LÊ HÀ VY
Giới thiệu về bản thân
Đoạn trích trong vở kịch "Chén thuốc độc" của Vũ Đình Long đã khắc họa thành công tấn bi kịch của nhân vật Thông Thu – một trí thức tiểu tư sản sa ngã. Qua những lời độc thoại nội tâm đầy đau đớn, tác giả tái hiện quá trình sụp đổ về cả kinh tế lẫn tinh thần của một gia đình vốn giàu có. Thông Thu hiện lên với sự giằng xé dữ dội: một mặt là sự hối hận muộn màng trước những cuộc ăn chơi trác táng, "ném tiền qua cửa sổ", mặt khác là sự bế tắc đến mức tìm đến cái chết để giải thoát. Những lời chỉ dẫn sân khấu như "bóp trán nghĩ ngợi", "nâng cốc lên lại đặt xuống" đã lột tả sự do dự, yếu đuối trong bản chất của nhân vật. Tác phẩm không chỉ phản ánh lối sống hưởng thụ, phù phiếm của một bộ phận thanh niên thành thị đương thời mà còn đặt ra bài học cảnh tỉnh về trách nhiệm của cá nhân đối với gia đình và xã hội. Bằng ngôn ngữ kịch sống động, Vũ Đình Long đã đặt nền móng cho kịch nói Việt Nam với cái nhìn hiện thực sâu sắc.
2.
Trong vở kịch "Chén thuốc độc", nhân vật Thông Thu đã đẩy gia đình vào cảnh khánh kiệt chỉ vì thói "ăn chơi trác táng", "tích tiểu thành đại" những khoản nợ khổng lồ. Câu chuyện từ những thập niên đầu thế kỷ XX ấy dường như vẫn còn nguyên giá trị cảnh tỉnh đối với thực trạng tiêu xài thiếu kiểm soát của một bộ phận giới trẻ trong xã hội hiện đại ngày nay.
Tiêu xài thiếu kiểm soát là việc cá nhân sử dụng tiền bạc một cách quá độ vào những nhu cầu không thiết yếu, vượt quá khả năng tài chính của bản thân hoặc không có kế hoạch dự phòng cho tương lai. Trong thời đại kinh tế số, chúng ta dễ dàng bắt gặp hình ảnh những bạn trẻ sẵn sàng thâu đêm để "săn sale", chi số tiền bằng cả tháng lương để sở hữu một món đồ hiệu chỉ vì theo đuổi xu hướng (trend), hay vay mượn qua các ứng dụng tín dụng đen để duy trì vẻ ngoài sang chảnh trên mạng xã hội.
Nguyên nhân của thực trạng này đến từ nhiều phía. Về khách quan, sự bùng nổ của thương mại điện tử và các chiến dịch quảng cáo tinh vi khiến người trẻ luôn rơi vào trạng thái "sợ bỏ lỡ" (FOMO). Về chủ quan, nhiều bạn trẻ chưa có nhận thức đúng đắn về giá trị sức lao động, tâm lý thích thể hiện đẳng cấp ảo hoặc coi việc mua sắm là cách duy nhất để giải tỏa áp lực (retail therapy). Họ quên mất rằng, đồng tiền chỉ thực sự có giá trị khi nó phục vụ cho sự phát triển bền vững của bản thân.
Hậu quả của lối sống này vô cùng tai hại. Trước hết, nó đẩy cá nhân vào vòng xoáy nợ nần, gây áp lực tâm lý nặng nề và làm mất đi các cơ hội đầu tư cho tương lai như học tập hay khởi nghiệp. Nhìn rộng hơn, thói quen tiêu xài hoang phí tạo nên một thế hệ sống thực dụng, lười lao động nhưng lại muốn hưởng thụ cao. Khi biến cố xảy ra – như dịch bệnh hay mất việc làm – những người không có sự tích lũy tài chính sẽ rơi vào tình cảnh khốn cùng, trở thành gánh nặng cho gia đình và xã hội, giống như hình ảnh thầy Thông Thu bế tắc trước chén thuốc độc.
Để khắc phục tình trạng này, điều quan trọng nhất là giáo dục kỹ năng quản lý tài chính cá nhân ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Mỗi bạn trẻ cần học cách phân biệt giữa "muốn" và "cần", thiết lập quy tắc chi tiêu nghiêm ngặt như quy tắc 50/30/20. Đồng thời, xã hội cần định hướng lại các giá trị sống, tôn vinh những giá trị nhân cách và kiến thức thay vì chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài hào nhoáng.
Tóm lại, tiền bạc là phương tiện nhưng cũng có thể là "liều thuốc độc" nếu chúng ta không biết kiểm soát. Giới trẻ hãy là những người tiêu dùng thông minh, biết quý trọng thành quả lao động của mình và người thân. Sống tiết kiệm không phải là hà tiện, mà là cách chúng ta làm chủ cuộc đời và xây dựng một tương lai vững chắc hơn.
Câu 1. Thể loại của văn bản là Kịch (cụ thể là kịch bản kịch nói/bi kịch). Câu 2.Đoạn trích chủ yếu được triển khai bằng hình thức Độc thoại nội tâm (nhân vật Thầy Thông Thu tự nói với chính mình để thể hiện diễn biến tâm trạng). Câu 3. Một số lời chỉ dẫn: (Bóp trán nghĩ ngợi), (Một lát lại nói), (Thở dài), (Đứng dậy lấy chai dấm thanh...), (Nâng cốc nâng lên sắp uống lại đặt xuống). Vai trò: Giúp người đọc/diễn viên hình dung được hành động, cử chỉ và thái độ của nhân vật. Thể hiện cụ thể hóa bối cảnh và nhịp điệu của vở kịch. Quan trọng nhất là khắc họa tâm trạng bế tắc, sự do dự, giằng xé nội tâm quyết liệt của nhân vật Thông Thu trước ranh giới giữa cái chết và sự sống. Câu 4. Hồi thứ Hai: Tâm trạng hoảng loạn, hối hận và bế tắc. Thầy Thông Thu bắt đầu tính toán nợ nần, nhận ra sự phá sản của gia đình và sự vô ích của bản thân. Nhân vật tự trách mình "điên rồ", ăn chơi sa đọa để rồi lâm vào cảnh "khánh kiệt". Hồi thứ Ba: Tâm trạng chuyển sang tuyệt vọng cực độ và đi tìm cái chết. Ban đầu, nhân vật quyết tâm tự tử vì thấy nhục nhã, không muốn đi tù và cảm thấy mình là "con mọt trong xã hội". Tuy nhiên, khi cầm chén thuốc độc, tâm lý lại có sự do dự, trì hoãn. Nhân vật suy nghĩ về trách nhiệm với mẹ, vợ, con và em trai. Sự giằng xé giữa cái tôi ích kỷ muốn giải thoát và trách nhiệm với gia đình khiến tâm lý nhân vật trở nên phức tạp, không còn quyết đoán như lúc đầu. Câu 5. em không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu. Dù nhân vật đang ở trong hoàn cảnh khánh kiệt và bế tắc, nhưng cái chết chỉ là một sự trốn chạy hèn nhát trước sai lầm và trách nhiệm. Việc tự tử không giúp trả hết nợ hay cứu vãn gia đình, mà trái lại còn để lại nỗi đau và gánh nặng lớn hơn cho người mẹ già, người vợ và những người thân yêu. Thay vì chọn cái chết, nhân vật nên dũng cảm đối mặt với sự thật, làm lại cuộc đời bằng lao động để bù đắp những lỗi lầm mình đã gây ra.