Nhữ Thị Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
- a. Phép liên kết: Phép thế (từ "đó" trong cụm "thời gian đó" thay thế cho khoảng thời gian làm việc đã nêu ở câu trước).
- b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): Phép thế (cụm từ "Một trong số đó" ở đầu đoạn 2 thay thế cho những khía cạnh bị đe dọa/gây hại đã nhắc đến ở đoạn 1).
- Thiết lập các khoảng thời gian "không công nghệ" (Digital Detox) khi ở bên người thân.
- Ưu tiên các cuộc gặp gỡ trực tiếp thay vì chỉ nhắn tin qua mạng xã hội.
- Chủ động lắng nghe và quan sát cảm xúc của đối phương thay vì vừa nói chuyện vừa lướt điện thoại.
Câu 2: Văn hóa truyền thống là linh hồn của mỗi dân tộc, trong đó lễ hội chính là những lát cắt sống động nhất. Tuy nhiên, ngày nay có quan điểm cho rằng lễ hội truyền thống đã lỗi thời và nên bị loại bỏ. Theo tôi, đây là một cái nhìn phiến diện và sai lầm, cần phải bị bác bỏ. Thứ nhất, lễ hội truyền thống là "cuốn bảo tàng sống" lưu giữ bản sắc văn hóa. Mỗi lễ hội đều mang trong mình những giá trị lịch sử, những câu chuyện về tổ tiên, anh hùng dân tộc. Ví dụ như lễ hội Đua thuyền trên sông Pô Kô không chỉ là một cuộc thi mà còn là cách để người dân Tây Nguyên tri ân anh hùng A Sanh. Nếu bỏ đi lễ hội, chúng ta sẽ tự tay cắt đứt sợi dây kết nối với quá khứ. Thứ hai, lễ hội là chất gắn kết cộng đồng mạnh mẽ nhất. Giữa nhịp sống hiện đại vội vã, con người dễ trở nên xa cách. Lễ hội là dịp để mọi người quây quần, cùng chung tay tổ chức và chia sẻ niềm vui. Nó tạo ra không gian để con người được sống trong tình thân tộc, nghĩa xóm giềng, điều mà các công nghệ hiện đại không bao giờ thay thế được. Thứ ba, việc cho rằng lễ hội "lỗi thời" là chưa đúng. Thực tế, lễ hội truyền thống luôn có sự vận động và thích nghi. Ngày nay, nhiều lễ hội đã trở thành sản phẩm du lịch đặc sắc, góp phần phát triển kinh tế địa phương. Thay vì loại bỏ, chúng ta nên loại bỏ những hủ tục, những hành vi biến tướng để giữ lại cái "cốt" đẹp đẽ, nhân văn của nó. Tóm lại, lễ hội truyền thống là tài sản vô giá của quốc gia. Phản đối việc loại bỏ lễ hội không có nghĩa là bảo thủ, mà là chúng ta đang bảo vệ nhân cách và lòng tự trọng dân tộc. Hãy trân trọng và phát huy giá trị lễ hội để bản sắc Việt Nam luôn tỏa sáng trong dòng chảy của thế giới.
- Giữ gìn văn hóa bản địa của cư dân sống lâu đời trên địa bàn.
- Tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh và những đóng góp của ông trong kháng chiến.
- Bảo tồn nét đẹp văn hóa độc đáo cực kỳ hiếm hoi còn lưu giữ ở Tây Nguyên.
-Chi tiết: "Những chiếc thuyền độc mộc đã trở thành phương tiện vận chuyển lương thực, đưa hàng ngàn bộ đội ta cùng vũ khí đạn dược qua sông đánh giặc..."
- -Cảm nhận: Chi tiết này gợi cho em sự xúc động và tự hào. Chiếc thuyền mộc mạc, thô sơ từ thân cây gỗ nhưng lại mang trên mình sứ mệnh vĩ đại, góp phần làm nên những chiến thắng oai hùng của dân tộc. Nó là biểu tượng của sự gắn kết giữa con người và thiên nhiên trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.
-Biện pháp tu từ: Liệt kê (giữ giữ văn hóa bản địa, tưởng nhớ vị anh hùng A Sanh...) kết hợp với dấu chấm lửng (...).
