ấy không chỉ làm thui chột tài năng cá nhân mà còn trở thành gánh nặng cho xã hội.

Tóm lại, tự lập là một hành trình gian khổ nhưng đầy vinh quang. Là những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, chúng ta cần ý thức rằng: "Chẳng có ai có thể đi hộ ta trên con đường của chính mình". Hãy bắt đầu rèn luyện tinh thần tự lập ngay từ hôm nay bằng cách tự học, tự làm và tự chịu trách nhiệm. Bởi chỉ khi đôi chân ta đủ cứng cáp để tự bước đi, ta mới có thể chạm tới những đỉnh cao mà mình hằng mơ ước.

Hình tượng “li khách” trong bài thơ Tống biệt hành của Thâm Tâm là một nốt nhạc lạ, đầy kiêu hùng mà cũng rất mực đa đoan trong bản hợp xướng của phong trào Thơ mới. Khác với những cái tôi ủy mị, yếu đuối cùng thời, nhân vật người đi ở đây hiện thân cho vẻ đẹp của một tráng sĩ thời đại mới.

Trước hết, đó là một con người có chí nam nhi lẫm liệt. Với lời thề “Chí nhớn chưa về bàn tay không / Thì không bao giờ nói trở lại!”, li khách mang trong mình khát vọng công danh cháy bỏng, sẵn sàng dứt bỏ sự êm ấm của gia đình để dấn thân vào con đường xa thẳm. Điệp từ “li khách” vang lên đầy sự trân trọng, gợi tư thế hiên ngang, dứt khoát. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài “dửng dưng” đầy quyết liệt ấy là một tâm hồn giàu trắc ẩn và nặng tình. Dù cố tỏ ra lạnh lùng, nhưng hình ảnh “hoàng hôn trong mắt trong” hay nỗi buồn sâu thẳm trước giọt lệ của người chị, ánh mắt biếc của em thơ đã tố cáo sự giằng xé nội tâm mãnh liệt. Li khách không phải kẻ vô tình; anh ra đi trong nỗi đau chia cắt, chọn cách “coi như” là lá bay, hạt bụi để che giấu sự yếu lòng.

Bằng bút pháp lãng mạn kết hợp với hơi hướm hào hùng của thơ cổ phong, Thâm Tâm đã tạc dựng nên một hình tượng li khách vừa mang dáng dấp của các hiệp khách xưa, vừa mang nỗi ưu tư của con người hiện đại. Qua đó, ta thấy được vẻ đẹp của sự hy sinh tình riêng vì lý tưởng lớn lao.

+ Lí trí và tình cảm có mối quan hệ chặt chẽ, nhưng trong nhiều tình huống, lí trí và tình cảm không thống nhất, khiến con người sẽ hành động, cư xử theo các cách khác nhau, thậm chí đối lập nhau, buộc phải lựa chọn.

+ Con người và nhất là người trẻ cần phải tự lập và có trách nhiệm với cuộc đời của mình.

+ Mỗi người cần có ước mơ, hoài bão, lí tưởng và biết cố gắng phấn đấu vì những ước mơ, khát vọng, lí tưởng ấy.

+ Những cuộc chia li không tránh khỏi buồn thương, nhưng sẽ cho ta hiểu hơn về những tình cảm thật sự chân thành của con người.

Hình ảnh “tiếng sóng” xuất hiện trong hai câu thơ:

Đưa người, ta không đưa qua sông,

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?

- “Tiếng sóng” trong lòng tượng trưng cho tâm trạng xáo động, bâng khuâng, lưu luyến và vấn vương cùng nỗi buồn man mác khó tả tựa như những lớp sóng đang trào dâng vô hồi vô hạn trong lòng người tiễn đưa.

- Gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ. Góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.

- Chỉ ra được hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường là kết hợp từ bất bình thường: “đầy hoàng hôn trong mắt”; “đầy” (tính từ): ở trạng thái không còn chứa thêm được nữa, có nhiều và khắp cả; “hoàng hôn” chỉ thời điểm mặt trời lặn, ánh sáng yếu ớt và mở dần. Tác giả đã để cho hoàng hôn rộng lớn, man mác buồn đong đầy đôi mắt của người ra đi.

- Tác dụng: góp phần thể hiện một cách kín đáo tâm trạng của người li khách; thể hiện nỗi buồn man mác vấn vương của li khách một cách đầy lãng mạn; cho ta thấy dường như con người đang cố gắng dùng lí trí kìm nén những xúc cảm trong lòng mình; gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ, góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.

- Chỉ ra được hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường là kết hợp từ bất bình thường: “đầy hoàng hôn trong mắt”; “đầy” (tính từ): ở trạng thái không còn chứa thêm được nữa, có nhiều và khắp cả; “hoàng hôn” chỉ thời điểm mặt trời lặn, ánh sáng yếu ớt và mở dần. Tác giả đã để cho hoàng hôn rộng lớn, man mác buồn đong đầy đôi mắt của người ra đi.

- Tác dụng: góp phần thể hiện một cách kín đáo tâm trạng của người li khách; thể hiện nỗi buồn man mác vấn vương của li khách một cách đầy lãng mạn; cho ta thấy dường như con người đang cố gắng dùng lí trí kìm nén những xúc cảm trong lòng mình; gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ, góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.

Nhân vật trữ tình trong bài thơ là “ta” – người đưa tiễn.