NGUYỄN PHƯƠNG ANH
Giới thiệu về bản thân
Gabriel García Márquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói giản dị nhưng hàm chứa một chân lí sâu sắc: ước mơ chính là ngọn lửa giữ cho con người luôn trẻ trung, sống có ý nghĩa. Đặc biệt với tuổi trẻ – quãng thời gian đẹp nhất của đời người – ước mơ lại càng trở nên quan trọng, là kim chỉ nam dẫn lối cho hành trình trưởng thành.
Tuổi trẻ là giai đoạn con người có nhiều khát vọng, hoài bão và năng lượng nhất. Đó là lúc ta dám nghĩ, dám làm, dám thử và dám sai. Còn ước mơ là những mục tiêu, những điều tốt đẹp mà con người khao khát đạt được trong tương lai. Khi tuổi trẻ gắn liền với ước mơ, con người sẽ sống có lí tưởng, có phương hướng rõ ràng. Ngược lại, nếu thiếu ước mơ, tuổi trẻ dễ trở nên mờ nhạt, lạc lối, thậm chí lãng phí.
Ước mơ đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với tuổi trẻ. Trước hết, ước mơ là động lực thúc đẩy con người nỗ lực không ngừng. Khi có một mục tiêu để hướng tới, ta sẽ biết mình cần làm gì, cố gắng ra sao để đạt được điều đó. Những khó khăn, thử thách vì thế cũng trở nên có ý nghĩa hơn, bởi chúng là bước đệm để ta tiến gần hơn đến ước mơ. Bên cạnh đó, ước mơ còn giúp con người vượt qua giới hạn của bản thân, khám phá những khả năng tiềm ẩn mà chính mình cũng chưa từng nhận ra. Không ít người trẻ đã vươn lên từ hoàn cảnh khó khăn nhờ kiên trì theo đuổi ước mơ của mình.
Hơn nữa, ước mơ còn góp phần làm nên giá trị của mỗi con người. Một người sống có ước mơ, có hoài bão sẽ luôn tràn đầy năng lượng tích cực, truyền cảm hứng cho những người xung quanh. Những ước mơ lớn lao, khi được thực hiện, không chỉ mang lại thành công cá nhân mà còn đóng góp cho xã hội. Chính nhờ những người trẻ dám mơ, dám làm mà thế giới không ngừng phát triển.
Tuy nhiên, trong thực tế, không phải ai cũng giữ được ước mơ của mình. Có người dễ dàng từ bỏ khi gặp khó khăn; có người sống buông thả, không mục tiêu; cũng có người chạy theo những giá trị vật chất tầm thường mà quên đi khát vọng ban đầu. Đó chính là lúc “già đi” như cách nói của Márquez – không phải già về tuổi tác mà già trong tâm hồn, khi con người không còn nhiệt huyết và niềm tin.
Vì vậy, mỗi người trẻ cần biết nuôi dưỡng và theo đuổi ước mơ một cách đúng đắn. Ước mơ cần xuất phát từ năng lực và giá trị tích cực, không viển vông nhưng cũng không nên quá an toàn. Quan trọng hơn, để biến ước mơ thành hiện thực, ta cần có ý chí, sự kiên trì và tinh thần học hỏi không ngừng. Thành công không đến trong ngày một ngày hai, nhưng nếu bền bỉ, ước mơ sẽ dần trở thành hiện thực.
Tuổi trẻ chỉ đến một lần, nhưng ước mơ có thể theo ta suốt đời. Hãy sống những năm tháng thanh xuân với tất cả nhiệt huyết, dám mơ ước và dám hành động. Bởi khi còn giữ được ước mơ, con người sẽ mãi trẻ trung – không chỉ trong tuổi tác, mà còn trong tâm hồn và khát vọng sống.
Câu 1.
Điểm nhìn của người kể chuyện: Điểm nhìn hạn tri, điếm nhìn bên trong. (Do người kẽ chuyện lựa chọn ngôi kể thứ ba, dựa vào cảm nhận, suy nghĩ của nhân vật Thứ đế kế lại câu chuyện).
Câu 2.
Ước mơ của nhân vật Thứ khi ngồi trên ghế nhà trường là:
đỗ thành chung, đỗ tú tài, vào đại học đường, sang Tây và trớ thành
một vĩ nhân đem những sự thay đối lớn lao đến cho xứ sở mình.
Câu 3.
+ Điệp cấu trúc:
Y sê..., Đời y sẽ..., .. sẽ khinh y, ... chết mà chưa...
: Có tác dụng nhấn mạnh những nhận thức, hình dung về cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa của nhân vật Thứ về tương lai phía trước của mình; đồng thời tạo nên nhịp điệu gợi cảm cho câu văn; giúp người đọc có được hình dung cụ thể, rõ nét về cuộc sống của những người trí thức trong xã hội Việt Nam trước cách mạng tháng Tám.
Câu 4.
- Cuộc sống của nhân vật Thứ: Cuộc sống đầy bi kịch, khó khăn, mòn mỏi trong việc kiếm kế sinh nhai để lo cho bản thân và gia đình, không thực hiện được hoài bão của cuộc đời mình.
- Con người nhân vật Thứ: Là con người đầy hoài bão, khát vọng; con người có đời sống nội tâm phong phú, có khả năng nhận thức sâu sắc về cuộc sống và bản thân mình.
Câu 5.
- Ví dụ: Sống là làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời mình. Đây là một triết lí sâu sắc bởi lẽ: Mỗi người là một bản thể duy nhất và mỗi người chỉ được sống một lần trong đời. Do đó, nếu mỗi chúng ta không làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời mình thì chúng ta sẽ mất đi cơ hội sống đúng nghĩa.
Chỉ có khi làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời mình chúng ta mới phát huy được hết tiêm năng của bản thân và trở thành người có ích cho xã hội.