-Tác dụng: Nhấn mạnh ý nghĩa đa dạng và sâu sắc của lễ hội; đồng thời gợi mở về những công lao to lớn, thầm lặng của anh hùng A Sanh cũng như nhân dân Tây Nguyên mà không lời nào kể hết.
Câu 5. Việc bảo tồn văn hóa truyền thống không chỉ là giữ gìn những đồ vật vật chất (như chiếc thuyền) mà còn là giữ gìn những câu chuyện lịch sử, lòng biết ơn thế hệ đi trước. Chúng ta cần kết hợp giữa bảo tồn và tổ chức các sự kiện thực tế để đưa văn hóa đến gần hơn với du khách và thế hệ trẻ.Câu 1. (Khoảng 150 chữ)
Nhân vật heo trong truyện được xây dựng với những nét tính cách đáng chú ý. Ban đầu, heo hiện lên là một con vật ít nói, không tranh công như gà hay kể lể như chó. Khi bị gà chê bai và tỏ thái độ kiêu ngạo, heo tỏ ra tức giận nhưng không hề yếu thế. Câu hỏi của heo: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” cho thấy heo ý thức rõ giá trị của bản thân. Heo không cần phô trương mà khẳng định ích lợi của mình bằng sự thật hiển nhiên. Qua đó, nhân vật heo đại diện cho những người âm thầm cống hiến nhưng vẫn có vai trò quan trọng. Hình ảnh heo giúp người đọc nhận ra rằng không nên đánh giá người khác chỉ qua biểu hiện bên ngoài hay công việc thường ngày của họ.
Câu 2.
Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Trong cuộc sống, lời khen chân thành là sự ghi nhận và tôn trọng đối với nỗ lực của người khác. Khi khen ai đó, ta không hề mất đi giá trị của bản thân mà còn thể hiện sự rộng lượng và tự tin. Người biết khen thường là người có cái nhìn tích cực và biết trân trọng điều tốt đẹp xung quanh. Ngược lại, nếu ích kỉ, ganh tị và ngại khen, ta dễ trở nên nhỏ nhen trong mắt người khác. Lời khen đúng lúc còn tạo động lực để mọi người cố gắng hơn. Vì vậy, biết khen ngợi người khác chính là một biểu hiện của nhân cách đẹp và sự trưởng thành.
Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá (mang đặc điểm của con người để gửi gắm bài học ngụ ngôn).
Câu 2.
Biện pháp tu từ: Liệt kê (trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy báo thức, chó sủa giữ nhà…).
Câu 3.
Đặc điểm truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:
- Mượn chuyện về loài vật để nói chuyện con người.
- Nhân vật được nhân hoá, có lời nói, suy nghĩ như con người.
- Câu chuyện ngắn gọn nhưng hàm chứa bài học đạo lí sâu sắc.
Câu 4.
- Chủ đề: Mỗi người đều có giá trị và ích lợi riêng; cần biết khiêm tốn và trân trọng sự đóng góp của người khác.
- Căn cứ: Cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo; sự nhận ra của gà và người nông dân ở cuối truyện.
Câu 5. (Đoạn văn 6–8 câu)
Trong cuộc sống, khiêm tốn là một đức tính vô cùng quan trọng. Câu chuyện về ba con vật giúp em hiểu rằng mỗi người đều có giá trị riêng. Không ai là vô dụng nếu họ được đặt đúng vị trí và làm đúng công việc của mình. Nếu chỉ nhìn vào điểm mạnh của bản thân mà coi thường người khác như gà thì rất dễ rơi vào thái độ kiêu ngạo. Ngược lại, khi biết tôn trọng và ghi nhận sự đóng góp của người khác, chúng ta sẽ xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp. Khiêm tốn còn giúp ta học hỏi thêm nhiều điều để hoàn thiện bản thân. Vì vậy, mỗi người cần biết lắng nghe, thấu hiểu và trân trọng những giá trị xung quanh mình.
:))
học kĩ thôi :))
cực ghét sâu bọ và sợ nhện
vừa nghe nhạc vừa vẽ tranh :)) còn bạn có ko